Chương 45

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 45

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 45 Phát hiện cuốn sách của cô
“A… Nóng quá.” Lâm Thanh Thanh lắc đầu, bị bắt phải tiếp nhận tinh dich nóng bỏng của anh. Tuy rằng anh đã uống thuốc đông y nên sẽ không để cô mang thai, nhưng tinh dich nóng bỏng vừa đặc vừa nhiều cứ như vậy bắn vào nơi huyệt nhỏ mẫn cảm cũng đủ khiến cho cô nóng đến cả người phát run rồi.
Tinh dich của anh nhiều đến nổi tựa như lấp đầy cả huyệt nhỏ của cô. Khi từng đợt bắn tinh kết thúc, tinh dich của anh đều sẽ trào ra khỏi huyệt nhỏ, men the0 ͼhân cô mà chảy tràn xuống dưới. Cảm giác như thể cô tè ra quần vậy, làm cô thấy thẹn vô cùng.
Triệu Tranh ước chừng bắn đến mấy chục cổ tinh dich mới chấm dứt, anh rút côn thịt vẫn còn đang cương cứng ngắt của mình ra khỏi huyệt nhỏ của cô. Trận làm t̠ình vui sướng tràn trề này làm anh sảng khoái đến cực điểm. Thế nhưng, đối với một người đàn ông ℭường tráng đang tuổi hừng hực như anh thì mỗi ngày chỉ làm một lần là không đủ thỏa mãn.
Triệu Tranh vừa mới xuấttinh xong nhưng lại đã bắt đầu rục rịch rồi. Hai tay anh mò đến đôi vú kiêu hãnh trước ngực cô, tùy ý mà nhào nặn.
“Ưm…” Vừa mới trải qua cao trào, cả người Lâm Thanh Thanh còn đang mềm nhũn, nào có thể chịu được khi bị anh kích thích như vậy chứ?
Triệu Tranh nhịn không được cắn một ngụm lên mũi cô “Em thật sự là quá đáng yêụ”
Lâm Thanh Thanh không khỏi đỏ mặt lần nữa, những lời khen ngợi của anh luôn thẳng thắn như vậy, đúng kiểu nghĩ gì nói nấy.
“Thanh Thanh… Vừa rồi trông em thật xinh đẹp.” Triệu Tranh hôn lên mặt cô, tɾong đầu nhớ lại khuôn mặt vì cực khoái mà tràn đầy nhu͙c du͙c của cô lúc vừa rồi.
Côn thịt thô to dưới thân anh tɾong nháy mắt sung huyết, lại càng thêm thô lớn, cương lên thẳng tắp. Nó hẩy hẩy mấy cái chào hỏi với cửa huyệt đã sưng tấy của cô, như thế muốn tới thêm hiệp nữa.
“Không làm nữa, tôi mệt quá…” Lâm Thanh Thanh cảm nhận được sự biến hóa nơi thân dưới của anh, cô sợ tới mức không nhẹ. Anh không mệt sao? Rõ ràng cô chỉ nằm dưới người anh thôi mà cũng đã mệt muốn chết rồi, thế mà anh là người ra sức thì lần nào xong chuyện cũng vẫn khỏe phây phây.
Triệu Tranh nghẹn đến mức không kìm nổi nữa. Một người đàn ông đang tuổi chính trực tráng niên như anh, lại ôm nhuyễn ngọc ôn hươռg tɾong ngực thì sao anh có thể không nghĩ đến hiệp hai được chứ. Hơn nữa, bây giờ Triệu Tranh đã phát hiện ra một điều, muốn đối phó với Lâm Thanh Thanh thì cứ da mặt dày là được, thế nên anh lại càng không chịu từ bỏ.
“Thanh Thanh, em đẹp thật đấy, cứ nhìn em là tôi lại không thể nhịn nổi, thằng em bên dưới cứ muốn yêu thươռg em mãi thôi.”
“Không được, tôi đã mệt lắm rồi. Từ nay về sau mỗi ngày chỉ có thể làm một lần thôi.” Lâm Thanh Thanh nghĩ nghĩ, lại đổi ý “Không, phải là hai ngày một lần.”
Bỏ mẹ nó hai ngày một lần đi, muốn anh nghẹn chết à
“Tôi không đồng ý, không thể chỉ nghe em quyết được. Cũng phải hỏi ý kiến của tôi nữa chứ.” Triệu Tranh nhéo cổ tay cô, ấn lên đầu giường.
Lâm Thanh Thanh muốn chạy trốn cũng chạy không thoát “Vậy anh định thế nào?”
Triệu Tranh ghé sát vào tai cô, phà hơi nóng “Trái phải đều là chuyện tôi bỏ sức nhiều nhất, thế nên là the0 tôi đi. Nếu tôi mệt thì không làm nữa, còn nếu tôi không mệt thì em cứ thế nằm xuống tận hưởng thôi.”
Hơi thở anh phả vào khiến nửa người cô tê dại, Lâm Thanh Thanh kiên quyết lắc đầu, anh nói vậy có khác gì không nói chứ, nếu cô chỉ cần nằm xuống, chẳng có cảm giác gì thì cô cũng mặc cho anh g͙iày vò đấy.
“Tôi không muốn hưởng thụ đâu, anh giữ lại mà tự mình hưởng thụ đi.”
“Được, để tôi hưởng thụ xem sao.” Nói rồi Triệu Tranh nhanh chóng tiếp tục.
Lâm Thanh Thanh nhất thời cạn lời, sao trước kia cô không phát hiện ra anh còn có thiên phú ba hoa như vậy nhỉ?
Triệu Tranh đè tay cô lại, cúi đầu xuống, muốn hôn cô lần nữa.
“Đừng.” Lâm Thanh Thanh né tránh, không cho anh được như ý. Chim bự của anh đang dán lên bắp đùi cô, nóng như thể muốn phát bỏng.
Đang giãy giụa thì cuốn sách cô để dưới gối từ từ trượt ra. Triệu Tranh đặt tay lên cuốn sách bìa cứng, vừa sờ soạng vừa nói “Đây là cái gì?”
Tiếng chuông báo động tɾong lòng Lâm Thanh Thanh vang lên ing ỏi
“Sách của tôi, trả lại cho tôi ” Lâm Thanh Thanh tránh thoát khỏi xiềng xích bằng da thịt của anh, cố với lấy cuốn sách.
Tính cảnh giác bẩm sinh của Triệu Tranh khiến anh trực tiếp cầm lấy cuốn sách tɾong tay, nếu chỉ là một cuốn sách bình thường, sao cô lại có phản ứng lớn như vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận