Chương 238

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 238

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bất kể là vì nguyên nhân gì, rắn vàng đều không so đo thêm với họ. Nó vung đuôi lên, biến thành hình dạng mình người đuôi rắn, nói với họ: “Nếu đã là Thâu Du Nhi làm xằng làm bậy trước thì chúng ta sẽ không truy cứu nữa.”
Rắn vàng xua đuổi chúng yêu tinh, mời mấy người Yến Tuyền vào phòng, bày rượu ngon món ngon lên bàn chiêu đãi họ, hiếu khách đúng như lời kể hồi trước của ông chủ quán rượu. Nhưng Yến Tuyền sợ rắn, cho dù nó vô cùng thân mật, nàng vẫn sợ hãi đến nỗi trốn sau lưng Tống Thanh Dương và cách nó thật xa.
La Phù Xuân cũng không có tâm trạng uống rượu, vội vàng hỏi rắn vàng thế này là thế nào?
“Tửu nương nương vốn là một ly quỳnh tương ngọc dịch do Tửu Thần ủ, dùng để chiêu đãi khách khứa trong tiệc Bàn Đào của Tây Vương Mẫu, không biết bị vị thần tiên nào say rượu làm đổ ly mà chảy xuống gốc cây hòe ở chỗ chúng ta, biến thành một dòng suối tiên. Suối tiên tẩm bổ vạn vật chung quanh, các loài động vật không phân biệt được rượu và nước nên đều từng đến đây uống nước suối tiên, đều dính tiên khí của Tửu nương nương nên được mở linh trí, lần lượt biến thành tinh quái.
Tán tiên Vọng Càn Khôn vô tình đi ngang qua, phát hiện sự khác thường của nơi này. Để đề phòng chúng ta làm tổn thương phàm nhân, đồng thời cũng đề phòng chúng ta bị người khác săn giết, ngài ấy đã tạo một kết giới ở đây cho chúng ta, tách ra một mảnh tiên phủ động thiên để chúng ta chuyên tâm tu luyện.”
“Nếu ngài ấy đã cho các ngươi tập trung tu luyện thì sao các ngươi nào là câu hồn phách của ta, nào là câu hồn phách của ông chủ quán rượu?” Tống Thanh Dương hỏi thẳng chuyện lúc trước mình bị câu hồn.
“Tu luyện mấy trăm năm, Tửu nương nương đã tu hành hình người, chúng ta lại mãi không thể hóa thành người, thậm chí đến sau này, tu luyện gần như ngưng trệ.” Rắn vàng chỉ vào mình, nói: “Mọi người đều không biết tại sao lại thế, đành phải ra ngoài hỏi thăm. Nghe người ta nói yêu tinh phải xin khẩu phong* thì mới có thể biến thành người, lại nghe nói ngươi là tiên nhân hạ phàm, khẩu phong do ngươi nói ra sẽ tốt hơn nhiều, biết đâu chờ ngươi phi thăng về Thiên Đình, chúng ta cũng được mượn thế phi thăng, cho nên mới câu hồn phách của ngươi đến dưới cây hòe.”
*Xin khẩu phong: Theo truyền thuyết dân gian Trung Quốc, một số yêu tinh muốn biến thành người nhanh thì thường hỏi con người một câu “trông ta có giống người không?”, nếu người được hỏi trả lời “giống” thì nó sẽ nhanh chóng biến thành người, nếu người được hỏi trả lời “không giống” hoặc không thèm trả lời thì nó sẽ bị mất tu vi, chẳng những không thể biến thành người mà còn bị thương nặng, do đó thù hận người đã làm hại nó.
“Vì sao cứ phải câu hồi vào đây? Các ngươi không thể ra ngoài hả?” Yến Tuyền nấp sau lưng Tống Thanh Dương không hiểu được nên chen vào hỏi.
“Lúc rời đi, Vọng Càn Khôn đã làm phép trên người chúng ta, một khi rời khỏi Tiểu Bồng Lai quá xa hoặc quá lâu, chúng ta sẽ mất hết tu vi nhưng nếu dẫn người vào đây, chúng ta lại sợ họ tiết lộ vị trí của Tiểu Bồng Lai, nếu chỉ mang hồn phách vào đây thì sẽ dễ hơn nhiều, chỉ khiến người ta cho rằng mình nằm mơ, dù giấc mơ ấy hoang đường cỡ nào, họ cũng sẽ không suy nghĩ sâu xa.”
“Vọng Càn Khôn lợi hại đến thế, sao các ngươi không nhờ ngài ấy giúp đỡ?”
“Tung tích của tiên nhân, không phải là những kẻ như chúng ta có thể tìm được.”
“Có thể trực tiếp tìm đến miếu thờ của ngài ấy.”
“Vọng Càn Khôn là tán tiên, chưa được ban thần chức.” Tống Thanh Dương giúp rắn vàng giải thích cho Yến Tuyền.
Tán tiên thuộc loại người đã trải qua lịch lãm dưới trần gian, siêu thoát ngoài tam giới, không nằm trong ngũ hành, không sinh lão bệnh tử, đạt đến cảnh giới thần tiên, chỉ còn chờ Thiên Đình phong chức thì sẽ được xếp vào tiên ban. Trước khi được phong chức, tán tiên không có danh hiệu, không có chức tước, vậy nên không có miếu thờ dưới trần gian.
“Bao nhiêu năm trôi qua, Vọng Càn Khôn vẫn chưa được phong thần à?”
“Trước kia chưa nhận thần chức sẽ không bị thiên quy trói buộc, cũng không bị việc vặt phàm trần quấy rầy tu hành, không bị trói buộc, tự do tự tại hơn trước kia, cho nên một số người chỉ thích làm tán tiên.”
Thì ra thần tiên còn có nhiều sự khác biệt như vậy.
Sau khi giải thích thắc mắc cho Yến Tuyền xong, Tống Thanh Dương bắt đầu hỏi chuyện của Tửu nương nương và La Phù Xuân.
“Lần đó câu hồn phách của ngươi để xin phong mà thất bại, chúng ta lại thảo luận lần nữa, cho rằng mọi người đều nhờ Tửu nương nương mới được nhập đạo, nếu muốn đột phá thì cũng phải trông cậy vào Tửu nương nương. Đã là Tửu nương nương, nói không chừng liên quan đến rượu, gần đây chỉ có cửa hàng của La Phù Xuân bán rượu, chúng ta mời hồn phách của ông ấy đến Tiểu Bồng Lai để thử một lần xem sao, lần này chúng ta còn đặc biệt kiếm ba cây nhang chiêu hồn, bảo đám Thâu Du Nhi khiêng kiệu đi mời ông ấy, ai ngờ tên tiểu tử này không thành thật gì cả, vừa gặp Tửu nương nương, còn chưa nói mấy câu thì đã hôn lên miệng người ta.
Hắn ta đè lên người Tửu nương nương đâm thọc lung tung cho đã đời, tuy rằng chúng ta vẫn không chưa tìm được phương pháp biến thành người nhưng tu luyện hằng ngày lại thuận lợi hơn một chút. Vậy nên để chúng ta có thể tu luyện, Tửu nương nương đành phải trao thân cho hắn ta mỗi ngày.”
“Hồn phách cũng giao hoan được ư?” Sau khi biết rõ mọi chuyện, Yến Tuyền giơ tay lên xoa mồ hôi trên trán. Bên trong Tiểu Bồng Lai ấm áp, nàng mặc áo dày, mồ hôi chảy men theo gò má.
Lau trán xong, Yến Tuyền khẽ vẩy mồ hôi trên tay, mồ hôi bị hất ra ngoài rơi xuống thảm cỏ xanh mượt, chẳng mấy chốc đã biến mất trên mặt đất.
Nhà cửa ở đây đều rất đơn sơ, sàn nhà không được làm đàng hoàng, vẫn là bùn đất, hoa cỏ mọc lộn xộn trong nhà.
“Tất nhiên là được, muội còn nhớ quỷ thai mà lúc trước muội hút ra không?” Tống Thanh Dương nhắc nhở Yến Tuyền: “Yêu giao hợp với người, quỷ giao hợp với người đều sẽ khiến tà khí vào bụng, sinh ra quỷ thai, phải dùng canh Đãng Quỷ. La Phù Xuân giao hoan với Tửu nương nương kiểu này sẽ không làm tổn thương tinh nguyên của thân thể ông ấy, lại thêm Tửu nương nương khác hẳn với tinh quái bình thường, tương giao với nó sẽ giúp ích cho con người rất nhiều.”
“Thế à? Vậy huynh có cách nào giúp đám rắn vàng không?”
Tống Thanh Dương gật đầu, bảo rắn vàng dẫn họ đi tìm Tửu nương nương trước đã.
“Đêm qua Tửu nương nương và La Phù Xuân chiến đấu kịch liệt cả đêm, bây giờ đang ngủ say.”
Rắn vàng vừa dứt lời, mọi người đồng loạt nhìn về phía La Phù Xuân, khiến gương mặt già của La Phù Xuân đỏ bừng, nhỏ giọng giải thích: “Kể từ khi giao hoan với Tửu nương nương, ta càng ngày càng dũng mãnh, có lẽ đây là ích lợi khi ân ái với Tửu nương nương.”

Mấy người theo rắn vàng đến chỗ Hòe Thụ Tinh. Hòe Thụ Tinh vẫn chưa thể rời khỏi mặt đất, đến giờ vẫn gặp người khác dưới hình dạng thân cây. Lúc này, Tửu nương nương đang nằm ngủ say sưa giữa cành cây của Hòe Thụ Tinh, thậm chí họ đến gần mà không phát hiện, cặp đùi trắng muốt bại lộ dưới làn váy, hình thành sự đối lập rõ ràng với thân cây thô ráp của Hòe Thụ Tinh.
“Tam Công, có khách đến đây, mau đánh thức Tửu nương nương đi.”
“Hầy, không cần vội, ngươi chỉ nơi mà Tửu nương nương từng sống trước khi hóa hình trước đã.”
“Nhưng bây giờ chúng ta đang đứng ở đây còn gì.” Rắn vàng quơ tay làm dấu.
“Đây chính là vấn đề. Linh khí trong kết giới này có hạn, cả đống yêu tinh các ngươi cùng nhau tu luyện, linh khí còn lâu mới đủ. Trước khi hóa hình, phần lớn nước suối của Tửu nương nương đều ngấm vào đất, cung cấp linh khí cho mặt đất, sau khi Tửu nương nương hóa hình, nguồn cung cấp linh khí bị gián đoạn, chỉ tu luyện dựa vào linh khí của vùng đất trời nhỏ bé này thì tốc độ tu luyện của các ngươi không bị ngưng trệ mới lạ.
Khi La Phù Xuân giao hoan với Tửu nương nương sẽ khiến vô số dòng nước ẩn chứa tiên khí trong cơ thể Tửu nương nương chảy ra, rơi xuống mặt đất, ngấm vào lòng đất, bồi bổ linh khí, tất nhiên các ngươi tu luyện cũng sẽ thuận lợi hơn.”
Nghe Tống Thanh Dương giải thích xong, rắn vàng hơi nửa tin nửa ngờ, không dám tin rằng chúng tu luyện bao lâu nay, kết quả đều nhờ vào sự giúp đỡ của Tửu nương nương.
Để chứng minh, rắn vàng lại biến thành bản thể, trèo lên men theo thân cây của Hòe Thụ Tinh, trèo đến bên chân Tửu nương nương, thân thể trơn trượt quấn lên cặp chân dài cũng trơn bóng của Tửu nương nương. Chỉ chốc lát sau, rắn vàng đã biến mất sau làn váy của Tửu nương nương.
Chẳng mấy chốc, Tửu nương nương cất tiếng rên rỉ “ưm” nũng nịu, tay nhỏ vô thức sờ vào giữa hai chân. Tửu nương nương vô thức kéo váy lên, khiến những người bên dưới đều thấy rõ cảnh tượng hoang đường giữa hai chân nó.
Cơ thể rắn vàng to bằng ba ngón tay chụm lại, đuôi dài quấn lên chiếc đùi trắng nõn của Tửu nương nương, cái đầu nhòn nhọn đều chui vào tiểu huyệt hồng hào như cánh hoa đào của Tửu nương nương, khiến tiểu huyệt bị căng ra đến cực hạn. Rắn vàng vẫn tiếp tục chui vào bên trong, mỗi khi nó chui sâu hơn một tấc, Tửu nương nương sẽ uốn éo một cái, thân thể to dài của nó dần dần nhét đầy hang động đào hoa của Tửu nương nương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận