Chương 103

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 103

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi rất thoải mái mà không ngừng rêи ɾỉ, Giang Ngộ nhìn bộ dạng cô rên da^ʍ như vậy nên tăng tốc độ nhấp đẩy của ngón tay vào âʍ ɦộ của cô, ngón tay của người đàn ông dài, ba ngón tay đút vào không dài bằng của anh, nhưng cũng đủ rồi.
Lục Chi bị ngón tay của anh nhấp đút tới lêи đỉиɦ, bên dưới tiết ra, dâʍ ŧᏂủy̠ đều rơi vãi lên tay anh, đặc biệt nhiều, phun trào mà ra, làm cho bàn tay của Giang Ngộ ướt nhẹp nhiều nước, trên sofa ướt cả một mảng lớn.
Lục Chi thở hổn hển thoải mái nhìn anh, Lục Chi cũng chống chọi xong, Giang Ngộ lấy dươиɠ ѵậŧ ra khỏi ngực cô, tách hai chân cô nhắm vào âʍ ɦộ của Lục Chi, dùng qυყ đầυ cọ xát lên âʍ ɦộ mềm mại của Lục Chi.
Môi âʍ ɦộ của Lục Chi bị anh dùng dươиɠ ѵậŧ đẩy ra và nó đang không ngừng chảy dâʍ ŧᏂủy̠ đã được anh dùng qυყ đầυ chặn lại, Giang Ngộ không có đi vào, chỉ cọ xát môi âʍ ɦộ của Lục Chi, áp sát mà cọ cọ để anh xuất tinh.
Âʍ ɦộ Lục Chi không những nóng bỏng còn ẩm ướt làm cho Giang Ngộ cảm thấy thoải mái lắm, Lục Chi nằm xuống không dám nhúc nhích, bụng to quá, không nhìn thấy hình ảnh Giang Ngộ cọ vào âʍ ɦộ của cô, nhưng bên dưới cô rất ngứa, và không bao lâu sau cô đã thấy Giang Ngộ bắn ra.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn dính đầy trên môi âʍ ɦộ của cô, màu trắng đυ.c khiến âʍ ɦộ cô phủ đầy màu trắng.
Giang Ngộ sau khi bắn ra cũng đã tỉnh táo lại, nhìn vào phía dưới của Lục Chi, anh đã xuất tinh nhưng vẫn chưa rời khỏi âʍ ɦộ của Lục Chi còn đang áp sát mà quan sát âʍ ɦộ của cô khép mở.
Đẹp lạ thường.
Lục Chi nhìn Giang Ngộ vì say rượu nên có chút mơ hồ, cô đang định nói gì đó thì Giang Ngộ đã cúi đầu hôn lên mông của Lục Chi, nói: “Vợ à, em đã rất vất vả rồi.”
Lục Chi thấy buồn cười trước bộ dạng này của Giang Ngộ, nên chụp cho anh một tấm ảnh thế này để mai anh tự xem, sau khi say rượu lại thành ra như thế này, sau khi Giang Ngộ xong việc, anh cũng mệt mỏi và tự mình nằm xuống ghế sofa, nhắm mắt lại.
Lục Chi đi tắm với đống hỗn độn bên dưới.

Sáng hôm sau Giang Ngộ tỉnh dậy, anh thấy mình đang ở trên ghế sofa, sau khi say rượu đầu anh đau dữ dội, anh ngửi trên người anh vẫn còn mùi rất nặng, anh chuẩn bị dậy người đi tắm.
Lúc anh đi ra thì thấy Lục Chi mới tắm rửa rồi chuẩn bị đi ra, Lục Chi còn tưởng rằng anh muốn ngủ lâu lắm, nhưng không ngờ bây giờ anh đã dậy rồi.
Giang Ngộ hỏi cô: “Ngày hôm qua anh uống say, em đưa anh về sao?”
Lục Chi nhìn Giang Ngộ với ánh mắt bối rối, chắc anh đã quên sạch những chuyện hôm qua rồi, Lục Chi cố ý trêu chọc anh và nói: “Đúng vậy, hôm qua anh say rượu, khi về đến nhà cứ gọi kêu ba ơi.”
Giang Ngộ: “…”
Lục Chi lấy tay xoa xoa mặt anh, tiếp tục trêu chọc nói: “Anh không những gọi em là ba, còn quỳ xuống gọi em là ông nội.”
Giang Ngộ: “… Tiểu Chi, anh chỉ uống say, chứ không ngốc.”
Lục Chi bật cười khi nghe điều này.
Giang Ngộ đứng dậy đi xuống thấy bên dưới không mặc quần áo, Lục Chi đắp chăn cho anh, nhìn thoáng qua đã biết chuyện gì xảy ra ngày hôm qua.
Giang Ngộ đi tắm rửa sạch sẽ, anh đã tỉnh hơn rất nhiều, Lục Chi đang chờ tính sổ với anh.
Cô nấu cháo trắng cho anh, anh uống say đến vậy nên ăn cháo trắng cho giải rượu.
Giang Ngộ đang định dùng bữa, nhưng Lục Chi đã ngăn anh lại hỏi: “Giang Ngộ, anh ở bên ngoài tung tin đồn em là mẹ cọp dữ, những người đó hôm qua nói em rất hung dữ, anh không có gì giải thích sao?”
Giang Ngộ: “…”
Anh nhìn biểu cảm của Lục Chi lúc này có chút đáng sợ.
Giang Ngộ ho khan giải thích với cô rằng: “Ngày hôm qua là do bất đắc dĩ cuối cùng, em cũng biết những người đó chuốc rượu rất dữ dội, anh không nói vậy, anh cứ phải uống, hơn nữa, anh nghe lời vợ, không phải sợ vợ sao. ”
Lục Chi nhìn anh như đang ngụy biện vậy.
Không phải chỉ nói với bên ngoài rằng cô là mẹ cọp dữ thôi mà!
Lục Chi nhéo lỗ tai của anh nói: “Sau này còn dám tung tin đồn đãi em, sau khi về nhà em sẽ cho anh quỳ tấm chà quần áo.”
Giang Ngộ: “…”

Buổi tối, Lục Chi theo Giang Ngộ về nhà anh ăn cơm, từ khi Lục Chi mang thai thì mẹ chồng cô là người vui nhất, mẹ chồng cô muốn bế cháu miễn là do họ sinh ra là được.
Dù sao tất cả người trẻ trong nhà đều đã lập gia đình và sinh con, Giang Ngộ là người kết hôn cuối cùng đã đành còn là người cuối cùng có con, khiến mẹ anh sốt ruột lắm rồi, cứ mãi thấy người ta ẵm cháu, bà ấy không có nên cứ mãi hối thúc lắm.
Giờ đã có thai khiến bà vui khôn xiết, thông báo với mọi người họ hàng trong nhà, gia đình không ai nói là phải sinh con trai, chỉ cần có là được, cháu gái cũng thích lắm.
Mẹ chồng thỉnh thoảng lại gọi họ về ăn cơm, vì lo cô là phụ nữ có thai nấu ăn không tiện, Lục Chi đã quen nên cứ về là có ăn.
Nếu không, sao lại có người khi đến tuổi thì thực sự không muốn lấy chồng xa, đúng thật dlà có lý do, gia đình đều ở đây, đi về đâu cũng thuận tiện.
Hôm nay, rất nhiều người thân trong gia đình của Giang Ngộ đều đến đây, họ hàng của nhà anh ở xa, thỉnh thoảng mới về dùng cơm với ông, bà nội của Giang Ngộ, dù sao họ cũng là người lớn trong gia đình, tuổi tác đã lớn thời gian gặp được cũng không còn nhiều.
Sau khi Lục Chi mang thai, cô thích ăn cam đường nên Giang Ngộ lái xe trở về, sẵn tiện mua một thùng cam đường cho cô.
Lục Chi cảm thấy mình ăn quá nhiều cam đường, xưa nay cô chưa từng thích như vậy, ước chừng đứa trẻ trong bụng cô thích, cô còn đang nghĩ nếu được sau này cô đặt tên cho đứa bé là cam đường.
Giang Ngộ gọt cam đường cho cô, người thân ở nhà đến đều nhìn bụng Lục Chi Bình, lần trước gặp mặt, cô còn chưa mang thai, nhưng hiện tại đang mang thai, nghĩ lại cũng thấy khá nhanh.
Họ liên tục hỏi Lục Chi rằng cô muốn có con trai hay con gái, nhưng Lục Chi vẫn chưa trả lời, Giang Ngộ nói rằng anh muốn có một đứa con gái, tốc độ nhanh đến nổi vừa nhìn là biết anh thực sự muốn có con gái.
Lục Chi và Giang Ngộ có cùng ý tưởng, và họ đều muốn có một đứa con gái.
Chị dâu nhà anh họ Giang Ngộ sờ bụng Lục Chi, chị dâu sinh được một bé trai, vừa sờ bụng Lục Chi liền cảm thấy bụng của cô khác với cô ấy, vì vậy cô an ủi cô nói: “Bụng của em khác với của chị, có lẽ thực sự là một bé gái.
Lục Chi nghe vậy rất vui vẻ, sau đó nhân lúc Giang Ngộ không có mặt, Lục Chi có hỏi chị dâu của mình mấy câu, thai này của cô cũng rất nhẹ nhõm, ít nhất là từ trước đến nay vẫn rất suôn sẻ, nhưng nhìn thấy sắp sinh rồi, Lục Chi cũng có chút lo lắng, khi cô sắp sinh liệu cô có cần chồng chăm sóc bên cạnh.
Lục Chi chắc chắn muốn Giang Ngộ đi cùng khi cô sinh con, nhưng cô lo lắng rằng cô sẽ xấu đi sau khi sinh.
Cô nghe nói sau khi sinh sẽ tiết dịch gì đó và rỉ nướ© ŧıểυ, cần liên tục mặc tã hay sao đó, trông rất khó coi.
Lục Chi chưa từng trải qua, những thứ này đều là tìm trên mạng, càng xem càng kinh hãi.
Cô nghĩ rằng nếu nó thực sự khó coi như vậy, tốt hơn hết cô nên để mẹ mình tới lo liệu.
Chị dâu côi khi nghe thấy câu hỏi của cô,liền nói với cô: “Tuyệt đối đừng để chồng em đi cùng, cũng không được vào phòng sinh, nên nhờ phụ nữ đi cùng, chi lúc trươc không cho chồng đi cùng, trong thời gian vừa sinh con xong, chị thực sự xấu hổ lắm, lúc vừa sắp sinh thì muốn chồng đi cùng, nhưng sau đó nhận ra mới biết mắc cỡ độ nào, sẽ cứ rỉ mấy thứ bẩn thỉu, chị nói chứ mấy người đàn ông đó nhìn xong có sau đó nói rằng không chút ham muốn nữa. ”
“Chị có cô bạn chồng của cô ấy chính là theo chăm, nhưng sau này mới thấy, cuộc sống tìиɧ ɖu͙© không được hòa thuận nữa. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận