Chương 254

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 254

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hoa Thái Tuế trở lại mặt đất theo đường cũ, mây đen bên ngoài tan đi, người giấy rơi xuống đất, bầu trời phía Tây đỏ như máu, toàn bộ mặt đất dường như bị bao phủ trong một tầng máu, những ngọn núi và cây cối nhuốm màu máu trông hơi đáng sợ lại xen chút kiều diễm, nhìn thế nào cũng không giống thế giới của con người.
Màu máu chỉ xuất hiện trong chốc lát, bầu trời đã trở lại trong trẻo như trước, Hoa Thái Tuế chạy nhanh như tên bắn giữa những rặng núi và cánh đồng, xé gió lao về phía trước.
Hoa Thái Tuế làm theo lời dặn của Tống Thanh Dương, kể lại cho Huyền Thanh nghe sự việc. Huyền Thanh nghe xong thì lắc đầu ca thán vạn vật trên đời đều là vô thường.
Huyền Thanh không nói cho Tống gia biết lý do thật sự Tống Thanh Dương và Yến Tuyền rời đi, chỉ nói bọn họ gặp phải chuyện phát sinh ngoài ý muốn, phải đi xử lý, sẽ mất một khoảng thời gian không về được, gia đình cũng không cần lo lắng.
“Sao chúng ta có thể không lo lắng được!” Tống mẫu ôm ngực nói: “Mấy ngày nay, đầu tiên là Thanh Dương bị ám sát, sau đó lại đến Thanh Vân gặp nguy hiểm ở Lân Châu, xương cốt già nua của ta không thể chịu nổi thêm một cú sốc nào nữa.”
“Người cứ yên tâm đi, bọn họ đi chuyến này sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu, chỉ là cần chút cần thời gian mới quay lại được thôi…” Huyền Thanh cố gắng nói vài lời an ủi với bà ấy.
Nàng ấy khuyên nhủ một hồi, Tống mẫu lại thở dài nói: “Không có ngày về chính xác, không biết có nên tiếp tục chuẩn bị hôn lễ của hai đứa nó không nữa.”
Phía phủ Định An Vương sắp trang trí xong rồi, hôn lễ cũng chuẩn bị sắp xong xuôi rồi, không biết là chuyện gì mà khiến hai đứa ngay cả hôn lễ cũng không quan tâm như vậy.
“Hãy tạm hoãn chuyện thành hôn lại thôi.”
Huyền Thanh nói xong cũng thở dài trong lòng, Yến Tuyền quay trở lại tiên giới, nhưng Tống Thanh Dương đã là người phàm, cho dù Tống Thanh Dương không chặt đứt tiên căn, nhưng có thiên quy trói buộc, bọn họ cũng không thể ở bên nhau. Đám cưới này, e là sẽ không bao giờ hoàn thành được.
Sau khi an ủi Tống mẫu, bên ngoài lại bắt đầu có tuyết rơi, Huyền Thanh cầm ô đi ra khỏi Tống gia, Hoa Thái Tuế đi theo nàng ấy, định quay lại thiện đường nhưng Huyền Thanh lại ngăn nó lại.
Huyền Thanh đoán Tiêu Cửu Uyên sẽ không bỏ cuộc, với uy thế hiện tại của Tống gia, hẳn là ngoài sáng hắn ta không dám làm gì, chỉ sợ hắn ta thẹn quá hóa giận, dùng thủ đoạn tà ác trả thù Tống gia. Nên nàng ấy đã bảo Hoa Thái Tuế ở lại Tống phủ, lỡ như nó phát hiện ra có gì đó không ổn, còn có thể lập tức đến thiện đường báo cho nàng ấy.
Hoa Thái Tuế gật đầu đồng ý, quay trở lại Tống phủ, bên kia Hoa Dung cũng đang trách Yến Tuyền và Tống Thanh Dương đi ra ngoài lâu như vậy, mà không về nói trực tiếp một câu.
Hoa Dung ngoài miệng thì phàn nàn vậy, nhưng tay vẫn đang thêu váy cưới cho Yến Tuyền, thêu cẩn thận từng mũi một.
Những bông hoa mẫu đơn trên váy cưới dần thành hình, băng tuyết bên ngoài cũng dần tan chảy, hoa mùa xuân nở rộ khắp nơi, chim hót líu lo, côn trùng kêu rả rích, ‘mùa xuân’ của Hoa Thái Tuế cũng đã đến, kêu gào suốt đêm này sang đêm khác, phải ‘gieo hạt giống’ vào bụng mấy con mèo cái thì mới yên tĩnh lại chút.
Đợi mãi đến khi mùa xuân đã trôi qua, vẫn chưa thấy Tiêu Cửu Uyên đến báo thù, Hoa Thái Tuế không thể chờ đợi được nữa nên đến thiện đường tìm Huyền Thanh, đi thăm dò mới biết Tiêu Cửu Uyên đang bận xây chùa, Hoàng đế lệnh cho hắn ta xây dựng một ngôi chùa ở Kinh thành, để quảng bá Phật pháp Mật Tông.
Hoa Thái Tuế không hiểu rõ những phức tạp của thế giới, nên nó không hiểu tại sao việc xây chùa lại có thể quan trọng hơn việc trả thù.
Huyền Thanh giải thích với nó: “Mật Tông vẫn luôn truyền giáo ở phía Bắc, nhưng tín đồ ở khu vực Trung Nguyên lại rất ít. Bây giờ Hoàng đế tôn sùng Mật Tông và hạ lệnh xây dựng chùa chiền, tất nhiên người dưới trướng phải tuân theo. Không chừng đến một lúc nào đó nó sẽ trở thành quốc giáo. Vậy thì công lao truyền giáo đó, đối với Mật Tông mà nói, thậm chí có thể so sánh với công truyền giáo của Giám Chân*, chắc chắn Tiêu Cửu Uyên sẽ trở thành tông sư của Mật Tông, ngươi nói chuyện này có quan trọng hay không?”
*Giám Chân: là một nhà sư Trung Quốc theo Nam Sơn tông của giáo phái Luật tông.
Hoa Thái Tuế gật đầu như đã hiểu ra, sau đó hỏi: “Vậy chúng ta có cần ngăn cản hắn ta không?”
“Việc hắn ta truyền giáo không liên quan gì đến chúng ta, chỉ cần hắn ta không làm điều ác, không gây rối thì chúng ta không cần quản nhiều, cũng chẳng quản được.”
Huyền Thanh giữ quan điểm nước sông không phạm nước giếng, hơn nữa cũng không muốn gây thêm phiền phức, cũng khuyên ngăn Hoa Thái Tuế tu luyện cho tốt, đừng để ý nhiều, tránh gây thêm nghiệp chướng.
Hoa Thái Tuế thì lại muốn dạy cho Tiêu Cửu Uyên một bài học, nhưng nó cũng biết hiện tại mình không phải là đối thủ của Tiêu Cửu Uyên nên chỉ có thể chịu đựng.
Trải qua thời gian hai năm, ngôi chùa mới hoàn thành, Hoàng đế đã đích thân viết tên chùa là chùa Thiên Chiếu, Tiêu Cửu Uyên còn đặc biệt mời một vị Lạt Ma của Mật Tông từ Tây Vực đến để ngồi ngự trong chùa, đồng thời tổ chức lễ cúng thần trong bảy bảy bốn mươi chín ngày, Hoàng đế dẫn đầu hàng trăm bá quan văn võ trong triều cùng tham gia, người nhà các quan lại cũng đi cùng, buổi lễ còn hoành tráng hơn cả lễ tế xuân hàng năm.
Người Tống gia đều đi, Hoa Thái Tuế nghe tin liền kéo Huyền Thanh đi xem náo nhiệt.
Hầu hết các tượng được thờ trong chùa Thiên Chiếu đều là tượng Phật đôi, Phật Tổ ngồi xếp bằng, ôm tượng Phật Mẫu với đường cong rõ nét trong lòng, thậm chí một số tượng Phật Mẫu còn để trần ngực, khác hẳn với những bức tượng trang nghiêm, nho nhã được thờ ở các ngôi chùa khác, Phật Tổ và Bồ Tát vốn là biểu tượng của nhân từ cũng có điểm khác.
Ngoài ra còn có Phật mặt người và Phật mặt thú, ba đầu sáu tay, mắt trợn giận dữ, đều có vẻ dữ tợn như hung thần, không giống Phật, mà giống như tà linh.
Các tu sĩ ăn mặc không giản dị như ở Trung Thổ, họ mặc áo đỏ, đội mũ vàng, thậm chí có người còn để hở cánh tay, kết hợp với làn da ngăm đen trông họ không giống tu sĩ chút nào.
Thay vì cúng trái cây và rau củ trước mặt Phật Tổ, họ lại cúng máu, thịt, lòng, ruột, óc và một chậu đầy những thứ màu trắng nhớp nháp của những loài động vật không rõ tên. Mùi tanh của máu trộn lẫn với mùi hương đặc thù của Lạt Ma, khiến cả Phật đường từ trong ra ngoài đều toát lên vẻ quỷ dị.
Các món ăn buổi trưa không phải tất cả đều là món chay, thậm chí còn có nhiều món thịt hơn món chay.
Lạt Ma giải thích rằng chỉ cần là thịt Tam Tịnh thì có thể ăn được. Thế nào là thịt Tam Tịnh? Tức là thịt mà mình không nhìn tận mắt, nghe tận tai không chứng kiến quá trình giết thịt và không phải chính mình giết. Ăn thịt Tam Tịnh không có nhân quả, sau khi chết sẽ không bị đày xuống địa ngục.
Huyền Thanh tỏ vẻ châm biếm kiểu bịt tai trộm chuông này, nhưng những người khác lại rất vui vẻ, cho rằng Mật Tông là một pháp môn lấy con người làm trọng tâm.
Nói xong phần bữa ăn, có người lại hỏi Lạt Ma: “Mọi người đều nói người xuất gia có bốn không, lục căn thanh tịnh, tại sao Phật Tổ của ngươi còn ôm một mỹ nữ trong tay?”
Lạt Ma nói: “Phật Tổ không ôm một người phụ nữ bình thường, mà là mẹ của Đức Phật. Khởi đầu của sự sống, đó là sự tôi luyện kỳ diệu, sức mạnh biến thành nam tính, sự mềm mại biến thành nữ tính, hình thành nam nữ. Hai tính đó kết hợp thành một, đây chính là thiên quy.”
Thiên quy vận hành, cấm dục thì ngưng, song tu thì chuyển. Phương pháp song tu chính là lấy dục trị dục, lấy dục để khống chế dục, người thường không hiểu mà cho rằng đó là tà dâm, mà không biết nó khác với tình cảm nam nữ bình thường.
Song tu Mật Tông còn gọi là Lạc Thiền, nam nhân tu theo pháp môn này sẽ giao hợp không cạn kiệt, nữ nhân tu pháp này không bị kiệt sức, nam nữ song tu thì hiệu quả gấp đôi, chỉ cần công đức viên mãn là có thể thành Phật ngay lập tức.”
Khi mọi người nghe nói nam nữ ngủ cùng nhau còn có thể tu thành Phật thì không khỏi thấy hứng thú, đặc biệt là những nam nhân phóng đãng đều thi nhau hỏi về song tu.
Lạt Ma nói thêm: “Đối tượng song tu nên chọn một thiếu nữ dưới hai mươi tuổi, trong sạch, thuần khiết, chưa bị nhiễm sự vẩn đục của thế gian. Cung sen đầy đặn và nhô ra, phôi hoa bụ bẫm, cánh hoa cực kỳ căng mọng, ấm áp và ẩm ướt. Nữ tử sau ba mươi tuổi đã vấy bẩn, trông bề ngoài vẫn là cơ thể con người, nhưng thực chất lại là một ác quỷ, giỏi ăn xương tủy người, nhất định không được chạm vào…”
Huyền Thanh càng nghe càng nhíu mày, không nhịn được bước tới, ngắt lời Lạt Ma mà hỏi: “Nữ tử sẽ bị sự bẩn thỉu của thế gian làm cho ô uế, còn nam tử thì không à?”
“Nam tử trời sinh đã thuộc tính dương, những vật tà ác bên ngoài không thể xâm phạm.”
Huyền Thanh hừ nhẹ: “Lạt Ma vừa nói song tu khác với chuyện nam nữ, nhưng ngươi lại yêu cầu song tu phải là nữ tử dưới hai mươi, cung sen tròn trịa nhô ra, phôi hoa bụ bẫm, hoa sen chặt chẽ, ấm áp và ẩm ướt, nói đến cuối cùng vẫn là muốn lừa gạt tiểu cô nương, chẳng qua là khoác lên mình vỏ bọc song tu, dụ dỗ người ta tự nguyện hy sinh bản thân mà thôi. Trò này của ngươi hồi trước ta đã xem nhiều rồi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận