Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Tuy rằng thoải mái, nhưng Lục Chi cảm thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá đi, đây là đang ở trong bệnh viện.
Nếu có y tá và bác sĩ đi kiểm tra phòng thì mọi chuyện xem như xong, Lục Chi thoải mái ư ư kêu thành tiếng, cô muốn đẩy Giang Ngộ ra, nhưng Giang Ngộ rất nghiêm túc mà liếʍ láp chỗ đó, thậm chí còn phát ra tiếng động, Lục Chi đã nghe thấy tiếng mà anh đang bú cho cô, căng thẳng mà nắm chặt lấy tấm trải giường.
Lục Chi lo lắng lắm luôn.
Nhưng nhìn thấy Giang Ngộ thế này, không có cách nào đẩy anh ra, Lục Chi liền chiều theo anh.
Giang Ngộ liếʍ láp rất mê mẩn, chỗ này khác hơn so với trước, bây giờ không còn chút lông gì, đặc biệt mềm mại, anh đã liếʍ cả trên dưới trái phải, thịt mềm bên dưới mở rộng với anh, âʍ ѵậŧ bị mυ”ŧ tới đỏ lên.
Bên dưới có rất nhiều nước chảy ra, đều bị anh mυ”ŧ vào hết.
Vừa hay lúc này có người nói chuyện ở cửa, Lục Chi vốn đã căng thẳng, nhưng nghe thấy có người nói chuyện lại càng căng thẳng hơn, cơ thể cô căng cứng, đầu lưỡi của Giang Ngộ đã được nhét vào, Lục Chi càng căng thẳng khi nghe thấy giọng nói, sau đó, cô cứ thế mà kẹp chặt Giang Ngộ.
Giang Ngộ bị Lục Chi làm cho giật mình không cách nào lên tiếng, bên ngoài kia, y tá đang nói chuyện với bệnh nhân, giọng nói rất gần, giống như đang nói ở cửa phòng bệnh của Lục Chi.
Lục Chi căng thẳng nhìn ra ngoài, cánh cửa đã đóng lại, nhưng mơ hồ cảm thấy có người ở cửa.
Giang Ngộ không thể động đậy, anh chỉ có thể chờ Lục Chi buông lỏng, Lục Chi không thể thả lỏng, cô sợ tý lát nữa đi vào, tuy rằng vừa rồi Giang Ngộ đã đóng cửa lại nhưng anh không có khóa trái cửa lại.
Không dễ gì chờ đến không nghe thấy âm thanh nữa, Lục Chi cho rằng người ta đã rời đi, cô sợ chết khϊếp buông ra đầu lưỡi của Giang Ngộ, bến dưới đúng thực sự là cắn chặt quá.
Sau khi cô rời đi, Giang Ngộ nhìn cô, trên khóe miệng đều là dâʍ ɖị©ɧ của cô.
Giang Ngộ muốn liếʍ cho tới khi cô bắn ra, nên khi thấy y tá rời đi tiếp tục vùi bên dưới cô, Lục Chi thật sự rất xấu hổ, bộ dáng của Giang Ngộ thật sự quá da^ʍ mỹ đi.
Trước đây cô chưa bao giờ nghĩ rằng anh lại có hành động quá đà đến vậy, ở nhà thì còn đỡ, nhưng giờ đây đang ở bệnh viện, còn có người ở ngoài kia.
Vốn tưởng y tá đã rời đi, nhưng chưa hề vừa rồi y tá không lên tiếng, bây giờ cô ấy đã trở lại, tính kiếm Lục Chi để hỏi nên trực tiếp gõ cửa.
Vừa gõ cửa, làm Lục Chi giật mình.
Vì sợ bị xông vào đột ngột, Giang Ngộ đã sững sờ khi nghe thấy giọng nói, nhưng vẫn không rời đi.
Y tá ở bên ngoài nói: “Lục Chi, chồng cô đã giúp cô chưa? Sao cô lại đóng cửa?”
Lục Chi nghĩ nhất định không thể để cho y tá vào, nếu bây giờ vào thì xem như xong chuyện, lập tức nói: “Chồng tôi hiện đang giúp tôi, nên tôi đóng cửa lại, có chuyện gì không?”
“Không sao đâu, chỉ hỏi cho biết thôi, chồng cô giúp cô thì không chuyện gì nữa, nếu cô có việc gì thì cô cứ bấm chuông.”
Lục Chi hoàn toàn yên tâm khi nghe điều này, cô còn tưởng rằng bản thân có chuyện gì chứ, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe không có chuyện gì.
Trong lòng căng thẳng, cô bị Giang Ngộ làm cho lêи đỉиɦ, trực tiếp phun ra, nước phun lên giường, Lục Chi thở hổn hển nhìn Giang Ngộ, trợn mắt vì thoải mái, lần này lên ddinhr tới rất kịch liệt bởi vì rất kí©ɧ ŧɧí©ɧ.
Lục Chi thì thoải mái rồi, nhưng khăn trải giường đã bị ướt hết rồi, Giang Ngộ đứng dậy lấy khăn giấy trên bàn lau miệng.
Thấy anh với vẻ hài lòng, Lục Chi bị anh làm cho tức, duỗi tay đấm anh: “Đều là tại anh, nếu y tá vừa rồi đi vào xem như xong.”
Giang Ngộ nắm lấy tay cô, đi tới dùng khăn giấy lau bên dưới cho cô, an ủi cô nói: “Đừng lo lắng, anh đã khóa trái cửa, không vào được đâu.”
Anh ngồi xổm xuống lau thân dưới cô cho sạch, ga trải giường đã bị ướt rồi, giờ cũng không thể nhờ người giặt giũ ga trải giường cho sạch, chỉ có thể đợi cho nó khô tự nhiên.
Giang Ngộ nhẹ nhàng lau bên dưới cho cô, Lục Chi nhìn dáng vẻ dịu dàng của anh, cảm thấy trước mặt người khác giống như một lão cán bộ, người ta khi nhìn thấy mặt anh cũng sẽ không nghĩ tới cảnh tượng khiêu da^ʍ đến như vậy.
Ai có thể nghĩ đến một lão cán bộ lại ngồi xổm làm những chuyện này cho cô, nghĩ thôi cũng khiến Lục Chi cảm thấy xấu hổ.

Giang Ngộ ở lại đây bên cạnh chăm sóc Lục Chi, Lục Chi cũng muốn anh bên cạnh khi cô sinh con, nhưng sau khi sinh vẫn là không cần anh bên cạnh.
Cô bảo mẹ cứ để mẹ chăm sóc cô, mẹ chồng không yên tâm lắm và muốn đến cùng nhau.
Lục Chi không thể từ chối mẹ chồng mình, khi mẹ chồng muốn qua thì để bà ấy cũng đến, hai bà mẹ cùng qua để theo chăm sóc cô nên không cần dùng đến Giang Ngộ.
Lục Chi nói với Giang Ngộ rằng phải bên cạnh cô khi cô sinh con, nhưng sau khi sinh nở, anh không cần ở bên chăm sóc, Giang Ngộ đồng ý qua loa khi thấy phản kháng mình như thế này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận