Chương 78

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 78

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 78 Đến giờ đi ngủ rồi
Cũng may khuôn viên nhà cô đủ lớn, giữa các phòng đều có khoảng cách nhất định, Lâm Thanh Thanh cũng sẽ không đến mức quá xấu hổ.
Buổi tối, Triệu Tranh làm một bữa cơm cho mấy người bọn họ.
Lý Uyển là con gái, chỉ có duy nhất cô ấy, thế nên cô ấy được ngủ riêng một mình một phòng. Nhưng cô ấy có chút nhút nhát, muốn Lâm Thanh Thanh qua ngủ cùng mình, có điều đã bị Triệu Tranh từ chối ngay lập tức.
Vợ anh vất vả lắm mới về nhà được một chuyến, sao để cho cô ấy dành mất được?
Vậy là, Lý Uyển đơn giản được sắp xếp ngủ ở căn phòng phía đông, còn ba người đàn ông khác qua ở bên căn phòng phía tây.
Nhiều người như vậy, lại ở nhờ tɾong nhà người khác nên cũng không thể kén cá chọn canh được. May mắn là ở căn phòng phía tây có hai chiếc giường mà hồi trước Triệu Tranh vốn định vứt đi nhưng vẫn chưa có thời gian đem đi vứt. Cũng đủ để ba người họ ngủ rồi.
Anh cũng mua một chiếc giường mới ở căn phòng phía đông, vốn cho rằng để phòng trống không có giường thì sẽ không hay, thế nên tùy tay mua một cái, không ngờ lại cần dùng đến nhanh như vậy.
Buổi tối, sau khi ăn uống và tắm rửa xong, Triệu Tranh trở về phòng từ sớm.
Lâm Thanh Thanh nhìn bóng lưng anh, cô biết anh có ý gì.
Vừa định đứng dậy đi the0 thì đã bị Ngô Chấn Hào đang ngồi đó ngăn lại “Thanh Thanh, hôm nay quấy rầy nhà em một bữa, còn chưa qua thăm cha mẹ em nữa. Ngày mai chúng ta đi mua chút gì rồi ghé qua thăm nhà ba mẹ em một chuyến được không?”
Lâm Thanh Thanh lơ đãng đáp “Ừ, cũng được. Không cần mang gì qua đâu, sáng mai tôi sẽ gọi mọi người cùng đi.”
Nói rồi cô định trở về phòng.
“Chúng ta ngồi đây tâm sự đi. Tôi thấy nơi này của bọn em thật sự không tồi, phong cảnh rấtđẹp. Tôi nhớ em từng nói rằng em còn có một cậu em trai cũng muốn đi học lớn học nhit?” Ngô Chấn Hào tiếp lời.
Lâm Thanh Thanh không thể làm gì khác hơn là một lần nữa ngồi xuống “Ừ, đúng vậy, sau này nó cũng muốn thi lớn học.”
“Em đã nghĩ đến chuyện sau khi tốt nghiệp lớn học thì sẽ để cậu ấy công tác chỗ nào chưa? Thực ra cũng có thể để cậu ấy đến công ty của ba tôi, tôi có thể nhờ ba tôi đề bạt cậu ấy.”
Ngô Chấn Hào rõ ràng đang cố kiếm chuyện để nói cùng cô, hơn nữa mỗi câu nói của hắn đều mang the0 mục đích rõ ràng. Hắn đang nói với Lâm Thanh Thanh rằng nếu hắn muốn, chỉ bằng một câu nói của mình thôi là hắn có thể giúp gia đình cô thoát khỏi cảnh nghèo khó rồi.
Lâm Thanh Thanh cũng không ngu ngốc, cô nghe ra ý của hắn. Cô khẽ cau mày, bày tỏ sự bất mãn của mình “Chờ đến khi tự bản thân anh có năng lực như vậy chứ không cần nhờ đến ba mình, tôi cũng sẽ rấtvui lòng nhờ bạn học như anh giúp đỡ một nhà học sinh nghèo chúng tôi một phên.”
Trong nhóm người này, ngoại trừ Ngô Chấn Hào là phú nhị lớn ra, những người khác đều là người nông thôn cả. Nghe thấy những lời của Lâm Thanh Thanh, vẻ mặt của Ngô Chấn Hào lập tức trở nên khó coi.
Tần Chấn vội vàng đứng dậy cắt ngang “Thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta đi ngủ sớm một chút đi, ngày mai lại đi quanh một vòng xem còn có chỗ nào thú vị không.”
“Lâm Thanh Thanh, em cảm thấy cái nơi thâm sơn cùng cốc này rấttốt phải không?” Ngô Chấn Hào đứng lên, nhịn không được mà chất vấn cô.
Hắn quả thật không rõ, hắn là một lớn thiếu gia muốn tiền có tiền, muốn người có người, vậy mà Lâm Thanh Thanh thà sống với một gã nông dân thô kệch chứ không thèm liếc mắt nhìn hắn một cái.
Lâm Thanh Thanh ghét việc hắn dùng tiền để cân đo đong đếm mọi thứ như vậy, như thể tiền của hắn có thể mua được tất cả mọi thứ trên đời này.
Cô vừa định mở miệng phản bác, Triệu Tranh đã từ tɾong phòng đẩy cửa ra, sắc mặt âm ủ như sắp tích thành mực “Đã đến giờ đi ngủ rồi, nếu không ngủ được thì cũng mời ra ngoài mà nói chuyện.
Đừng quấy rầy vợ chồng chúng tôi nghỉ ngơi.”
Nói xong, không để ý đến ánh mắt của bốn người còn lại, anh kéo Lâm Thanh Thanh đứng dậy đi vào phòng.
Mấy người bọn họ hai mắt nhìn nhau, thấy đôi vợ chồng son cũng đã trở về phòng, dĩ nhiên bọn họ cũng thức thời mà đi ra khỏi nhà chính, trở về phòng mình để ngủ.
Lâm Thanh Thanh bị Triệu Tranh kéo vào tɾong phòng, cô chưa kịp đứng vững đã bị anh ôm hôn, hôn đến đầu cô choáng váng quay mòng mòng. Cô đột nhiên có chút hối hận, mình mang bọn họ về đây làm gì, chờ lát nữa kiểu gì Triệu Tranh cũng sẽ lăn lộn cô một trận chết đi sống lại cho xem.

Bình luận (0)

Để lại bình luận