Chương 247

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 247

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ăn Tết xong, Tam biểu ca sẽ đưa Trăn tỷ nhi đi đâu? Chẳng lẽ là đến Lân Châu thăm Tam biểu tẩu?
Ngoài Lân Châu ra, Yến Tuyền không nghĩ ra nơi thứ hai Tam biểu ca muốn dẫn Trăn tỷ nhi đi.
Những người khác cũng nghĩ như vậy, bọn họ đã xét hỏi những người hầu bên cạnh Tống Thanh Vân, xác nhận Tống Thanh Vân và nữ nhi quả thực định đến Lân Châu nhưng Tống Thanh Vân từng dặn dò nói lần này đi ba ngày, ba ngày sau sẽ trở về. Hôm nay thời hạn ba ngày đã trôi qua từ lâu mà vẫn chưa thấy bọn họ trở về, cũng không biết có phải là đã xảy ra chuyện gì rồi không, sai người đến Lân Châu hỏi thăm, cho dù ra roi thúc ngựa cũng phải mất mười ngày nửa tháng.
“Không sao đâu, để Tuyền Nhi sử dụng gương Hỗn Nguyên nhìn là biết bọn họ đang ở đâu.” Tống Thanh Dương nói.
Yến Tuyền khó xử nhìn hắn, nàng có biết dùng gương Hỗn Nguyên đâu?
Tống Thanh Dương nhìn nàng bằng ánh mắt trấn an, sau đó sai người lấy xiêm y và đồ dùng hàng ngày Tống Thanh Vân vẫn mang theo bên người tới.
Trong lúc mọi người đang bận rộn, Tống Thanh Dương đến bên nói vào tai Yến Tuyền: “Lát nữa muội cứ đọc mấy câu linh tinh với gương Hỗn Nguyên, chuyện còn lại giao cho ta.”
Yến Tuyền gật đầu đồng ý, chờ y phục của Tam biểu ca được mang đến, nàng làm theo chỉ dẫn của Tống Thanh Dương, đọc linh tinh mấy câu với chiếc gương.
Chỉ thấy bên trong gương Hỗn Nguyên đột nhiên trở nên vẩn đục, sau đó lại từ từ sáng trở lại, sau đó trong gương xuất hiện bóng dáng Tống Thanh Vân.
Lúc này Tống Thanh Vân đang râu ria xồm xoàm, ngồi bên đống lửa, Trăn tỷ nhi đang ngủ trong lòng y, còn có một nữ tử ngồi bên cạnh y, nữ tử này mặc tăng y, cũng chật vật như vậy, chính là Dương Kế Nguyệt bị từ hôn đưa về nhà.
“Chuyện này là sao? Đang giữa mùa đông lại không ở trong nhà?”
Nhìn thấy tình cảnh bi thảm của nhi tử bọn họ, di mẫu cực kỳ đau lòng, muốn nói chuyện với người trong gương.
Tống Thanh Vân không nghe thấy lời bọn họ nói nhưng bọn họ có thể nghe thấy tiếng bên phía Tống Thanh Vân, tiếng củi cháy và cả tiếng bụng bọn họ sôi lên ùng ục.
Đột nhiên, Dương Kế Nguyệt lên tiếng, nàng ta nói: “Nếu ngày mai còn không ra ngoài được thì chàng cứ giết ta đi, tuy ta không mập nhưng cũng có chút xương thịt, có thể để hai người sống được thêm mười ngày nửa tháng.”
Lời nói của Dương Kế Nguyệt khiến Thái phu nhân sợ đến mức suýt ngất xỉu, mất bình tĩnh nắm lấy tay Yến Tuyền: “Tuyền Nhi, đám người Tam biểu ca của con chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi, con mau đi cứu bọn họ, tuyệt đối không thể để bọn họ làm ra chuyện hồ đồ.”
Yến Tuyền cũng bị dọa, vội vàng gật đầu nói: “Được, con đi ngay, con đi ngay.”
Yến Tuyền hốt hoảng kéo Tống Thanh Dương rời khỏi nhà, dùng phù súc địa đi tìm về hướng Lân Châu.
Trong gương, Dương Kế Nguyệt và Tống Thanh Vân vẫn còn đang nói chuyện, Yến Tuyền tiếp tục nghe, muốn từ những lời bọn họ nói phân tích xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng chuyện thì không phân tích ra được, ngược lại chỉ nghe thấy những lời tâm sự chân thành của bọn họ.
Tống Thanh Vân thừa nhận mình cố ý giả vờ say rượu, dụ dỗ Dương Kế Nguyệt chủ động quyến rũ mình, y nói: “Ta và Dẫn Nương quen nhau từ khi còn nhỏ, nàng ấy hơn ta ba tuổi, trước kia những lúc chơi đùa với nhau nàng ấy rất săn sóc ta. Sau khi phụ thân của nàng ấy xảy ra chuyện, người trong nhà kẻ bị chém đầu, người bị sung quân, nàng ấy và vài nữ quyến bị đưa vào Giáo Phường ty. Hôm đó ta tình cờ đi ngang qua, nàng ấy cầu xin ta cứu nàng ấy, trong đầu ta nghĩ Tuyền Nhi muội muội cũng là nữ nhi của quan lại phạm tội, mẫu thân có thể cứu Tuyền Nhi muội muội, vậy thì ta cũng có thể cứu nàng ấy, vì vậy bèn dùng danh nghĩa của phụ thân chuộc nàng ấy ra, đưa nàng ấy về nhà.
Nhưng ta đã đánh giá thấp tầm quan trọng của việc này, phụ thân ta ra mặt bảo vệ Tuyền Nhi muội muội đã phải chịu áp lực của rất nhiều người, nếu còn thêm một Diệp Dẫn Nương nữa, nói không chừng trong triều sẽ sắp đặt cho nhà chúng ta, lỡ như những nhà có quan hệ tốt với nhà chúng ta bị liên lụy thì đây chính là chuyện cả nhà bị rơi đầu.
Mẫu thân bảo ta đưa nàng ấy đi, nàng ấy khóc nói mình không có chỗ để đi, cầu xin ta thu nhận. Ta không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể thương lượng với mẫu thân, khuyên can mãi, mẫu thân mới giữ nàng ấy ở lại nhưng cũng chỉ có thể làm một nha hoàn, không cho phép lộ diện bên ngoài.
Nàng ấy cũng không ngại làm nha hoàn nhưng vì ta cảm thấy thẹn. Bởi vì quan hệ trước kia, ta vẫn luôn kính trọng nàng ấy như tỷ tỷ, sợ nàng ấy bị người ta bắt nạt, còn cố ý điều nàng ấy đến bên cạnh mình.
Năm ta mười sáu tuổi, một đêm nọ, nàng ấy đột nhiên cởi hết y phục trước mặt ta, bảo ta làm chuyện đó với nàng ấy.
Ta bị dọa sợ, nàng ấy còn nói mọi người trong phủ từ trên xuống dưới đều nghĩ nàng ấy là người của ta, ngoài ta ra sẽ không có ai lấy nàng ấy, nếu ta không cần nàng ấy, nàng ấy cũng không còn mặt mũi nào mà sống nữa.
Ta sợ nàng ấy chết nhưng ta cũng biết mẫu thân sẽ không đồng ý cho ta lấy nàng ấy. Nàng ấy cũng biết chuyện đó, nàng ấy nói nàng ấy không cần danh phận, cho dù làm nha đầu thông phòng thì nàng ấy cũng cam tâm tình nguyện.
Lúc đó mẫu thân đang định sắp xếp nha đầu thông phòng cho ta, ta nghĩ bất kể là ai làm nha hoàn thông phòng cũng như nhau, nếu nàng ấy bằng lòng thì cũng không sao.
Vì vậy đêm đó ta đã làm chuyện kia với nàng ấy, thay vì nói là làm chuyện đó với nàng ấy thì đúng hơn là nàng ấy dạy ta. Cũng không biết nàng ấy học được từ đâu, đủ mọi trò, khiến ta học được rất nhiều kiến thức chưa từng tiếp xúc đến.
Nàng ấy nói vì nàng ấy ăn cơm nhiều hơn ta vài năm, đi đường nhiều hơn ta vài năm, trải qua nhiều việc hơn ta mấy năm, nếu không sao lại có câu nữ hơn ba ôm gạch vàng* chứ?
*Câu này có nghĩa lấy vợ hơn mình ba tuổi chắc chắn sẽ giàu có.
Sau đó ta rất tin vào lời nàng ấy nói, nàng ấy nói lúc tân nương tử mới vào cửa phải ra oai phủ đầu, nàng ấy nói tân nương tử vào cửa nhất định sẽ không tha cho nha đầu thông phòng như nàng ấy, nàng ấy nói nữ nhân không thể cưng chiều, nuông chiều, phải lạnh nhạt với nàng, phải thờ ơ với nàng, nàng mới chủ động quấn lấy ta.
Quả nhiên nàng chủ động quấn lấy ta, nhân lúc ta uống rượu say…”
Tống Thanh Vân nói xong, trong sân bỗng yên tĩnh, Yến Tuyền cũng im mặc, lẩm bẩm: “Không nhìn ra Diệp di nương nhu nhược như vậy thực ra lại là một người hung ác, chẳng trách người ta hay nói chó sủa không cắn người.”
Yến Tuyền nhớ đến Lộ Nhi, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì: “Chẳng lẽ Tam biểu tẩu nhận nhầm Đổng Đại Đồng là Tam biểu ca cũng là ván cờ Diệp di nương sắp đặt?”
“Theo lời Tam đệ nói thì có lẽ thật sự có khả năng đó.”
Yến Tuyền không khỏi rùng mình, bây giờ mới thực sự hiểu được câu hậu trạch giết người không thấy máu kia.
Ở bên kia Dương Kế Nguyệt cũng im lặng một lúc lâu, mở to hai mắt, dường như không dám tin tưởng vào những gì y nói.
Một lúc lâu sau Dương Kế Nguyệt mới lên tiếng: “Bây giờ có nói gì cũng đã muộn, ta chấp nhận kết quả này, chỉ hy vọng sau này chàng có thể bảo vệ Trăn nhi, đừng để nó phải chịu uất ức.”
“Ta không muốn chấp nhận kết quả này, mấy tháng nay ta đã suy nghĩ rất lâu, nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện, ta vô cùng hối hận, rất muốn bù đắp cho nàng. Kế Nguyệt, bây giờ mất bò mới lo làm chuồng đã quá muộn rồi sao?”
Dương Kế Nguyệt hơi kinh ngạc: “Chàng không chê ta và Đổng Đại Đồng…”
“Chuyện này truy tìm gốc rễ đến cùng thì là ta có lỗi với nàng.”
Dương Kế Nguyệt cúi đầu im lặng, ngón tay không ngừng cuộn vạt áo, có thể nhìn ra trong lòng nàng ta đang rối bời.
Một lúc lâu sau, nàng ta mới nhỏ giọng nói: “Bây giờ đang bị mắc kẹt trong núi, có thể sống sót thoát ra ngoài hay không còn chưa biết, còn nói gì đến chuyện sau này?”
Nói vậy cũng đúng, Tống Thanh Vân cũng im lặng, Yến Tuyền quan sát hết mọi việc thông qua gương Hỗn Nguyên thúc Tống Thanh Dương một cái: “Tam biểu ca và Tam biểu tẩu có hòa giải được hay không phải xem bản lĩnh của huynh, tối nay có thể tìm thấy bọn họ không?”
“Biểu muội nói được là được.”
“Vậy thì cho huynh thêm nửa ngày, nhất định phải tìm thấy bọn họ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận