Chương 257

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 257

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền khẽ hừ một tiếng: “Nếu như lễ hiến tế thật sự tốt đến vậy, sao ngươi không tự hiến tế chính mình cho thần linh đi?”
“Không dám giấu Yến tiểu thư, quả thực ta từng có ý định đó, hơn nữa không chỉ có ta, tất cả các lạt ma của chùa Thiên Chiếu cũng đã từng dự định như vậy. Trăm năm sau đem thân xác đã chết hiến dâng cho Phật Tổ, da người làm thành đường tạp* viết đầy kinh thư, hoặc làm thành áo cà sa để Lạt Ma mặc. Xương trán, xương ngón tay nghiền thành tràng hạt, để Lạt Ma tụng kinh. Xương sọ làm thành bát dâng lên trước mặt Đức Phật, dùng làm đồ đựng vật cúng tế, hoặc kết hợp với da người làm thành trống lục lạc để Đức Phật xua đuổi yêu ma. Cho dù là tù nhân hay cao tăng đắc đạo, thậm chí là hoàng thân quốc thích, có thể được dùng làm vật hiến tế thì đều là công đức vô lượng, sẽ không vì thân phận lúc sinh thời của ngươi mà tăng hay giảm. Ở trong mắt của Đức Phật, tất cả mọi người đều được đối xử bình đẳng.”
*Đường tạp: tranh cuộn của Phật giáo Tây Tạng.
Tiêu Cửu Uyên nói xong, đám người đồng loạt vỗ tay tán thưởng, khen ngợi rằng Mật Tông Phật Tổ mới là vị Phật Tổ chân chính, nơi mà chúng sinh đều bình đẳng.
Yến Tuyền lại khẽ khịt mũi, cười nhạt: “Ngươi nói về cái chết tốt đẹp như vậy, thế sao phải đợi đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay ở cuối đời? Sao không tự hiến tế bản thân cho Phật Tổ để mà siêu thoát sớm một chút đi?”
Yến Tuyền vừa nói vừa đi tới bên cạnh những nha hoàn, thị vệ hầu hạ, hỏi: “Bây giờ mới chỉ là hiến tế tù nhân, đợi đến lúc tù nhân hiến tế xong rồi, ngươi nói xem liệu bọn họ có hiến tế con cái mình không? Hay là vẫn sẽ tiếp tục hiến tế những con người vô quyền vô thế, những nô lệ nhỏ bé này đây?”
Yến Tuyền nhấn mạnh chữ ‘người’, sau đó lại nói tiếp: “Ta mới chỉ nghe nói cung nhân thử độc sẽ ăn trước chủ tử, còn những chuyện khác, cung nhân có được hưởng những thứ tốt đẹp trước chủ tử không?”
Những nha hoàn và thị vệ kia đều cúi đầu không nói gì, nhưng cơ thể run rẩy của một vài người đã nói lên tất cả.
Thấy vậy, Tiêu Cửu Uyên vội vàng ngắt lời Yến Tuyền: “Yến tiểu thư, xin chớ có làm người khác kinh sợ, mỗi người đều có số mệnh của riêng mình, bọn họ sinh ra ở địa vị thấp hèn, có nghĩa là trời sinh vô phúc, số phận đã định trước là xui xẻo, hiến tế bọn họ sớm một chút cũng có nghĩa là giúp bọn họ chấm dứt thời gian chịu quả báo, để bọn họ sớm ngày được siêu thoát, không còn phải chịu nhục chịu khổ. Giống như năm xưa Quy Tông trảm xà, Nam Tuyền trảm miêu, đều là sát sinh chứng Phật. Bọn ta ở đây cũng là sát sinh để bảo vệ dân chúng, trảm nghiệp chứ không trảm nhân.”
*Sát sinh chứng Phật: sát sanh để thành Phật.
Quy Tông trảm xà, Nam Tuyền trảm miêu là một câu chuyện xử án của Thiền tông mà Yến Tuyền đã từng được nghe Triệu Đình Nghiệp nói. Quy Tông trảm xà là chuyện Pháp sư Trí Thường ở chùa Quy Tông phát hiện ra một con rắn bò ngang qua trong lúc đang làm cỏ, Pháp sư Trí Thường bèn dùng cuốc chặt đứt nó và bị một tăng nhân nghe danh ngôi chùa mà đến nhìn thấy, tăng nhân lập tức nói Pháp sư Trí Thường là một sa môn thô bạo.
Pháp sư Trí Thường hỏi tăng nhân: “Rốt cuộc là ông thô hay ta thô?”
Tăng nhân hỏi lại Pháp sư Trí Thường: “Như thế nào là thô?”
Pháp sư Trí Thường giơ cái cuốc lên.
Tăng nhân lại hỏi: “Như thế nào là tế?”
Pháp sư Trí Thường làm lại động tác chặt rắn vừa rồi.
Tăng nhân hỏi Pháp sư Trí Thường: “Nếu đã như vậy thì chúng tôi có thể học theo ngài không?”
Pháp sư Trí Thường nói: “Chuyện học theo ta tạm gác sang một bên đi, ông thấy ta chém rắn lúc nào?”
Tăng nhân không đối đáp được, trong lòng tự hiểu ra.
Nam Tuyền trảm miêu là câu chuyện về các đệ tử của Thiền sư Phổ Nguyện trên núi Nam Tuyền tranh giành nhau một con mèo, Thiền sư Phổ Nguyện thấy vậy liền bắt con mèo lại và nói: “Nếu như các con có thể nói được một câu phù hợp với Phật đạo, ta sẽ thả con mèo này ra, nếu như không nói được thì ta sẽ chém nó.”
Mọi người đều á khẩu không nói được câu nào, Thiền sư Phổ Nguyện bèn vung dao chém chết con mèo.
Đến tối hòa thượng Triệu Châu trở về, Thiền sư Phổ Nguyện kể lại câu chuyện đó, hòa thượng Triệu Châu nghe xong liền cởi giày đội lên đầu rồi rời đi.
Thấy vậy, Thiền sư Phổ Nguyện thở dài: “Nếu như hôm nay con ở đây thì con mèo đó đã có thể được cứu rồi.”
Hai vụ công án này nổi tiếng là khó giải quyết, có rất nhiều ý kiến khác nhau trong suốt nhiều năm qua, có người cho rằng hai vị cao tăng đã phạm phải tội sát sinh, hoàn toàn vi phạm lời dạy của Phật giáo về lòng từ bi và phổ độ chúng sinh, nếu như thay rắn và mèo thành trẻ con thì sẽ không gây tranh cãi như vậy.
Có người cho rằng Quy Tông trảm xà, Nam Tuyền trảm miêu là đúng là sai, là chính là tà đều không quan trọng. Mọi người không nên bị ám ảnh với việc đúng sai của bọn họ, nên rời đi giống như hòa thượng Triệu Châu, mặc kệ là mèo hay rắn, giết hay không giết, đó mới chính là sự đắc đạo của người tu thiền.
Có người lại cho rằng hai vị cao tăng sát sinh chứng phật, tự mình gánh lấy mọi nhân quả, dùng hai mạng của rắn và mèo để giáo huấn vô số người tu tập. Là rắn, là mèo hay là người tu tập thì cũng đều là phúc phần lớn lao cả.
Khi đó Yến Tuyền đang mắc bệnh nặng, không có tâm trí để ý quá nhiều, nàng cũng cảm thấy nên giống như hòa thượng Triệu Châu, chuyện sống hay chết của rắn và mèo không liên quan gì đến nàng, quan tâm đến bản thân mình mới là quan trọng. Cho đến ngày hôm nay, khi nghe Tiêu Cửu Uyên nhắc tới, nàng mới nhận ra rằng nếu việc giết rắn và mèo có thể được giải thích, được thông cảm, vậy thì việc giết người cũng có thể được tha thứ, rồi khi đó hầu hết mọi người sẽ trở thành con rắn và con mèo mà họ dùng để chứng Phật.
Yến Tuyền bế Hoa Thái Tuế lên, kể cho mọi người nghe câu chuyện Nam Tuyền trảm miêu, sau khi nói xong, Yến Tuyền hỏi Hoa Thái Tuế: “Ngươi có nguyện ý bị Thiền sư Phổ Nguyện giết mình để chứng Phật không?”
“Meo! Đương nhiên là không rồi!” Vẻ mặt của Hoa Thái Tuế đã nói lên tất cả.
“Mọi người đều đang suy nghĩ về ý nghĩa của thiền định, suy nghĩ về ý tứ của Thiền sư Phổ Nguyện và hòa thượng Triệu Châu, nhưng lại không có ai nghĩ đến con mèo bị Thiền sư Phổ Nguyện bắt có sẵn sàng bị giết để chứng Phật, để giáo hoá nhân thế hay không. Mọi người thử nói xem, nếu như Thiền sư Phổ Nguyện buông tay con mèo ra lúc xuống dao, liệu con mèo đó có chạy hay không?”
Vừa nói, Yến Tuyền buông tay thả Hoa Thái Tuế ra, Hoa Thái Tuế lập tức nhảy xuống rồi lắc lắc người rũ sạch lông.
“Đương nhiên con mèo sẽ chạy đi, nó không phải hòa thượng, không phải lạt ma, không phải tu sĩ, không phải ni cô hay đệ tử Phật giáo. Nó không muốn chứng Phật, nó chỉ muốn đi bắt cá, bắt chuột, muốn chơi với cuộn len cả ngày mà thôi.”
Giọng nói của Yến Tuyền không lớn nhưng từng câu từng chữ đều vô cùng đanh thép, như dùng búa đánh trống, đánh vào trái tim của tất cả những người có mặt ở đó, khiến trái tim ai nấy đều đập mạnh liên hồi: “Pháp luật triều ta quy định giết người thì phải đền mạng, nhiều tử tù trong ngục bị kết án tử hình cũng vì lý do này. Nếu theo như những gì Tiêu thế tử nói, dù sao thì bọn họ cũng không có tội, hà cớ gì phải sát sinh chứng Phật?”
“Cái này…” Lúc này Tiêu Cửu Uyên lại không nói được lời nào, nhưng hắn ta rất nhanh đã phản ứng lại, nói: “Tục ngữ có câu tà bất áp chính*, Yến tiểu thư đã hạ thấp giá trị của Mật Tông chúng tôi, so sánh chúng tôi với tà giáo. Nếu không thì hãy thử so tài cùng với Lạt Ma của chúng tôi, xem thử xem ai mới là tà, ai mới là chính.”
*Tà bất áp chính: cái ác không thắng được cái thiện
Yến Tuyền không biết có nên đáp lại hay không, vô thức nhìn sang Tống Thanh Dương, dò hỏi ý kiến của hắn.
Tiêu Cửu Uyên nhìn thấy bọn họ trao đổi ánh mắt với nhau, nháy mắt với lạt ma ở bên cạnh, lạt ma cố tình rời đi, Tiêu Cửu Uyên lại nói: “Nếu như Yến tiểu thư cảm thấy chúng tôi đang ức hiếp một nữ nhân, chiến thắng cũng không vẻ vang gì, chi bằng để Định An vương giúp một tay?”
Tiêu Cửu Uyên dường như tự tin nắm chắc mười phần thắng với bọn họ.
“Không cần, đối phó với mấy người các ngươi thì chỉ cần một mình ta là đủ rồi. Chúng ta giao hẹn trước với nhau, nếu như ta thắng, các người phải đóng cửa chùa Thiên Chiếu, đồng thời trả lại thi thể của Huyền Thanh cho ta.”
“Biết ngay là Huyền Thanh mời các người tới đây mà. Được thôi, ta sẽ làm như lời ngươi nói. Nhưng nếu như bọn ta thắng, ngươi và Tống Thanh Dương phải khấu đầu quỳ gối trước Phật Mật Tông, ngươi cũng sẽ phải ở lại làm thiếp của ta, cùng ta song tu.”
Yến Tuyền im lặng một lát rồi nhìn Tống Thanh Dương, mặc dù Tống Thanh Dương đã cho nàng một ánh mắt khẳng định, trong lòng nàng vẫn cảm thấy không mấy tự tin. Đến cả Huyền Thanh còn không đánh lại nổi Phật sống, nàng mới tu luyện chưa được bao lâu, cho dù đã tiến vào tiên đạo thì cũng có thể có được bao nhiêu bản lĩnh đâu?

Bình luận (0)

Để lại bình luận