Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Điều mà Lục Chi đang lo lắng đều bị chị dâu nói ra, cô thật sự lo lắng chuyện này, cô sợ sau khi sinh con sẽ bị Giang Ngộ nhìn thấy điều gì đó, nghĩ đến chuyện này cô có chút lo lắng sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống tìиɧ ɖu͙© sau này.
Dù sao đi nữa anh cũng là đàn ông, cảm giác thật kinh tởm khi nhìn thấy điều này.
Không biết Giang Ngộ liệu có như vậy không, nhưng Lục Chi lo lắng sẽ ảnh hưởng đến anh, chị dâu thuyết phục cô là đừng nên Lục Chi cũng không muốn nữa.
Tới lúc đó, cô kêu mẹ cô hoặc mẹ chồng đi cùng, không cho Giang Ngộ vào.
Trước đó, Giang Ngộ đã hỏi cô khi nào thì sinh, dù rất bận rộn với công việc nhưng nếu muốn đi cùng thì anh vẫn có thể xin nghỉ vài ngày.
Vợ đi sinh tốt nhất vẫn phải ở bên cạnh, Lục Chi nghĩ vậy, vẫn nên đừng để anh xin nghỉ phép.
Sau khi ăn cơm xong, hai người đi về, lúc này bụng Lục Chi đã quá lớn, khó có thể trở mình vào ban đêm, lại còn phù nề, có khi phù nề tới mức chuột rút rất khó khăn trong việc chở mình, vẫn phải nhở Giang Ngộ bóp chân cho cô.
Đêm nay lại bị chuột rút, Giang Ngộ nghe thấy tiếng lập tức dậy người bóp chân cho Lục Chi, hiện tại tay nghề anh điêu luyện hơn rất nhiều, đủ để làm cho Lục Chi rất thoải mái.
Lục Chi nhìn Giang Ngộ còn đang ngơ ngác, vừa rồi còn ngủ nhưng ngủ không ngon giấc cho lắm, vừa nghe thấy tiếng động liền bật dậy, sau khi Lục Chi mang thai, anh bắt đầu có thói quen giấc ngủ như vậy, vì lo lắng Lục Chi cần anh, về cơ bản chỉ cần người bên cạnh lên tiếng, và anh sẽ dậy, bây giờ anh trong trạng thái lơ mơ giúp cô bóp chân.
Lục Chi cảm thấy bộ dạng của Giang Ngộ vẫn rất đáng yêu, anh đi làm về mệt mỏi, khi trở về vẫn ngủ không yên, đến nỗi anh đang ngủ vẫn phải bóp chân cho cô.
Lục Chi nghĩ đến lời chị dâu nói, còn tưởng rằng mình sắp sinh, nói với Giang Ngộ: “Chồng à, em đã quyết định rồi, anh không cần phải xin nghỉ phép để đi cùng em, có hai mẹ bên cnahj em là được, tới lúc đó em sẽ kêu mẹ em và mẹ anh tới, anh thì đừng đi cùng nữa. ”
Giang Ngộ nghe vậy, lập tức tỉnh táo bị mê hoặc, nhìn Lục Chi, tự hỏi không biết mình đã làm sai chuyện gì, nên cứ thế mà nhìn Lục Chi, một hồi mới hỏi: “Anh đã làm gì sai sao?”
Lục Chi: “Anh không có làm gì sai, chính là, chỉ là thời điểm đó em không cần anh đi cùng, em nghe người ta nói sau khi sinh rất xấu hổ, nói chung là anh đừng đến gặp em.”
Giang Ngộ tưởng mình đã làm gì sai, không ngờ lại là vì chuyện này, anh không đồng ý: “Không được, nói gì anh cũng phải đi cùng em, vợ anh sinh mà không ở bên cạnh, anh còn là chồng em sao? ”
Lục Chi nghe vậy liền mất bình tĩnh: “Nói chung anh không được đến.”
Giang Ngộ: “… Nói gì anh cũng chính là muốn đi.”
Lục Chi là một phụ nữ đang mang thai, và cô khá linh hoạt trong những thời điểm quan trọng, nhìn thấy Giang Ngộ như vậy, cô duỗi chân ra và đá anh.
Giang Ngộ: “…”

Lục Chi lần cuối khám thai, bác sĩ nói không có vấn đề gì, mấy ngày nữa sẽ sinh được.
Lục Chi nhập viện trước ngày dự sinh 3 ngày, cô lo lắng không kịp vào ngày sinh nở nên đã nhập viện sớm.
Giang Ngộ đến với cô sau khi tan sở vào buổi tối, Lục Chi đã bắt đầu nghỉ sinh, khi cô nhập viện, y tá đưa cho Lục Chi một dụng cụ, nói rằng đó là một công cụ cạo lông.
Lục Chi không có kinh nghiệm, nghe thấy đó là dụng cụ cạo lông, khó hiểu nói: “Công cụ cạo long? Lông gì chứ?”
Y tá nghe vậy liền liếc nhìn Giang Ngộ nói: “Còn có thể là lông gì? Cô sắp sinh con phải cạo sạch phần lông bên dưới thì mới có thể sinh con được, còn không phải giờ thấy có chồng cô ở bên sao, nghĩ rằng chồng cô ở đây để chồng cô giúp cô giải quyết, nếu cô không muốn để cho chồng cô cạo cũng được, đến lúc đó chúng tôi sẽ giúp cô cạo. ”
Lục Chi nghe vậy lập tức hiểu ra lông gì, hóa ra là lôиɠ ʍυ.
Cô nghe vậy thì xấu hổ, cô cũng không muốn làm phiền Giang Ngộ cạo lông chỗ này, muốn nhờ bọn họ làm cho mình, nhưng Giang Ngộ đã cầm dao cạo của y tá trước rồi nói: “Tôi có thể, tôi giúp vợ tôi cạo là được. ”
Y tá đã gặp nhiều nên tự nhiên không nghĩ có chuyện gì không ổn, nhưng Lục Ngộ nói như thế thì vẫn rất xấu hổ, nhìn y tá rời đi thì xấu hổ nhìn anh: “Anh thực sự muốn giúp em cạo sao? ”
Nghe vậy, Giang Ngộ gật đầu, đi tới cửa, đóng cửa lại, sau đó đi tới trước mặt Lục Chi nói: “Đương nhiên, loại chuyện này phải do chồng em làm.”
Giang Ngộ nói xong, liền ngồi xổm xuống cởϊ qυầи của Lục Chi, anh trực tiếp mà làm, nhưng khi Lục Chi nhìn thấy tình cảnh này, cô sợ hài mà nắm lấy tay Giang Ngộ nói: “Hay là vẫn để em tự làm, cạo lông ở chỗ này em ngại lắm. ”
Giang Ngộ cứ thế nhìn cô, nhưng Lục Chi muốn tự mình làm là không thể nào, bởi vì bụng cô quá lớn, cô còn không thể chạm đến chỗ này của cô.
Cô chịu thua nhìn Giang Ngộ, cô vẫn phải kêu anh làm.
Thấy cô không còn giãy dụa nữa, Giang Ngộ cởϊ qυầи lấy dao cạo chuyên dụng cho phụ nữ ra chuẩn bị cạo sạch long vùng hạ bộ của Lục Chi.
Lục Chi nằm ở trên giường, Giang Ngộ trước tiên lấy ít chất bôi trơn thoa bên hạ bộ của cô.
Sau khi thoa xong, lấy dao cạo làm sạch bên dưới cho Lục Chi.
Bản thân đã có kinh nghiệm cạo râu, nhưng khi cạo cho Lục Chi vẫn có chút sợ hãi, nhẹ nhàng cạo lông cho cô, nói: “Nếu đau thì nói cho anh biết, anh sợ làm em đau.”
Lục Chi cũng căng thẳng, nhưng Giang Ngộ rất nhẹ nhàng, anh từ từ làm cho cô, kỹ thuật cạo của Giang Ngộ dịu dàng hơn rất nhiều khi cạo cho chính anh, vì sợ cạo trúng cô.
Lục Chi không thuộc tuýp người có phần long phát triển rậm rạp, chỉ có một chút cũng rất dễ cạo, Giang Ngộ luôn cảm thấy bộ lông bên dưới của cô thật đẹp và gợi cảm, nhưng không nói quá rõ với cô.
Anh cho rằng loại lông này thưa thớt mới ưa nhìn và tôn lên vẻ đẹp.
Giang Ngộ sợ làm Lục Chi bị thương nên thận trọng di chuyển, mất mấy phút mới cạo xong được, phía dưới rất nhẵn nhụi, không có một sợi lông nào.
Không làm Lục Chi bị thương, Giang Ngộ cảm thấy như vậy rất đẹp nên không khỏi nhìn chằm chằm vài lần.
Giang Ngộ nói: “Xong rồi.”
Lục Chi nghe vậy liền ngồi bật dậy, có chút tò mò không biết âʍ ɦộ của mình sau khi cạo lông trông như thế nào, cô chưa thấy âʍ ɦộ của mình sau khi cạo như thế nào, nhìn Giang Ngộ nói: “Để em xem nó trông như thế nào. ”
Giang Ngộ nghe vậy liền lấy điện thoại ra, chụp một tấm ảnh chụp hạ bộ của Lục Chi, đưa cho Lục Chi xem và cô nghĩ nó khá đẹp, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy âʍ ɦộ của mình không có lông.
Chẳng trách Giang Ngộ nhìn nó mê mânt, Lục Chi đang nghĩ ngợi lung tung thì tay Giang Ngộ đã chạm vào sờ lên âʍ ɦộ của cô, không có một sợi lông nào, vì vậy tay anh không nhịn được mà đặt lên đó sờ sờ.
Lục Chi cảm nhận được tay anh đang sờ, lo lắng hỏi anh, “Anh là gì?”
Giang Ngộ rất thành thật: “Cho anh sờ chút, như thế rất đẹp.”
Lục Chi cứ để cho anh sờ tùy thích, vừa rồi anh cạo lông cho cô, Lục Chi đã ngứa không chịu được nữa, tay của Giang Ngộ cũng cảm nhận được, bên dưới ướŧ áŧ.
Nhưng đây là bệnh viện, Lục Chi sợ bị người khác nhìn thấy nên không dám nói ra, nhưng sau khi Giang Ngộ sờ được một hồi, cô mới mở miệng nói với anh kêu anh liếʍ huyệt cho cô.
Há miệng ngậm lên âʍ ɦộ không có lông của cô, quỳ gối mà liếʍ láp.
Hành động đột ngột của Giang Ngộ khiến Lục Chi hoảng sợ và hét lên, bây giờ hai chân của cô không thể khép lại với nhau, cứ thế để Giang Ngộ liếʍ láp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận