Chương 39

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 39

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 39 Em không cần tôi nữa à?
Lâm Thanh Thanh lấy bánh nướng và đùi gà ăn cùng nhau, nói “Ngày mai tôi định về nhà mẹ đẻ một chuyến xem sao.”
“Được, tôi đi với em.”
“Không cần đâu, tính ngày thì mai là Hạo Tử xuấtviện rồi. Tôi định về thăm nó, cũng xem tɾong nhà có gì cần giúp một tay luôn không.”
Triệu Tranh mở cái bánh nướng áp chảo tɾong tay ra, cho một đống thịt gà nướng vào rồi cuộn cái bánh lại, đưa cho cô để đổi lấy cái bánh nướng mà cô đã ăn hai miếng tɾong tay cô “Em đừng qua đêm bên đó được không? Đầu thôn cuối thôn cách nhau không xa, sáng tôi đưa em qua đó, chiều tối lại ghé đón em về.”
“Tôi nghĩ là Hạo Tử mới ra viện nên có thể là cần người chăm sóc, sợ rằng một mình mẹ tôi khó có thể xoay sở được, nên mới định về ở lại đó hai ngày thôi mà.” Quả thật cô không suy xét qua chuyện khoảng cách xa gần giữa hai nhà, cũng muốn lấy cớ này để tránh Triệu Tranh hai ngày, để khỏi bị anh dày vò hàng đêm.
“Còn tôi thì sao?” Đột nhiên Triệu Tranh vô cùng nghiêm túc nhìn cô mà hỏi.
“Cái gì cơ?” Lâm Thanh Thanh không hiểu ý anh.
“Em trai em cần người chăm sóc, vậy tôi không cần người chăm sóc à? Em qua đó rồi thì tôi làm sao bây giờ?”
“Anh á?” Lâm Thanh Thanh càng khó hiểu hơn, lúc cô ở nhà anh cũng đâu cần cô nấu cơm giặt giũ, tại sao lúc cô đi anh lại bảo không ai chăm sóc mình?
Anh là thiếu ăn hay thiếu uống chứ?
“Không thì anh qua đó với tôi luôn?” Lâm Thanh Thanh thử dò hỏi.
“Chúng ta cưới nhau chưa bao lâu, em đã về nhà mẹ đẻ ở rồi, cha mẹ em kiểu gì cũng sẽ lo lắng là chúng ta có xảy ra chuyện gì không. Hay là em cứ làm the0 lời tôi nói, sáng mai tôi đưa em đi, buổi tối lại ghé đón em về, em cũng có thể chăm Lâm Hạo luôn.”
“Nhưng tôi chỉ muốn về nhà ở hai ngày thôi, tranh thủ buổi tối giúp ba mẹ chăm sóc Lâm Hạo.” Lâm Thanh Thanh ngoan cố, không chịu thay đổi quyết định.
Triệu Tranh đột nhiên ý thức được là chuyện có vẻ nghiêm trọng hơn anh nghĩ rồi “Em vẫn còn giận tôi à?”
Lâm Thanh Thanh cúi đầu, ăn bánh nướng chứ không nói gì.
Tim Triệu Tranh ngừng đập một nhịp, cơm cũng ăn không vô nữa.
Miễn cưỡng cơm nước xong, Lâm Thanh Thanh giúp đỡ dọn bàn, nước lạnh nên anh không cho cô rửa bát, chỉ bảo cô về phòng đọc sách đi.
Lâm Thanh Thanh về lại phòng ngủ, thu dọn giường đệm, xếp ra hai cái ổ chăn.
Triệu Tranh đi vào phòng, thấy vậy cũng không nói gì.
Lâm Thanh Thanh đã lên giường nằm từ sớm, mặc dù cô mới thức dậy không lâu nên chưa hề thấy buồn ngủ.
Nghe thấy tiếng sột soạt sau lưng, cô biết Triệu Tranh đã lên giường. Giây tiếp the0, chăn cô bị xốc lên, Triệu Tranh vẫn chui vào tɾong chăn của cô, ôm chặt lấy cô từ đằng saụ
“Thanh Thanh, tôi biết em vẫn còn giận tôi. Tôi chỉ là quá sợ mất đi em… Em đừng giận, sáng mai tôi đưa em qua đó, em muốn ở bao lâu cũng được. Khi nào muốn về thì tôi sẽ qua đó đón em.”
Không biết vì sao, sau khi anh nói ra những lời này, tɾong lòng Lâm Thanh Thanh lại cảm thấy ê ẩm, ngay cả khoang mũi cũng có chút lên men.
Cô không nhúc nhích, Triệu Tranh tiếp tục ôm cô, cười khổ “Nếu sớm biết khi đó không phải là em tức giận, tôi sẽ không bại lộ bản tính, dọa em sợ thành như vậy đâụ Em không cần tôi nữa à?”
Một người đàn ông cao lớn vạm vỡ lại nói ra những lời như vậy, khiến Lâm Thanh Thanh không khỏi giật mình.
Anh… Sợ cô không cần anh nữa?
Đây là cái kiểu suy diễn gì vậy.
“Tôi đã đồng ý để em ở bên đó rồi, nhưng em phải trở về đấy.”
“Ừ.” Lần này Lâm Thanh Thanh gật đầu, ý định ban đầu của cô là trở về ở bên đó hai ngày, trốn khỏi mấy trận tác cầu vô độ của anh thôi, chứ cô thật sự không nghĩ tới việc sẽ về bên đó luôn mà không quay lại đây nữa.
Triệu Tranh nhận được câu trả lời khẳng định của cô, lúc này mới bỏ qua.
Sáng sớm hôm sau, anh đến nhà tɾong thôn bắt hai con gà, lại mua thêm một ít bột mì và trứng gà, sau đó mới cùng Lâm Thanh Thanh đi đến nhà họ Lâm.
Lúc tiến vào cổng nhà họ Lâm, mẹ Lâm còn đang phơi thóc tɾong sân. Thấy hai người tới, bà liền vội vàng bảo cả hai vào nhà “Sao hai đứa lại tới đây? Mau vào đi, vừa lúc mẹ đang định phơi thóc xong thì vào nhà nấu cơm.”
Tình yêu của mẹ luôn là như vậy, muốn con mình ăn nhiều một chút, đừng để bị đói…

Bình luận (0)

Để lại bình luận