Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi liền yên tâm, phụ nữ ai cũng thích cái đẹp, có người chăm sóc thì không cần đến chồng nữa, dù sao cô cảm thấy Giang Ngộ không phải loại người như vậy, cho nên trong lòng yên tâm.
Giang Ngộ bên cạnh cô, ngày dự sinh là ngày hôm sau, Giang Ngộ xin nghỉ phép và ở bên cô cả ngày, hôm nay cả hai bà mẹ đều đến, họ đều nấu súp gà cho cô để cô bổ sung sức lực.
Sau khi uống súp Lục Chi muốn ăn lẩu và trà sữa, nhưng cô không thể nói thẳng với Giang Ngộ, kẻo anh không cho, giờ lại vừa hay lúc mẹ chồng chăm cô, còn Giang Ngộ đi ra ngoài để đổ nước nóng.
Lục Chi nói với mẹ chồng: “Mẹ ơi, con muốn uống trà sữa còn muốn ăn súp tê cay.”
Mẹ chồng Lục Chí cũng rất thương cô, nghe vậy liền tranh thủ lúc Giang Ngộ quay về, nói với Giang Ngộ: “Tiểu Chi muốn uống trà sữa và súp tê cay, con đi mua cho vợ con đi.”
Giang Ngộ phát hiện anh là người quản lý Lục Chi nghiêm khắc nhất trong gia đình, vì vậy Lục Chi trực tiếp nói với mẹ anh những gì cô muốn ăn, Giang Ngộ lo lắng nên không cho: “Bác sĩ dặn phải ăn ít lại. ”
Nghe vậy, mẹ anh nhéo cánh tay anh tỏ vẻ không hài lòng: “Bác sĩ nói ăn ít, không nói không ăn được, con mau mua đi, bây giờ không ăn, lúc ở cữ càng phải kiêng ăn nữa, đến lúc đó thì thực sự không ăn được nữa, bây giờ vợ con ăn được thì cứ ăn.”
Giang Ngộ bị đánh liếc nhìn Lục Chi, Lục Chí vẻ mặt vô tội nhìn anh, anh đặt ấm nước xuống, chuẩn bị đi ra ngoài.
Nhìn thấy Giang Ngộ ngoan ngoãn như vậy đi mua cho mình, Lục Chi nói: “Chồng ơi, ăn còn muốn ăn cổ vịt và KFC.”
Nghe vậy, Giang Ngộ với vẻ mặt tối sầm nhìn cô, mẹ Giang Ngộ trừng mắt nhìn anh: “Sao con trừng mắt nhìn Tiểu Chi? Kêu con đi mua thì cứ đi đi.”
Giang Ngộ thật sự không tranh được hai người phụ nữ này, liền đi ra ngoài mua, Lục Chi muốn ăn cái gì đều mua về cho cô.
Lục Chi đã lâu không được ăn hả hê như vậy, mẹ chồng cô về nhà lấy đồ để thay để sang chăm cô, Giang Ngộ ở lại bên cạnh cô.
Thấy Lục Chi ăn uống vui vẻ, anh liên tục đưa tay lau miệng cho cô, cô thật sự ăn rất được, súp gà không uống được bao nhiêu nhưng những thứ này cô lại hết miếng này tới miếng khác.
Giang Ngộ bất lực khi nhìn cô như thế này, anh nhìn cô cười cưng chiều, bảo cô ăn từ từ, còn anh thì lau miệng cho cô.
Lục Chi sau khi ăn xong liền chờ đến đêm để sinh.
Lục Chi cảm thấy cơn đau chuyển dạ vào khoảng 8 giờ tối, cơn đau khiến cô trực tiếp túm lấy Giang Ngộ đang ở bên cạnh rồi véo anh, Giang Ngọ lập tức đứng dậy vén chăn lên nhìn cô, khi nước ối vỡ anh liền gọi bác sĩ.
Bác sĩ vào kiểm tra tình hình, sau một tiếng có thể sinh, cô được đẩy vào phòng sinh, tình trạng cơ thể của Lục Chi khá tốt, sau khi tiêm thuốc giảm đau xong cô liền sinh em bé suôn sẻ.
Sinh con mất nửa tiếng, cả nhà đợi ở ngoài.
Cuộc đẻ diễn ra suôn sẻ, trong phòng sinh nghe thấy tiếng khóc của em bé, y tá bước ra và cho biết đó là một bé gái.
Cả nhà vui mừng khôn xiết khi biết tin đó là bé gái.
Giang Ngộ lo lắng hỏi: “Vợ tôi đâu? Cô ấy thế nào rồi?”
Vừa hỏi câu này, Lục Chi bên trong liền bị đẩy ra, cô không sao, nhưng vừa rồi sinh con cô đau chết được nhưng cô không khóc, cô cố kìm nén.
Nhưng thời điểm đi ra nhìn thấy Giang Ngộ, Lục Chi không kìm được nữa, vừa nhìn thấy Giang Ngộ liền bật khóc, khóc trước mặt Giang Ngộ.
Nhìn thấy vẻ mặt tủi thân của cô, Giang Ngộ ôm cô hôn lên trán cô: “Vợ vất vả rồi.”
Nghe vậy, Lục Chi càng khóc càng xót xa: “Em không gây rối đòi sinh con nữa, sinh con đau quá, chúng ta một đứa thôi nhé.”
Giang Ngộ nói được, đưa cho cô bông hồng trong tay.
Lục Chi ngạc nhiên khi nhìn thấy hoa hồng: “Hoa anh mua lúc nào vậy?”
Giang Ngộ: “Anh mua trước đó đi ra ngoài mua đồ ăn cho em.”
Lục Chi cảm thấy Giang Ngộ thực sự là một người đàn ông rất tình cảm và lãng mạn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận