Chương 244

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 244

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thấu được nỗi khoái hoạt sướng run người vừa nãy, giờ đây nàng ta đã hoàn toàn tin vào lời dụ dỗ của kế phụ. Trình Duyệt Sanh ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt kế phụ, mút rồi lại nhả cây gậy sữa tỏa mùi tanh tanh của ông ta. Nàng ta ăn đến khi miệng mỏi nhừ, không ngờ có dòng sữa trắng phun ra từ cây gậy sữa thật.
Trình Duyệt Sanh nuốt hết chỗ sữa đó, được kế phụ xoa đầu khen ngợi bằng những lời giống như thường ngày. Sau đó, kế phụ ôm nàng ta lên án thư, đặt cây gậy sữa chẳng biết lại cứng lên từ lúc nào vào giữa hai chân nàng ta.
Kế phụ nói: “Đánh là đau, mắng là yêu, cha sẽ yêu thương con.”
Thật sự rất đau, đau đến nỗi mặt Trình Duyệt Sanh nhăn rúm hết lại. Sau khi kết thúc, nàng ta phát hiện vài giọt máu rơi trên tờ giấy trắng lót dưới mông. Kế phụ rất vui mừng khi nhìn thấy những giọt máu trinh nguyên ấy. Ông ta cầm cây bút bên cạnh lên, quệt máu rồi múa bút, vẽ một bức [Hải Đường Xuân Thụy Đồ], sau đó đề bài thơ [Kiều Nữ Thi] với những câu thơ lệch lạc.
Từ hôm đó trở đi, cây gậy sữa trở thành cây gậy được kế phụ dùng để dạy nữ nhi nên người. Kế phụ cầm tay dạy nàng ta học đủ loại kiến thức khác nhau, nếu nàng ta học giỏi thì kế phụ sẽ dùng nó như phần thưởng cho nữ nhi, nếu học không tốt thì ông ta sẽ dùng nó để trừng phạt nàng ta.
Bản thân Trình Duyệt Sanh cũng biết việc này là sai trái nhưng nàng ta thật sự quá say mê việc thân mật với kế phụ. Nàng ta có thể làm bất cứ điều gì, miễn là luôn luôn được ở bên kế phụ.
“Vậy là sau khi làm ngươi mang thai, các ngươi dựng chuyện ngươi bị cường bạo để vừa sinh được đứa trẻ, vừa để ngươi có thể ở lại Trình gia vĩnh viễn, kế phụ ngươi cũng giữ được thanh danh tốt đúng không?”
Trình Duyệt Sanh nhẹ nhàng gật đầu: “Bọn ta cũng hết cách rồi. Sau khi Vạn Thủ Kinh qua đời, cha đã sai người âm thầm đút lót rất nhiều bạc cho Vạn gia, đủ để nhà hắn không lo cái ăn, cái mặc cả đời.”
Thấy nàng ta không hề có vẻ gì là ăn năn hối cải, Yến Tuyền không khỏi đỡ trán, không biết nên làm gì thì nàng ta mới thấy rõ bộ mặt thật của Trình Văn Châu.
“Ngươi không cảm thấy có lỗi với mẫu thân ngươi khi cá nước thân mật với kế phụ ngươi sao?” Yến Tuyền muốn lợi dụng sự hiện diện của mẹ ruột nàng ta để vạch trần lời nói dối của Trình Văn Châu.
“Kế phụ tái giá với mẫu thân của ta. Mẫu thân ta chỉ là một thôn phụ, một chữ bẻ đôi cũng không biết, còn dẫn theo một đứa con. Trong khi kế phụ thì anh tuấn, tiêu sái, tài trí hơn người, uyên bác vô song. Hai người vốn không cùng một thế giới! Họ trở thành phu thê của nhau chẳng qua là để có người nương tựa mà thôi! Cô nương thanh bạch, tri thư đạt lễ, tinh tế, biết nhìn sắc mặt, có thể làm ‘tay áo hồng thêm hương*’ cho ông ấy như ta mới là kiểu người kế phụ thích! Nếu không nể tình nghĩa bao nhiêu năm nay, nếu không e ngại đạo lý ‘không nên bỏ rơi thê tử đã đồng cam cộng khổ với mình’ thì kế phụ đã hòa ly với mẫu thân ta từ lâu rồi!”
*Hồng tụ thiêm hương: Mang ý khi chàng thư sinh thức đêm học bài, sẽ có người con gái cùng thức đêm, thêm hương cho chàng.
Yến Tuyền khẽ khịt mũi khinh thường: “Nói như ngươi thì kế phụ của ngươi là nam nhân tốt, trọng tình trọng nghĩa nhỉ? Nhưng ngươi đừng quên, hiện tại kế phụ của ngươi là cử nhân. Với thân phận của ông ta, muốn có loại cô nương gì cũng dễ như trở bàn tay, chỉ có kẻ không bằng cầm thú mới ra tay với chính kế nữ của mình!”
“Chuyện tình cảm sao có thể nói rõ được? Ta cũng không thể ngăn được trái tim ta thôi yêu kế phụ. Kế phụ yêu ta, yêu lắm nên mới không kìm được mà mượn muỗi đốt để gần gũi với ta!”
“Ngươi tỉnh táo lại đi! Ông ta có phải yêu đâu? Rõ ràng ông ta lợi dụng ngươi còn khờ dại, không biết gì, dựng chuyện muỗi đốt để giở trò bỉ ổi với ngươi, thấy ngươi không phản kháng nên được nước làm tới, dùng ba cái lập luận phi lý kia để cưỡng gian ngươi!”
Yến Tuyền thở hồng hộc, giận dữ trước cảnh ngộ của Trình Duyệt Sanh, nhiều hơn cả là phẫn nộ vì lúc này nàng ta vẫn không chịu tỉnh ngộ mà tiếp tục biện giải cho Trình Văn Châu.
Tuy nhiên, cho dù Yến Tuyền nổi giận, cố gắng khuyên nhủ thế nào thì Trình Duyệt Sanh vẫn như bị mỡ heo che mắt, tin chắc mình và kế phụ là lưỡng tình tương duyệt, tin chắc ban đầu kế phụ làm chuyện đó với mình là vì không dằn lòng nỗi, quá yêu mình. Vì tình yêu, nàng ta có thể không màng danh phận, không so đo cái nhìn của thế tục. Thậm chí, nàng ta còn quỳ xuống, khẩn thiết cầu xin Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đừng kể chuyện của mình và kế phụ cho người khác biết.
Thấy Trình Duyệt Sanh rơi nước mắt lã chã, từ tận đáy lòng Yến Tuyền dâng lên sự bất lực tột cùng. Nàng không khỏi nhìn sang Tống Thanh Dương đang đứng kế bên, hỏi hắn nên làm gì bây giờ.
“Có nói thêm thì cũng vô ích thôi, nàng ta đã quá lụy tình, quá mù quáng rồi. Đi thôi.”
Cứ thế mà đi ư? Yến Tuyền không cam tâm, nhưng quả thật nàng không biết nên khuyên can thế nào nữa. Có điều lúc chuẩn bị rời đi, nàng vẫn mang bức tranh [Hải Đường Xuân Thụy Đồ] có thể dùng làm bằng chứng kia đi.
Cho dù lúc mới đầu Trình Duyệt Sanh vô tội đến đâu thì nàng ta vẫn không thể thoát khỏi liên quan đến cái chết của Vạn Thủ Kinh. Yến Tuyền quyết định sẽ mang chứng cứ đến nha môn.
Sau khi ra khỏi Trình phủ, Yến Tuyền không muốn gây chú ý nên chỉ tự giới thiệu mình là thân thích của Vạn Thủ Kinh, phát hiện cái chết của Vạn Thủ Kinh có điều khác thường nên tới đây để kêu oan cho Vạn Thủ Kinh.
Chuyện này có dính líu tới Trình cử nhân, sư gia của nha môn đích thân đến gặp họ để tìm hiểu về vụ án. Sau khi Yến Tuyền kể lại đầu đuôi câu chuyện cho hắn ta biết, sư gia nhanh chóng bảo họ về chờ tin tức. Nhưng chờ một ngày mà vẫn không nghe nói nha môn phái người đến Trình phủ bắt người, Yến Tuyền không khỏi có phần sốt ruột, thế là lại đến nha môn với Tống Thanh Dương để hỏi.
Lần này sư gia không đi ra, một nha dịch trả lời họ: “Cuối năm nhiều việc lắm, Lâm lớn nhân đi suốt, có khi Lâm lớn nhân chưa thấy hồ sơ của các ngươi đâu, các ngươi cứ đợi thêm đi đã.”
Không còn cách nào khác, Yến Tuyền đành phải quay về khách sạn. Ban đầu kế hoạch của họ là kết thúc chuyện Vạn Thủ Kinh trong vòng hai ngày, đi đường thêm ba ngày nữa, về đến nhà là vừa kịp đón Giao thừa, bây giờ kế hoạch lại bị trì hoãn. May mà họ có bùa súc địa, dời thêm vài ngày nữa cũng không sao.
Tuy nhiên, Yến Tuyền đã tính hết đường đi nước bước nhưng cũng chẳng ngờ rằng, bức [Hải Đường Xuân Thụy Đồ] mà họ mang đến nha môn hôm qua đã được trả về Trình gia và bị đốt thành tro ngay trong tối hôm đó.
Yến Tuyền chẳng hề hay biết gì, ngày hôm sau kéo Tống Thanh Dương đến nha môn hỏi lại thì câu trả lời nhận được lại chẳng khác gì hôm qua. Lúc nàng định đi về trong thất vọng, Tống Thanh Dương lén lút nhét một thỏi bạc cho nha dịch, mua một câu nói thật của gã.
Gã nha dịch khẽ tâng thỏi bạc trong tay, cười nói: “Mối giao hảo giữa Trình cử nhân và Lâm lớn nhân bọn ta hết sức sâu đậm, các ngươi đừng mơ động vào Trình cử nhân tại đất huyện Bình Hợp này. Nếu còn chứng cứ nào khác thì các ngươi nên báo cáo lên trên thì hơn.”
Tống Thanh Dương đã lường trước kết quả này nên cũng không có phản ứng gì. Nhưng với Yến Tuyền thì đây lại là lần đầu tiên nàng biết đến những điều nằm trong góc khuất này. Yến Tuyền giận dữ chất vấn: “Trong mắt Lâm huyện lệnh có còn vương pháp không hả!”
Nha dịch không muốn tranh cãi với nàng, xoay người bỏ đi. Tống Thanh Dương giữ Yến Tuyền lại, đang định khuyên nàng bình tĩnh lại thì một cỗ kiệu dừng lại bên cạnh họ. Kẻ đang ngồi trong kiệu chính là Trình Văn Châu, người hầu kẻ hạ đằng sau bưng lễ vật trịnh trọng. Rõ ràng ông ta tới đây để cảm ơn Lâm lớn nhân đã giải quyết vấn đề khó khăn cho mình.
Trình Văn Châu chưa gặp Yến Tuyền và Tống Thanh Dương bao giờ, không biết hai người họ là người giúp đỡ cho Vạn Thủ Kinh nên không buồn nhìn lấy một lần, nhanh chóng theo nha dịch ra đón vào nha môn.
“Vào xem không?” Tống Thanh Dương hỏi Yến Tuyền.
“Vào xem thử đi.” Xem hai kẻ này câu kết với nhau làm việc xấu thế nào.
Nha môn rất đông người, khá khó để họ đi theo mà không bị ai phát hiện. Đến khi Yến Tuyền và Tống Thanh Dương tìm được thư phòng, cuộc đối thoại giữa Trình Văn Châu và Lâm lớn nhân đã diễn ra được một lúc.
Tống Thanh Dương phụ trách trông chừng, Yến Tuyền lẻn tới dưới cửa sổ để nghe ngóng. Khe cửa sổ không lớn lắm, chỉ thấy được phạm vi rất nhỏ. Ban đầu Yến Tuyền thấy Trình Văn Châu trước, sau đó đổi góc độ mới nhìn thấy Lâm lớn nhân đang ngồi đối diện với Trình Văn Châu. Tiếp đó, Yến Tuyền bỗng hít một hơi thật sâu, nói nhỏ với Tống Thanh Dương: “Biểu ca, huynh nhìn kìa, có lệ quỷ y phục đỏ đi theo Lâm lớn nhân!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận