Chương 259

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 259

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Tuyền không hiểu rõ về Phật giáo, những gì nàng biết phần lớn đều là những câu chuyện quen thuộc, không thể giải thích hoàn toàn cho những nghi ngờ của bọn họ, để có thể hiểu sâu hơn thì phải để bọn họ nghe lời giảng giải của những vị cao tăng khác. Nàng không nhiều lời thêm nữa, cùng Tống gia rời đi, chùa Thiên Chiếu cũng tạm thời đóng cửa để xử lý.
Hoa Thái Tuế có chút tò mò, không hiểu tại sao Yến Tuyền lại không thu phục những người đó thành tín đồ của mình? Tại sao lại phải thay Phật gia nói chuyện?
Yến Tuyền bị người Tống gia vây xung quanh, Hoa Thái Tuế cũng không tiện đi tìm nàng, chỉ có thể hỏi Huyền Thanh, Huyền Thanh nghe xong hỏi lại nó: “Chỉ cần là dẫn dắt con người ta hướng tới cái thiện, tin Phật hay tin Đạo thì cũng có gì khác nhau đâu?”
“Thì ra là do tầm nhìn của ta hạn hẹp, meo.”
Yến Tuyền không biết ở bên kia Hoa Thái Tuế và Huyền Thanh đang luận đạo với nhau, nàng đang cố nhớ lại hết thảy những hồi ức trước và sau khi niết bàn trọng sinh, càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Sau khi ăn tối, Tống Thanh Dương đứng dậy muốn rời đi, Yến Tuyền vội vàng lau miệng rồi chạy đuổi theo hắn.
“Biểu ca, huynh đi từ từ thôi.”
Có vẻ như Tống Thanh Dương cũng đã đoán ra được nàng muốn hỏi cái gì, hắn quay người lại dẫn nàng đến một con đường vắng vẻ, không đợi nàng cất tiếng hắn đã nói: “Lúc muội hoá hình, ta đã cho muội ăn Tuyệt Tình thảo.”
Sinh kiếp dễ độ, tình kiếp khó khăn, Tuyệt Tình thảo trồng ở núi Thiên Sơn, ăn vào là có thể cắt đứt thất tình lục dục, rất nhiều tiên gia đã dùng đến nó để ổn định tâm đạo.
“Rõ ràng huynh biết là ta không hề muốn làm thần tiên.”
“Đương nhiên là ta biết, thế nhưng muội đã đi vào con đường tiên đạo, việc đã đến nước này, cũng giống như thuyền thủng đi tới giữa sông, ngựa nhanh lao tới vách đá, có hối hận thì cũng đã muộn. Cứ coi như là ta đã phụ muội, thay vì đắm chìm trong quá khứ, chi bằng giống như Huyền Thanh nói, đây đâu phải là một loại thiên trường địa cửu khác, từ nay về sau chúng ta sẽ kiên trì với sơ tâm của mình, hướng tới bình an của muôn dân.”
Yến Tuyền cắn chặt môi, không đáp lại lời của hắn, nhưng nàng cũng không biết phải phản bác lại hắn thế nào. Với tình cảnh hiện giờ của bọn họ, đoạn tình tuyệt ái quả thực đúng là sự lựa chọn tốt nhất, thế nhưng nàng lại cảm thấy rầu rĩ ở trong lòng, không biết phải nói như thế nào, muốn khóc mà không thể khóc nổi, muốn buồn cũng không biết phải buồn ra sao, đến cả tức giận cũng không biết nên phản ứng thế nào. Nàng của bây giờ đây đã trở thành một vị thần tiên không có niềm vui, không có nỗi sầu, không biết yêu cũng không biết hận.
Trong lòng Yến Tuyền rất hỗn loạn, không có tâm trạng gì nên cứ cúi đầu nhìn đường đi dưới chân, trời rất tối, con đường nhỏ lại không mấy bằng phẳng, chỉ cần không cẩn thận một chút là có thể vô tình trượt ngã. Cũng may là có Tống Thanh Dương nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy tay nàng, tránh để nàng ngã nhào về phía trước.
Khi dựa vào nhau, hai người tay nắm chặt tay, không khỏi sửng sốt vài giây. Những ngày này bọn họ ngày nào cũng ở cạnh nhau, nhưng bởi vì Tuyệt Tình thảo, vì Tống Thanh Dương cố tình xa cách, hai người họ đã rất lâu rồi chưa từng tiếp xúc da thịt thân mật như thế này.
Yến Tuyền nhớ lại ban đầu nàng rất thích cảm giác được hắn nắm tay, tay hắn lớn đến mức có thể bao trọn cả bàn tay của nàng. Lòng bàn tay của hắn thô ráp nhưng lại ấm áp quanh năm, được bàn tay ấy nắm lấy sẽ có cảm giác rất an toàn.
Đang mải suy nghĩ, Yến Tuyền chợt nhớ tới đêm hôm đó, hắn lấy cớ trời tối, đường gồ ghề mà nắm lấy tay nàng. Họ nắm tay đi cả một quãng đường dài, thậm chí còn gặp phải một đôi biểu ca biểu muội đang lén lút bày tỏ tình cảm trong con hẻm nhỏ. Tiếng bọn họ ve vãn nhau nghe rất xấu hổ, còn suýt chút nữa thì bị người ta phát hiện, may là Tống Thanh Dương ôm nàng chạy mất.
Khi ôm nàng vào lòng, hắn lại nhân cơ hội đó để giở trò lưu manh với nàng, ôm nàng mà không chịu buông tay, dùng vật cứng kia liên tục đỉnh vào mông nàng, đỉnh đến mức khiến giữa hai chân nàng tê dại, tiết ra nhiều nước nhờn dính.
Nhớ tới những lần cùng hắn nói biết bao điều ngọt ngào, tim Yến Tuyền đột nhiên đập loạn, có vẻ như Tuyệt Tình thảo cũng không hoàn toàn áp chế tất cả.
Lạc trong ký ức một hồi, Yến Tuyền nhất thời quên buông tay Tống Thanh Dương ra, mãi đến khi Tống Thanh Dương rút tay về thì nàng mới ý thức được chuyện gì đang xảy ra.
Yến Tuyền nắm lấy hư không vài lần, cảm giác trống rỗng trong lòng bàn tay khiến nàng cảm thấy trái tim nàng như vừa có một khoảng trống, cảm xúc vừa bồi hồi dâng trào trong nháy mặt lại quay về bình lặng như lúc đầu.
Yến Tuyền đưa tay nắm lấy tay Tống Thanh Dương, nói: “Trời tối lắm, đường đi lại gồ ghề, biểu ca dắt tay ta đi,”
Câu từ rất đỗi quen thuộc, nhưng giờ đây những lời ấy lại trở thành lời mà Yến Tuyền nói ra.
Trong lòng Tống Thanh Dương cũng vô cùng phiền muộn, siết chặt lòng bàn tay rồi rút tay lại: “Trời tối thì thắp sáng lên, đường gồ ghề thì làm cho nó bằng phẳng. Với bản lĩnh của biểu muội hiện giờ thì đã có thể bay thẳng lên chín tầng mây xanh rồi, làm sao mà có thể chùn bước trước con đường gồ ghề này được.”
Nói xong, có lẽ Tống Thanh Dương sợ Yến Tuyền lại tới nắm tay, hắn vội vàng chắp tay ra sau lưng rồi nhanh chóng chuyển chủ đề: “Nếu như đột nhiên chúng ta đề cập đến việc không thành hôn, mẫu thân và những người khác nhất định sẽ hỏi tại sao. Theo ta, chuyện thành hôn vẫn diễn ra như bình thường, đợi sau khi thành hôn, mọi chuyện ổn thỏa trở lại, ta sẽ viện một lý do để từ quan rồi cùng muội rời khỏi kinh thành, coi như là đã triệt để chấm dứt với nhân duyên ở trần thế, từ nay về sau yên tâm tu luyện, chờ ngày phong thần.”
“Huynh đều đã tính toán cho ta cả rồi sao?”
“Ý trời đã định, mọi thứ chẳng qua chỉ là quay lại lúc muội bị giáng chức thôi.”
Khi đó bọn họ là phu thê, cũng là thần tiên cần phải tuân thủ theo luật trời, thế nhưng lúc ấy nàng lại lựa chọn làm trái với quy tắc của trời nên bị giáng xuống trần gian. Giờ đây tất cả mọi chuyện đều quay trở lại thời điểm đó, lần này bên cạnh không có sự ảnh hưởng của Cùng Kỳ, hy vọng nàng không phạm phải lỗi lầm ngốc nghếch nữa.
“Thế sự vô thường đều đã định sẵn, bao nhiêu năm như vậy rồi, chuyện giữa chúng ta cũng nên an bài đi thôi.” Tống Thanh Dương nhẹ nhàng nói.
Yến Tuyền không trả lời, đứng ngây ngốc ở một chỗ, Tống Thanh Dương chờ nàng một lát nhưng không thấy nàng có phản ứng gì, trong lòng thở dài một hơi rồi cất bước rời đi trước.
Yến Tuyền một mình đứng trong bóng tối hồi lâu, nhớ lại những gì mình đã từng trải qua với Tống Thanh Dương, mãi cho đến khi Hoa Dung tìm tới nơi, những suy nghĩ ấy mới dừng lại.
Hoa Dung nóng lòng muốn đưa chiếc váy cưới màu đỏ cho Yến Tuyền xem, từng đường kim mũi chỉ đều là lời chúc phúc mà Hoa Dung dành tặng cho họ. Yến Tuyền cầm váy cưới nhìn hồi lâu rồi đột nhiên bật dậy, đi tìm Tống Thanh Dương.
“Còn có chuyện gì nữa à?” Tống Thanh Dương không dám nhìn vào mắt Yến Tuyền.
“Vừa nãy biểu ca nói là từ nay về sau chúng ta sẽ kiên trì với sơ tâm của mình, hướng tới bình an của muôn dân đúng không?”
“Ừm.”
“Biểu ca chắc là đã quên rồi, sơ tâm của ta từ trước tới nay không phải là trở thành thần.”
Điều này quả thực là sự thật, ngay từ ban đầu nàng chưa từng muốn trở thành thần, nàng chỉ muốn hành thiện tích đức. Ban đầu nàng hành thiện tích đức là vì muốn kéo dài số mệnh của mình, sau này dần trở nên hứng thú và biến nó thành bản năng.
“Không sai, nhưng mà…”
Tống Thanh Dương chưa nói hết câu, Yến Tuyền đã ngắt lời: “Trước đây biểu ca không giảng dạy bùa chú cho ta là vì muốn ta tự tu luyện theo cách riêng của mình. Đến bây giờ thì tại sao lại dùng Tuyệt Tình thảo, can thiệp vào sự lựa chọn của ta?”
Yến Tuyền vừa nói vừa dậm chân xuống đất: “Đúng vậy, kể từ lúc bắt đầu tu luyện, biểu ca luôn nắm tay ta và dẫn dắt ta đi trên con đường quang minh chính đạo, giúp ta chỉ trong một thời gian ngắn đã nhanh chóng thăng cấp, niết bàn phi thăng, đạt tới cảnh giới mà hầu hết những người tu luyện cả đời cũng không thể đạt được. Chỉ cần ta nghe theo sự hướng dẫn của biểu ca, tiếp tục tu luyện, chẳng mấy chốc sẽ liệt vào hàng bất tử. Thế nhưng đây không phải kết quả mà ta mong muốn, không nói đến chuyện tình cảm, dù bây giờ ta đã mất hết thất tình lục dục, ta vẫn không hề thay đổi sơ tâm của mình. Ta muốn tu luyện theo cách riêng của mình, mặc kệ trời có tối hay con đường phía trước không bằng phẳng đi chăng nữa. Giống như những gì biểu ca vừa nói đó, trời tối thì thắp sáng lên, đường gồ ghề thì làm cho nó bằng phẳng, ta sẽ không chùn bước đâu!”
Bởi vì bị Tuyệt Tình thảo trấn áp, cảm xúc của Yến Tuyền chưa từng có dao động mạnh, nàng nói chuyện rất bình thản, nhưng chính sự bình thản này là bằng chứng cho thấy những lời nàng nói lúc này đây không phải là lời bốc đồng, không phải nhất thời xúc động, nàng thật sự cảm thấy như vậy và nàng cũng thật sự muốn làm như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận