Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 41 Chị, người này em bó tay rồi, thôi thì tự chị cố gắng đi nhé
Lâm Hạo nhìn mà hai mắt suýt nữa rớt luôn dưới đất, đây chính là ông anh rể hung tợn vừa mới ra tay tàn nhẫn với cậu đó hả?
Sao vừa quay đầu ra dịu dàng chảy nước thế kia với chị gái cậu rồi?
Đúng là giả vờ giỏi thật đấy
Chẳng mất khi đôi vợ chồng son về nhà mẹ đẻ, thế là mẹ Lâm nấu một bàn lớn đồ ăn. Gà hai người đưa tới cũng giết một con đem hầm nhừ, đùi gà thì chia cho Lâm Thanh Thanh và Triệu Tranh, mỗi người một cái.
Lâm Thanh Thanh đưa cái đùi gà phần mình cho Lâm Hạo “Hạo Tử, em ăn đi, vừa mới khỏi bệnh nặng̝, cần phải bồi dưỡng nhiều vào.”
Lâm Hạo nhe răng cười, bắt gặp ánh mắt của Triệu Tranh thì nụ cười tắt hẳn.
Triệu Tranh gắp cái đùi gà tɾong bát đưa cho Lâm Thanh Thanh “Em ăn đi.”
“Tôi…”
“Ôi dào, ngày nào Lâm Hạo chẳng ăn ở nhà. Khó lắm vợ chồng son mấy đứa mới tới một chuyến, không cần lo cho nó đâu, nó ăn thịt gà là được rồi.” Nói xong, mẹ Lâm gắp đùi gà tɾong bát cậu bỏ qua bát của Triệu Tranh, lại gắp ngược lại một miếng cánh gà đặt vào tɾong bát của Lâm Hạo, còn không quên thúc giục cậu ăn nhanh lên.
Lâm Hạo không cam lòng cũng không thể biểu hiện điều đó ra ngoài. Quả nhiên ở cái nhà này, cậu mới là con ghẻ…
“Mẹ, mẹ để con ở lại mấy ngày đi, tháng sau con phải nhập học trường lớn học rồi, sẽ vào ở ký túc xá luôn, phải đến khi nghỉ lễ mới về được.” Lâm Thanh Thanh chưa từ bỏ ý định, lại đề cập lần nữa.
“Vậy con chờ đến kỳ nghỉ rồi về thăm mẹ với ba con cũng được. Con gái đã lập gia đình rồi, nào có chuyện cứ động tí là về ở nhà mẹ đẻ chứ. Hơn nữa một bên đầu thôn, một bên cuối thôn, có phải xa xôi gì đâụ” Mẹ Lâm không chút nghĩ ngợi, cứ thế cự tuyệt cô luôn.
“Nhưng con muốn ở lại chăm sóc Lâm Hạo. Em trai, em nói xem có đúng không?” Lâm Thanh Thanh nhìn Lâm Hạo, người duy nhất chịu đứng về phía cô.
Lâm Hạo đang gặm cánh gà, cậu nhìn chị mình rồi lại nhìn sang phía anh rể, nuốt nuốt nước bọt. Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt “Chị, ngày mai chị quay lại cũng được. Hai nhà chúng ta cách nhau đâu có xa.”
Lâm Thanh Thanh trợn tròn mắt, vừa rồi nó cũng không phải là nói như vậy.
“Hạo Tử nói đúng. Nếu em muốn đến thì sáng mai tôi lại đưa em qua đây.” Triệu Tranh ở bên cạnh đáp lời, tỏ vẻ mình rấtthông cảm cho cô.
Cuối cùng, chuyện Lâm Thanh Thanh muốn ở lại nhà mẹ đẻ liền kết thúc tại đây.
Ăn cơm tối xong, sắc trời không còn sớm, hai người định đi về kẻo muộn.
Lâm Hạo thì thầm vào tai cô “Chị, người này em bó tay rồi, thôi thì tự chị cố gắng đi nhé, tự cầu nhiều phúc.”
Lâm Thanh Thanh nghi hoặc nhìn cậu, không hiểu ý cậu là gì.
Phía bên kia Triệu Tranh gọi cô đi về, cô liền nhanh chóng đi the0 anh.
Trên đường trở về, Lâm Thanh Thanh cứ thế lẳng lặng đi phía sau Triệu Tranh, làm anh phải dừng lại mấy lần, xoay người xác định xem có để lạc mất cô rồi không.
“Thanh Thanh.” Triệu Tranh gọi cô.
“Ừ.” Lâm Thanh Thanh nhẹ giọng đáp.
“Em nói chuyện với tôi đi.”
“Nói cái gì? Sắp về đến nhà rồi.” Nhìn ngôi nhà đã cách đó không xa, Lâm Thanh Thanh không khỏi bước nhanh hai bước, đi lên đằng trước Triệu Tranh.
Trời chẳng mấy chốc mà tối rồi, nhà Triệu Tranh lại ở chỗ rìa thôn, đêm tối rấtđáng sợ, cô muốn nhanh chóng về đến nhà, phải ngồi tɾong nhà thì cô mới cảm thấy an toàn được.
Nhưng cô như vậy lại bị Triệu Tranh hiểu lầm thành cô không muốn nói chuyện với anh, thế nên anh đành phải the0 ͼhân cô cùng nhau về nhà.
Buổi tối, Lâm Thanh Thanh tắm rửa rấtnhanh, lo lắng ở mảng đen tɾong khuôn viên nhà sẽ nhìn thấy thứ gì đó khiến cô sợ hãi.
Triệu Tranh lẳng lặng quan sát cẩn thận, chỉ nghĩ rằng cô vẫn còn giận anh.
Ngay cả đi ngủ buổi tối anh cũng rấtcẩn thận luôn.
Lâm Thanh Thanh thí¢h nằm nghiêng người đi ngủ, nhưng nếu nằm nghiêng người đối mặt với Triệu Tranh thì cô thấy quá xấu hổ, thế nên cô luôn chọn tư thế ngủ nằm nghiêng đưa lưng lại với anh.
Triệu Tranh vén chăn lên giường, ôm lấy cô, nhỏ giọng dỗ dành “Thanh Thanh, em đừng giận nữa. Tức giận hại thân, không thì em đánh tôi hai cái cho hả giận đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận