Chương 240

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 240

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền không dám tắm tiếp, vội vàng bơi lên bờ, vừa bơi vừa gọi tên Tống Thanh Dương. Nhưng nàng đang ở dưới nước, chỉ cần há miệng ra, nước nóng trong ao sẽ tràn vào miệng nàng, liên tục ngắt tiếng kêu của nàng, lại thêm quái ngư kia cứ đuổi theo chui vào huyệt của nàng. Tốc độ của nó rất nhanh, không ngừng đụng chạm vào tiểu huyệt của nàng, nàng bị đâm đến nỗi tiểu huyệt tê dại, động tác bơi lội cũng ngưng bặt.
Sau mấy lần như vậy, Yến Tuyền có thể cảm nhận được tiểu huyệt chảy nước, quái ngư kia cũng đã nhận ra, tần suất va chạm càng ngày càng nhanh. Khe cửa nho nhỏ dù căng chặt cỡ nào cũng không thể đánh thắng chúng nội ứng ngoại hợp, quái ngư mượn dâm thủy phản đồ chui vào âm đạo chật hẹp của nàng.
“Á!” Yến Tuyền lại kêu lên, vừa hoảng sợ vừa sung sướng.
Nghe thấy tiếng kêu này của nàng, Tống Thanh Dương đẩy cửa tiến vào, hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
“Biểu ca, có quái ngư chui vào người ta.” Yến Tuyền muốn khóc, kinh hoàng chỉ vào hạ thân của mình.
“Quái ngư gì?” Tống Thanh Dương vội vàng đi đến bên cạnh nàng, rửa tay bằng nước trong ao nước nóng rồi đưa tay vào giữa hai chân của nàng.
Ngón tay thô ráp chạm vào thể dịch trơn ướt của nàng, sờ đến tiểu huyệt ướt sũng của nàng nhưng không chạm vào con quái ngư nào.
“Huynh phải sờ bên trong, nó chui vào trong rồi.” Yến Tuyền giơ chân lên, kéo tay hắn sờ âm đạo của mình, hoàn toàn khác hẳn với lúc nãy từ chối hắn. Có lẽ là vì sợ hãi nên dù nàng đã chủ động đến mức này, chỗ ấy vẫn căng chặt đến nỗi khó tin, một ngón tay cũng khó chui vào, cứ phải xoa nắn một phen để nó thả lỏng, khiến nàng rên rỉ phun nước một lần thì mới có thể thò ngón tay vào bên trong.
Hắn vuốt ve một vòng quanh vách thịt nhưng không chạm vào con quái ngư nào, chỉ lấy ra rất nhiều chất lỏng dính nhớp trong suốt.
Yến Tuyền sờ bụng mình, hoảng sợ kêu lên: “Chẳng lẽ nó đã chui vào bụng ta?”
Khi quái ngư chui vào, Yến Tuyền còn có cảm giác, bây giờ Tống Thanh Dương sờ soạng lại không có cảm giác gì, cứ như thể quái ngư kia đã biến mất không còn dấu vết.
“Có lẽ là ngón tay quá ngắn nên không thể tìm tòi đến cùng. Ta sẽ dùng nơi này kiểm tra giúp muội, nó biến mất là tốt nhất, nếu nó thực sự trốn trong này, ta nhất định phải giã nó thành thịt nát mới được.”
Tống Thanh Dương nhanh nhẹn cởi xiêm y, đỡ gậy thịt lớn dán lên khe thịt đã được ngón tay nới rộng của nàng.
Yến Tuyền cắn môi, không ngăn cản động tác của hắn, cứ nhìn chằm chằm vào cự vật kia, càng nhìn càng thấy con quái ngư lúc nãy giống hệt thứ đồ này của hắn.
Gậy thịt lớn chậm rãi chen vào, chống căng mỗi một nếp nhăn trong âm đạo, cảm giác sung sướng lan tràn khắp thân thể, cảm giác tê dại xộc thẳng lên não, Yến Tuyền không khỏi hé miệng cất tiếng rên rỉ êm tai.
Yến Tuyền ôm cổ Tống Thanh Dương để gậy thịt của hắn có thể đâm vào hoa tâm sâu nhất, tiểu huyệt bị nhồi căng có thể cảm nhận được động tác cắm vào rút ra của hắn nhưng mãi mà không cảm nhận được sự tồn tại của quái ngư.
Yến Tuyền càng nghĩ càng thấy không đúng, nhẹ nhàng thở hổn hển, cắn lên vành tai Tống Thanh Dương: “Tống Thanh Dương, con quái ngư kia có phải là huynh giở trò không?”
Phản ứng của Tống Thanh Dương rất kỳ lạ. Dựa theo trước kia, nếu nàng gặp nguy hiểm thì hắn đã sớm cuống cả lên, bây giờ nghe nàng bị quái ngư chui vào huyệt, hắn chẳng những không sốt ruột giúp nàng bắt quái ngư mà còn cắm gậy thịt vào tiểu huyệt ẩn giấu quái ngự, không hề sợ hãi quái ngư sẽ làm tổn thương gốc rễ của hắn.
Tống Thanh Dương không trả lời, chẳng qua động tác càng ngày càng mãnh liệt, hung ác đâm vào hoa tâm mềm mại của nàng khiến nàng rên rỉ liên tục, không thể không buông vành tai của hắn.
Tống Thanh Dương cũng bắt chước ngậm vành tai của nàng, vừa liếm láp vành tai nhạy cảm của nàng vừa cười nói: “Ta đã cứng lâu lắm rồi, thật sự không nhịn được nữa.”
“Huynh khốn khiếp! Á! Nhẹ chút… Đừng thọc chỗ đó, ưm… Sâu quá…”
Yến Tuyền thật sự không chịu nổi từng cú đâm như đòi mạng của hắn. Khi biết không có cái gọi là quái ngư, cả người nàng trở nên mềm mại, tiểu huyệt cũng vậy, chẳng mấy chốc đã quấn lấy cự vật của hắn, vừa nức nở vừa lên đỉnh.
Tống Thanh Dương di chuyển chậm hơn để cảm nhận âm đạo của nàng co thắt đè ép phân thân của hắn, sung sướng đến nỗi hít vào thở ra thật sâu.
“Chặt quá.”
Tống Thanh Dương nghiến răng nghiến lợi nói, sau đó đỡ nàng tiến về phía hòn giả sơn giữa ao nước.
Tống Thanh Dương vóc người cao, Yến Tuyền phải bơi trong ao mới đến nơi, hắn lại có thể đi thẳng đến đó. Trong lúc đi lại, gậy thịt vẫn tiếp tục đưa qua đưa lại trong thân thể của nàng, gợn sóng ấm áp của dòng nước giúp hắn âu yếm làn da trên người Yến Tuyền một cách êm dịu, không chờ hắn đến bên hòn giả sơn, Yến Tuyền đã ôm hắn run rẩy một trận.
“Muội thật sự quá nhạy cảm.” Đang đi lại thì bị nàng co thắt lần nữa, Tống Thanh Dương cũng suýt nữa chân mềm, nhẹ nhàng vỗ lên mông nàng để răn dạy rồi mới tiếp tục tiến về phía trước.
Tống Thanh Dương đặt nàng ngồi lên hòn giả sơn. Hòn giả sơn hình thù kỳ quặc được người khác cố tình bào mòn góc cạnh, chỉ để lại xúc cảm thô ráp, hình thành sự đối lập rõ rệt với làn da mịn màng trắng nõn của Yến Tuyền, một bên đen một bên trắng, lại có vẻ hài hòa đến bất ngờ, đẹp như một bức tranh.
Tống Thanh Dương tự tay cởi dây cột tóc cho nàng, tóc đen buông xuống, càng làm tôn lên thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, khó có thể chống đỡ gậy thịt của hắn chà đạp.
Bầu ngực tròn trĩnh như ẩn như hiện trong làn tóc đen, hai hạt lựu nhỏ đỏ au ẩn giấu trong tóc đen có vẻ ngon miệng hơn hẳn, dụ dỗ người ta nhấm nháp. Nhưng lúc này Tống Thanh Dương không có tâm trạng nào để ý đến hai con thỏ trắng, mắt cứ nhìn chằm chằm vào tiểu huyệt đỏ tươi giữa hai chân nàng, hai cánh hoa thịt đã bị hắn làm đến nỗi sưng đỏ, khẽ run rẩy, trông vô cùng đáng thương.
Tống Thanh Dương vươn tay vuốt ve chỗ đáng thương bị hắn ức hiếp thê thảm để trấn an nó, sau đó lại nhét ngón tay vào âm đạo, lại lần nữa nới rộng giúp nàng.
Trải qua trận giao hợp vừa rồi, tiểu huyệt không thể hồi phục ngay lập tức, không cần hắn đùa bỡn nhiều thì đã bị ngón tay khuấy đảo đến nỗi rối tinh rối mù, ngoan ngoãn mở rộng cửa, mặc cho hắn chôn cự vật vào nhục động đầy thịt non của nàng.
“Ưm… Sâu quá…”
Tiểu huyệt mềm mại vẫn khó có thể chống lại động tác tấn công của hắn. Yến Tuyền nắm chặt cánh tay hắn, móng tay gần như đâm vào da nhưng dù đau đớn vẫn không thể khiến hắn dừng động tác, ngược lại càng ngày càng nhanh hơn.
Bầu ngực trắng nõn đầy đặn trước ngực lắc lư thành gợn sóng vì động tác mãnh liệt của hắn, lắc la lắc lư trong tóc đen, nhảy nhót lên xuống tựa như hai con thỏ đang trốn tránh, hai con mắt đỏ khiến người ta không thể dời mắt.
Tống Thanh Dương vươn tay bắt được một con thỏ trắng, xoa bóp nó thành hình dạng mà mình thích, sau đó há miệng cắn một cái, lưỡi và môi cùng hành động, liếm láp toàn bộ thỏ trắng khiến nó dính đầy nước miếng ấm áp của hắn.
Đang chơi tận hứng, Tống Thanh Dương bỗng bịt miệng Yến Tuyền, dừng động tác. Yến Tuyền cả kinh, biết chắc chắn có người ngoài đến đây nên vội vàng nín thở. Chỉ có gợn sóng trên mặt hồ mới chứng minh sự khác thường của nơi này, may mà người tiến vào không phát hiện.
Người tiến vào là một cô nương trẻ tuổi, nhìn dáng vẻ thì hẳn là một nha hoàn.
Nàng ta nấp sau cửa chờ một lát, không lâu sau lại có một lão phụ nhân đến đây. Vừa thấy bà ta, cô nương kia lập tức hành lễ: “Ưng bà bà hữu lễ.”
“Tri Hà cô nương trổ mã càng ngày càng duyên dáng.” Lão phu nhân đỡ nàng ta đứng lên.
Hai người lại nói mấy câu lấy lòng nhau, sau đó tiểu nha hoàn lên tiếng: “May nhờ có thuật hòa hợp của Ưng bà bà mới giúp di nương nhà ta được lão gia sủng ái lần nữa. Di nương đặc biệt bảo ta đến đây để cảm ơn bà.”
Vừa nói, tiểu nha hoàn vừa lấy một túi tiền đựng đầy bạc từ trong vạt áo trước ngực.
“Ôi chao ơi, chẳng qua chỉ là giúp một chuyện nhỏ thôi, di nương của các ngươi khách sáo quá.”
Lão phụ nhân luôn miệng nói lời khách sáo nhưng tay vẫn nhanh chóng nhận túi tiền, sau đó cất túi tiền vào vạt áo trước ngực của mình.
Nhận tiền xong, lão phụ nhân định xoay người rời đi, tiểu nha hoàn lại nhanh chóng kéo bà ta: “Ưng bà bà, bà lợi hại cỡ này, có thể xem tướng giúp ta được không? Xem thử khi nào nhân duyên của ta mới đến?”
Tiểu nha hoàn rất biết điều, tiếp tục đưa một thỏi bạc khác cho lão phụ nhân.
Nể bạc, lão phụ nhân đồng ý, đôi mắt cười lộ rõ vẻ khôn khéo quan sát tiểu nha hoàn từ trên xuống dưới, sau đó vươn tay bóp bộ ngực của nàng ta một phen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận