Chương 235

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 235

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong đầu Yến Tuyền đã tưởng tượng ra một vở kịch hoành tráng, không biết suy đoán của mình có đúng hay không, bèn khẽ hỏi Tống Thanh Dương.
“Vạn vật tu luyện, chỉ có người mới có thể trực tiếp tu luyện thành tiên. Nếu động vật tu luyện thì hầu hết đều thành người rồi mới tiếp tục tu thành tiên. Các loài động vật khác nhau có phương pháp tu luyện khác nhau. Chồn cầu danh hiệu, rắn hóa rồng, tất cả đều cần hơi thở của con người.
Chuột và người cùng ăn cùng ở, cắn hỏng cửa sổ cái bàn, ăn vụng đồ ăn của con người khiến người chán ghét, nếu bắt chước chồn cầu danh hiệu thì chắc chắn sẽ không được. Bọn chúng tu luyện tới thời điểm nhất định sẽ đón dâu theo như dân gian, chuột cái xuất giá trong truyền thuyết, thành hôn với người, thông gia trưởng thành.”
“Thông gia mà cũng được dùng như thế à? Nói vậy thì, tân nương tử không phải chuột mà là người ư?”
“Đúng vậy.”
Trong lúc họ nói chuyện, y phục trên người tân nương tử đã bị lột sạch, tên chuột bự kia vừa mút mát bầu vú trắng nõn của tân nương tử, vừa dùng tay vuốt ve trêu chọc khe hở nhỏ xíu giữa hai chân nàng ấy. Mân mê được một lát thì cô nương yêu kiều kia cũng đã rung động, tiếng rên rỉ khẽ cất lên, sóng nước không nghe lời cứ tuôn ra không ngừng, ướt nhẹp cả chăn mền dưới mông.
Cơ thể của cô nương bắt đầu hứng lên, song miệng vẫn không ngừng khóc lóc: “Không… Đừng… Xin ngươi, đừng làm như thế… Lý Cánh ca ca cứu ta…”
Chuột tinh cười khẩy: “Ngoài miệng thì bảo không muốn, thế mà cơ thể lại thèm khát ta lắm đấy. Ẩm ướt cỡ này, ngay cả một ngón tay mà cũng kẹp chặt không buông, chỉ tiếc không thể cắm hết vào trong.”
Chuột tinh nói xong, không quên vạch phần thân dưới ướt át của nàng ấy ra cho nam nhân bị trói thưởng thức cùng.
Nam nhân kia nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu, từng gân xanh trên trán đều nổi phồng lên nhưng cũng chẳng có cách nào.
Tân nương bị tình lang chứng kiến cảnh mình dâm đãng thì cực kỳ xấu hổ, cơ thể nàng ấy uốn éo muốn thoát khỏi bàn tay của chuột tinh, nhưng chỉ cần con chuột tinh kia động tay hai lần là cơ thể nàng ấy lại tức khắc mềm nhũn, chỉ có hai núm ti run rẩy và hơi thở hổn hển như muốn cám dỗ người ta cắn nuốt.
Ngắm nhìn cảnh tượng giao hoan dị thường của bọn họ, Yến Tuyền nhẹ nuốt nước bọt một cái rồi vội dời mắt, chợt phát hiện có thứ gì đó chọc vào lưng mình.
“Tống Liên Kiều, huynh lại không an phận!” Yến Tuyền dịch bước về trước.
“Cùng xem bức tranh tình dục sống động với biểu muội, quả thật là lòng ta khó yên.”
Yến Tuyền lại huých cùi chỏ vào hắn một lần nữa, đẩy hắn nhích ra chút: “Đừng có vô lại như thế nữa, mau lên, đừng để con chuột tin này làm hại mỹ kiều nương.”
Không đợi Tống Thanh Dương đồng ý, Hoa Thái Tuế vốn đã chầu chực muốn lao vào từ lâu, nghe thấy Yến Tuyền nói xong, nó “méo” một tiếng rồi xông vào.
Tiếng mèo kêu chói tai phá tan màn đêm tĩnh mịch, chuột tinh vội vã muốn chạy trốn theo bản năng. Tuy nhiên, nó còn chưa kịp hành động thì Hoa Thái Tuế đã lao tới trước mặt nó nhanh như chớp giật. Chuột tinh hoang mang lùi về sau, nếu chậm thêm chút nữa thì e là đã bị Hoa Thái Tuế móc mắt ra rồi.
Hai bên vật lộn mấy chiêu, chuột tinh nhận ra Hoa Thái Tuế chỉ là một con mèo bình thường, thế là lập tức lấy lại được uy phong: “Một con mèo nhỏ mà dám cả gan tới quấy rầy chuyện tốt của chuột gia gia ngươi!”
Chuột tinh thi triển phép tấn công Hoa Thái Tuế, Hoa Thái Tuế không địch lại đành né qua né lại, khó khăn lắm mới trụ được, song không tránh khỏi việc bị chuột tinh đẩy lùi vào trong góc.
Thấy móng vuốt sắp lao xuống, Hoa Thái Tuế vội nhấc móng cản lại. Có điều cơn đau đớn không tới như nó tưởng tượng, khi hạ tay xuống thì thấy người cản giúp là Tống Thanh Dương.
Tu vi của chuột tinh không thể so được với những yêu quái mà Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đã gặp trước đó. Để đối phó với nó, Tống Thanh Dương chẳng phải tốn chút sức lực nào nên cũng không vội giết nó, mà bảo Hoa Thái Tuế tiếp tục xông lên.
Được sự hỗ trợ của Tống Thanh Dương, Hoa Thái Tuế ngoạm một phát đứt một lỗ tai của chuột tinh, máu tươi và tiếng gào thét đau đớn của chuột tinh vang vọng khắp nơi. Chuột tinh hoàn toàn bị chọc tức, nó gầm thét hiện nguyên hình, một con chuột cao cỡ nửa người có bộ lông màu xám lao về phía Hoa Thái Tuế, dường như nó muốn đồng vu quy tận với Hoa Thái Tuế.
Yến Tuyền chứng kiến một lúc, cảm thấy Tống Thanh Dương đã nắm chắc thắng lợi trong tay nên dời mắt, men theo tường đi tới cạnh tân nương tử.
Tân nương tử vừa mới mặc y phục vào, giờ đang ngồi cởi trói cho nam nhân trên giường. Yến Tuyền đột ngột xuất hiện khiến nàng ấy giật mình khiếp vía, nàng vội giải thích rằng bọn họ không có ác ý, sau đó cùng giúp nàng ấy cởi trói cho nam nhân kia.
Tân nương tử nói với Yến Tuyền rằng mình tên là Tô Trúc Đào, ở trấn Thích Phong ở bên cạnh. Nam nhân kia là Mã Lý Cảnh, là nhi tử của huynh đệ kết bái với phụ thân nàng ta. Hai người là thanh mai trúc mã, ở bên nhau lâu nảy sinh tình cảm, hai nhà đã từng hứa hẹn làm thông gia với nhau.
Mấy năm nay, Mã gia làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất. Tô phụ thích giàu ghét nghèo nên không muốn gả nữ nhi cho Mã Lý Cảnh.
Trúc Đào cô nương vốn đã nổi bật, tính tình hiền lành, là mỹ nhân có tiếng ở trấn Thích Phong nên có rất nhiều người tới cửa cầu hôn, chuột tinh cũng là một trong số đó.
Chuột tinh hóa thành người không thể che được sự xấu xí của mình, song nó lại có của cải nhiều tới nỗi đếm không hết, vàng bạc châu báu, tơ lụa, từng rương được gửi tới Tô gia. Thấy của cải nhiều nên Tô phụ cũng mặc kệ nữ nhi có đồng ý hay không, bắt ép gả khuê nữ cho nó.
Mã Lý Cảnh không muốn nhìn người mình thương gả cho gã nam nhân xấu xí như thế, bèn dùng tiền để thuê một nhóm người bắt cóc tân nương giữa đường. Ai ngờ, gã nam nhân xấu xí kia lại là yêu quái, đao kiếm trong tay họ vốn không thể giết được nó, ngược lại còn bị nó trừ khử dễ như trở bàn tay. Mã Lý Cảnh cũng bị bắt lại rồi mang về, buộc phải chứng kiến cảnh tượng người trong lòng động phòng hoa chúc với nó.
Yến Tuyền vừa nói xong thì Hoa Thái Tuế đã cắn đứt cổ họng của chuột tinh, dòng máu tươi tuôn ra như suối, phun ướt đẫm người Hoa Thái Tuế làm những sợi lông trên người nó ướt nhẹp, Hoa Thái Tuế không khỏi vội nhìn qua.
Hoa Thái Tuế cũng không màng tới người mình dính đầy máu, nó bắt đầu ăn xác của con chuột tinh.
Tô Trúc Đào và Mã Lý Cảnh thấy thế, cảm kích bèn quỳ xuống muốn tạ ơn, Yến Tuyền vội vàng đỡ họ dậy: “Tiện tay mà thôi, không đáng nhắc tới, các người nên mau chóng rời khỏi đây nhân lúc trời còn tối đi.”
Lũ chuột đang uống rượu bên ngoài không biết Chuột Đại Vương của chúng đã bị mèo ăn mất, con nào con nấy uống say rồi ngã ngửa trong sân, ngay cả Tô Trúc Đào và Mã Lý Cảnh đi theo hai người lướt qua mà chúng cũng không biết. Đến khi bọn chúng phát hiện thì đám Yến Tuyền đã đi hết rồi, trong phòng chỉ còn lại một vũng máu tươi và một mẩu tai chuột mà thôi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Tống Thanh Dương cưỡi xe ngựa rồi tiếp tục lên đường. Hoa Thái Tuế không ngừng liếm láp bộ lông để làm sạch ba vết máu đã khô còn lại trên người. Yến Tuyền chê Hoa Thái Tuế đầy mùi máu tươi nên không muốn ngồi cùng nó trong xe ngựa, nàng xốc màn che lên rồi ngồi cạnh Tống Thanh Dương đánh xe. Trong lúc đang buồn chán, Yến Tuyền nhẹ nhàng ngâm nga một bài đồng dao mà nàng đã từng nghe: “Mồng một tháng Giêng, mồng một Tết. Mồng hai tháng Giêng, mồng hai Tết. Mồng ba tháng Giêng, sáng đi ngủ, tối nay chuột đón dâu…”
Trong tiếng ngâm nga của Yến Tuyền, xe ngựa đã tiến vào trấn Thích Phong.
Yến Tuyền cảm thấy Hoa Thái Tuế liếm lông như thế thôi thì chưa đủ sạch, bèn bảo Tống Thanh Dương dẫn nó tới nhà tắm tắm rửa cho thật sạch sẽ.
Yến Tuyền là nữ tử nên vào không tiện, nàng đành đợi bọn họ ở tửu lâu bên cạnh.
Tửu lâu mới khai trương nên chưa có nhiều khách, tiểu nhị bưng đồ ăn ra cho Yến Tuyền xong rồi ra sau quầy ngồi cắn hạt dưa. Trong tửu lâu của họ cũng có một con mèo, vẻ ngoài có đôi phần giống với Hoa Thái Tuế, lúc này nó cũng đang nằm sấp trên quầy hàng.
Đột nhiên, có người vội vàng chạy vào, tiểu nhị hắng giọng mấy cái rồi nhổ hạt dưa trong miệng ra, cao giọng hỏi: “Hồ Tam, ngươi vội vàng cái gì thế?”
“Ca của ta, không phải lúc trước huynh nói trong cửa hàng các huynh có một mèo rất giỏi bắt chuột sao, mau cho ta mượn dùng một chút.”
“Cho ngươi mượn cũng được thôi, nhưng mà ngươi phải nói cho rõ đã chứ.” Lúc này tiểu nhị trong rảnh rỗi, nghe được trong lời của tên kia có ẩn tình nên quyết truy hỏi tới cùng.
“Đừng nhắc tới nữa, không biết sao mà tự dưng sáng nay có một đàn chuột chạy như điên vào nhà, chúng làm vỡ rất nhiều bình hoa đồ cổ của lão gia nhà ta, lại còn cắn hỏng cả một đống tranh thư pháp nổi tiếng nữa. Lão gia nhà ta đang tức phát điên đây, ta phải mau chóng tìm mèo để bắt chuột mới được.”
“Lão gia nhà ngươi họ Tô à?” Yến Tuyền xen ngang. Nếu không có gì bất ngờ, sau khi tỉnh táo, mấy con chuột kia thấy Chuột Đại Vương chết, Tô Trúc Đào và Mã Lý Cảnh lại biến mất không thấy tăm hơi thì chỉ còn cách xả đống hận thù này cho nhà Tô Trúc Đào mà thôi.
“Đúng thế.”
Thấy gã sai vặt khẳng định, Yến Tuyền nở nụ cười khẩy, đây cũng là báo ứng của phụ thân Tô Trúc Đào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận