Chương 260

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 260

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Thanh Dương bình tĩnh nhìn Yến Tuyền, ánh mắt tràn ngập bất đắc dĩ. Một lúc lâu sau, hắn mới vươn tay gõ nhẹ vào trán nàng, khẽ than: “Đồ ngốc.”
Vì biết nàng cố chấp si mê nên hắn mới cho nàng ăn Tuyệt Tình thảo, không ngờ nàng si mê đến độ thanh tỉnh như thế?
“Si mê? Ta không nghĩ là vậy, ta chỉ bảo vệ tình cảm vẹn nguyên ban đầu của ta thôi.” Yến Tuyền xoa trán: “Cũng có lẽ ta đã nếm được mùi vị của tự do nên không muốn bị trói buộc khuôn cách quá nhiều. Huynh còn nhớ cái mũ mà ta đã ném đi không? Còn nhớ ông lão cầm lồng chim giảng giải về quy củ không?
Ta biết ta không có quy củ sao thành được quy tắc, cũng biết thiên quy được lập ra là vì giữ hòa bình của tam giới. Ta sẽ không chống lại thiên quy, cũng không muốn thành thần, không muốn bị gò bó và trói buộc bởi thiên quy. Ta biết huynh nghĩ gì, huynh cảm thấy tình kiếp lần này của huynh bắt nguồn từ ta, chỉ cần giúp ta trở thành thần thì huynh độ được tình kiếp lần này, quay về tiên giới. Là ta đã phụ sự sắp xếp của huynh, huynh có thể ăn Tuyệt Tình thảo ổn định đạo tâm của mình, ta sẽ tác thành cho huynh, từ nay về sau không dây dưa với huynh nữa.”
Yến Tuyền nói xong bèn xoay người rời đi, không ngờ Tống Thanh Dương đã tóm lấy tay nàng: “Sinh kiếp dễ độ, tình kiếp khó qua, câu nói này hoàn toàn đúng sự thật.”
Tống Thanh Dương thở dài, ra sức kéo Yến Tuyền vào lòng mình.
“Nếu ta muốn dùng Tuyệt tình thảo ổn định đạo tâm thì lúc trước đã không chặt đứt tiên căn và tu luyện lại từ đầu. Nếu không phải thấy muội khó khăn lắm mới bước vào Tiên đạo, nếu được phong thần thì đó đều là lựa chọn tốt nhất cho muội và ta.”
Yến Tuyền ôm chầm lấy hắn: “Không phải biểu ca đã nói tán tiên chưa được phong thần thì không chịu sự quản lý của thiên quy, không có quá nhiều gông cùm xiềng xích. Chỉ cần không dính vào nhân quả thì không trở ngại đến con đường tu hành.”
“Đúng vậy, thoạt nhìn thiên quy khá nghiêm ngặt nhưng không phải tuyệt đường sống của người ta. Giống như tình huống của ta, dù ta động tình thật nhưng chỉ cần không ảnh hưởng đến người và vật khác, không gây tai họa cho sinh linh thì có thể lựa chọn sử dụng Tuyệt Tình thảo củng cố tâm đạo hoặc nhập vào hồng trần lần nữa, tu luyện lại đạo tâm. Thiên quy khoan dung với tán tiên hơn nhiều, cũng có trường hợp nam nữ song tu nhưng không đồng nghĩa được tự do phóng túng. Một niệm thành Phật, một niệm thành ma, một khi phạm phải sai lầm thì ngàn kiếp không thể quay đầu, muội suy nghĩ cho kỹ.”
“Ta không sợ, người sợ phải là biểu ca. Tình kiếp của huynh càng ngày càng khó, không biết bao lâu mới tu luyện được đạo tâm, quay về tiên giới nữa.”
“Bằng không tại sao lại có câu nói sinh kiếp dễ độ, tình kiếp khó qua, đáng lẽ ta phải biết chuyện nào đơn giản như thế.”
Tống Thanh Dương dứt lời bèn vác Yến Tuyền lên vai, đưa nàng về phòng.
Rất lâu hai người mới hôn nhau lần nữa nên không kìm được kích động, có điều Yến Tuyền nhanh chóng bình tĩnh lại, vẫn phối hợp với động tác của hắn.
“Tác dụng của Tuyệt Tình thảo có hạn, thời gian hiệu quả ở từng người sẽ khác nhau.” Tống Thanh Dương vừa hôn vừa nói, ước gì mình có thể há miệng to hơn nữa. Bàn tay của hắn mân mê không ngừng nghỉ, chậm rãi xoa nắn hai bầu ngực tròn trĩnh của nàng qua lớp vải.
Yến Tuyền cảm nhận được sự nhiệt tình của hắn, cũng cảm nhận sự tê dại lan tràn từ nụ hôn của hắn. Thế nhưng từ đầu đến cuối đầu óc của nàng hoàn toàn tỉnh táo, bình tĩnh vô cùng, phân tích tình huống của mình với hắn: “Lúc nãy khi nắm lấy tay huynh đã khiến ta nhớ chuyện trước kia, làm cho ta thoáng xúc động. Giờ khi được huynh ôm hôn, cơ thể cũng có phản ứng theo bản năng nhưng lòng ta vẫn bình tĩnh đến lạ.”
“Vậy muội hãy nhớ về quá khứ nhiều hơn.”
Yến Tuyền nhắm mắt lại theo lời hắn, cố gắng nhớ lại rất nhiều chuyện trong quá khứ nhưng không biết do mình quá tập trung hay vì động tác của hắn khiến nàng phân tâm, từ đầu tới cuối chẳng có phản ứng nào cả, ngược lại còn nhớ đến Hoa Dung. Nàng chưa nói tiếng nào đã ra ngoài, chắc chắn bà ấy đang đợi nàng về, nếu không thấy nàng thì Hoa Dung sẽ không đi ngủ.
“Biểu ca, không bằng hôm khác lại thử, Hoa Dung vẫn chờ ta quay về.” Yến Tuyền thoáng cúi đầu, nhìn Tống Thanh Dương vùi đầu mút mát trước ngực mình.
“Chờ chừng nào Hoa Dung đi ngủ, ta sẽ đến đây.”
Trước kia Tống Thanh Dương đã phải chịu đựng và chống cự quá nhiều thứ nên không dám gần gũi với nàng. Bây giờ giãi bày nỗi lòng nên hắn không kìm được nữa, bàn tay như dính bột dán chặt vào cơ thể nàng không thể dứt ra, ước gì có thể nuốt cả cơ thể nuột nà non mềm của nàng vào bụng, không chừa lại thứ gì. Huynh đệ giữa háng cũng nhớ nàng, cứng rắn kêu gào muốn lớn chiến ba trăm hiệp không ngừng không nghỉ với hang động biết ăn thịt người, mê hoặc tâm hồn người khác của nàng.
Yến Tuyền cảm nhận hắn mất khống chế nhưng tình hình của nàng hiện giờ rất kỳ lạ, thân thể có phản ứng nhưng lòng không có cảm giác gì, dường như thể xác và tinh thần đã bị tách ra hoàn toàn.
“Ừm, khi nào Hoa Dung ngủ rồi, huynh hãy đến.” Yến Tuyền đồng ý, Tống Thanh Dương mới bịn rịn nhả nhũ tiêm đã bị hắn mút sưng đỏ, ẩm ướt ra, mặc y phục lại cho nàng. Khi chia tay, hắn vẫn không quên nhắc nàng mau chóng tắt đèn và đi ngủ.
Yến Tuyền vâng vâng dạ dạ, quay về phòng, nhanh chóng moi nửa lọ Thạch Nữ Lạc ra ngoài, không biết thứ này có làm dịu tác dụng của Tuyệt Tình thảo giúp nàng hay không nữa.
Yến Tuyền uống thử trước một ngụm, nó nhạt nhẽo y hệt nước lả, chỉ thoang thoảng mùi cỏ xanh, uống vào chẳng có cảm giác gì cả.
Có lẽ lượng thuốc chưa đủ, Yến Tuyền hơi do dự nhưng sau đó đã uống hết số thuốc còn lại trong lọ.
Vẫn không có phản ứng gì, nàng thất vọng đi rửa mặt, vừa rửa vừa nghĩ lát nữa nên phối hợp với Tống Thanh Dương thế nào mới khiến hắn không mất hứng.
Nàng mới tắt đèn, lên giường chưa được bao lâu thì ở cửa sổ vang lên tiếng động. Tống Thanh Dương đã tới nhưng không vào trong, chỉ khẽ gọi nàng ra ngoài.
Yến Tuyền thoáng nhìn ra gian ngoài, nhẹ nhàng xuống giường, vịn vào bệ cửa sổ xoay người ra ngoài, được Tống Thanh Dương ôm vào lòng.
Tống Thanh Dương ôm chầm lấy nàng, siết thật chặt như thể ước gì khảm nàng vào trong máu thịt của mình, côn thịt cương cứng giữa hai chân cũng chống vào eo nàng.
Trái tim vốn bình tĩnh thoáng đập mạnh vài nhịp vì cái ôm đột ngột của hắn. Có thứ gì đó bất ngờ thả lỏng như miệng cống được mở ra, Yến Tuyền cảm thấy cả người nóng lên, ngẩng đầu chủ động dâng môi thơm, quấn quýt với môi lưỡi của hắn.
Hoắc thủy kích thích tình dục cũng không làm cho trái tim của Yến Tuyền dao động, chỉ khiến cơ thể nàng càng thêm nhạy cảm, dù chỉ hôn môi cũng khiến tiểu huyệt của nàng căng chặt, co rút phun nước ra ngoài, đùi trong dính toàn nước với nước, gió đêm thổi qua làm cho cảm giác ướt át càng thêm rõ ràng.
Tống Thanh Dương phát hiện ra sự mẫn cảm của nàng bèn cắn vành tai nàng và bảo: “Sao lâu ngày không gặp, muội càng nhạy cảm thế này?”
“Ưm… Hoắc thủy thúc tình là đồ tốt…” Thạch Nữ Lạc đã phát huy tác dụng khiến cơ thể Yến Tuyền càng thêm mẫn cảm, chỉ cần động chạm nhẹ cũng đủ khiến nàng thở dốc liên hồ. Âm điệu ngọt ngào, kiều diễm hoàn toàn đối lập với tiếng côn trùng, ếch nhái kêu vang ngoài kia, mang lại cảm giác hoang dã khác lạ.
Tống Thanh Dương vác nàng ra khỏi sân, đi thẳng đến hậu hoa viên.
Tiếng côn trùng ếch nhái ở hậu hoa viên còn lớn hơn trong sân. Tống Thanh Dương bế Yến Tuyền đến góc tây nam trong vườn hoa. Nơi đó trồng cả giàn lăng tiêu, lúc này là thời điểm hoa nở rộ, hoa lăng tiêu màu đỏ cam leo đầy bức tường, giàn hoa cũng được phủ kín, ngay cả bàn đá dưới giàn hoa cũng bị che khuất, không đến gần thì không phát hiện ra chúng.
Tống Thanh Dương bế Yến Tuyền vào trong bụi hoa, đặt nàng lên bàn đá đầy hoa lăng tiêu nở rộ. Ngay lập tức hoa đỏ lá xanh bỗng làm nền cho mỹ nhân, Yến Tuyền nổi bật như tiên nữ xuất hiện giữa khóm hoa.
Cũng có lẽ vì là tiên nữ nên nàng mới đẹp nhường này. Tống Thanh Dương giật vạt áo xốc xếch của nàng ra, cái yếm treo lủng lẳng trên cổ, không che đậy được gì nữa. Đôi gò bồng trắng nõn vốn nên e ấp trốn sau áo yếm để lộ đường cong tròn trĩnh, dưới ánh trăng mờ trông vừa trắng vừa mềm, khiến người ta nhìn không kìm được phải nuốt nước bọt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận