Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Hơn nữa hai mẹ đến đây để chăm sóc cho cô cũng không bước vào trong căn phòng này, nên lúc Lục Chi quay về, cô cũng không biết Giang Ngộ đã dọn dẹp mấy thứ trước kia bằng cách nào.
Lục Chi cũng lo sợ hai mẹ sẽ bước vào căn phòng này, lúc đó nhất định sẽ nhìn thấy mấy món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© mà trước kia hai vợ chồng đã chơi, vừa nhìn đã thấy xấu hổ nên Lục Chi rất muốn giấu chúng đi.
Nhưng cô lục tung cả căn phòng tìm tòi một lúc lâu vẫn không thấy mấy món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© lúc trước, cô còn đang nghi ngờ không biết mấy món đó đang ở chỗ nào.
Giang Ngộ đặt em bé xuống, nhìn thấy cô đang đi tìm đồ, anh liền hỏi cô. “Em đang tìm cái gì vậy?”
Lục Chi tò mò hỏi anh, “Em đang tìm mấy món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© mà chúng ta đã dùng, dù sao đi chăng nữa thì hai mẹ cũng sang đây ở, em sợ bọn họ nhìn thấy mấy thứ đó, nên mới đi tìm để giấu đi trước.”
Vừa nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ mở cái ngăn kéo ở trong tủ quần áo ra, cho cô xem đồ ở bên trong. “Anh để ở chỗ này, trước đó mẹ có đến nhà thu dọn một lần rồi, anh sợ mẹ nhìn thấy nên đã để nó vào trong này. Anh cũng sợ hai mẹ nhìn thấy lắm đấy chứ.”
Nhìn thấy tất cả đồ vật đều ở bên trong ngăn kéo, Lục Chi vẫn thấy không an toàn, cô lo lắng hỏi. “Hình như chỗ này không an toàn cho lắm, anh có thấy như vậy không? Anh có muốn cất ở chỗ khác hay không? Đặt trong tủ quần áo như vậy, chỉ cần hai mẹ đi lấy quần áo là nhìn thấy, lúc đó sẽ rất xấu hổ.”
Vừa nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ bật cười một tiếng. “Hai mẹ thấy được thì cũng đâu có sao, hai chúng ta đã là vợ chồng, hơn nữa còn lãnh chứng* hợp pháp, hai mẹ nhìn thấy thì để hai mẹ nhìn, dù sao đi chăng nữa thì cũng đều là người từng trải, hai mẹ nhìn thấy mà còn không hiểu hay sao? Vợ chồng tình thú một chút, em sợ cái gì?”
*Lĩnh chứng: lấy giấy đăng ký kết hôn
Lục Chi: “…”
Lục Chi bị lời nói của anh chọc đến mức bật cười một tiếng, cô đánh anh mấy phát, nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn thấy rất xấu hổ, cô không muốn bị hai mẹ phát hiện.
Lục Chi suy nghĩ nửa ngày cũng không biết nên để mấy thứ này ở chỗ nào.
Dù sao đi chăng nữa thì nhà của cô cũng chỉ có vài cái ngăn tủ, thậm chí còn không có khoá.
Nhưng hai người bọn họ cũng rất biết cách tiết kiệm tiền, vì sau khi kết hôn sẽ phải mang thai, nên ngoại trừ mấy món đồ chơi linh tinh đó ra thì bọn họ cũng không mua thêm bất kỳ hộp bαo ©αo sυ nào, nếu không nhìn thấy bαo ©αo sυ còn xấu hổ hơn nữa.
Lục Chi không biết nên để ở chỗ nào, nhìn thấy dáng vẻ gấp gáp như vậy của cô, Giang Ngộ trực tiếp giành lấy mấy thứ đó từ trong tay của cô, sau đó đặt lên ngăn trên cùng của tủ quần áo.
Nhìn thấy Giang Ngộ đặt ở bên trên như vậy, Lục Chi hoảng sợ hỏi. “Anh cứ đặt ở bên trên như vậy hay sao?”
Giang Ngộ: “Ừm, anh đảm bảo bọn họ sẽ không nhìn thấy mấy thứ ở trên cao như vậy.”
Lục Chi: “…”
Lục Chi cảm thấy anh đang cố tình làm nhục mình, cô thấp bé, lại không cao được như Giang Ngộ. Anh đặt ở vị trí cao như vậy, thật sự không nhìn được lên trên đó.
Sau khi hai người bọn họ cất mấy thứ đó xong, đúng lúc mẹ Giang cũng gọi bọn họ ra ngoài nhà ăn cơm.
Hôm nay mẹ Giang lại hầm chân giò heo cho Lục Chi.
Vừa nhìn thấy nồi móng giò heo, Lục Chi liền nghĩ đến hình ảnh món canh móng giò heo mà cô phải uống trong vòng một tuần nay, bây giờ chỉ cần nhìn thấy chân giò heo là cô lại thấy no cả bụng.
Cô nhìn Giang Ngộ với vẻ mặt đau khổ.
Giang Ngộ cũng đang nghĩ đến thứ mình uống đều có hương vị của giò heo, anh quay sang hỏi mẹ của mình. “Mẹ, có cần phải uống nhiều canh móng giò như vậy không?”
Mẹ Giang trả lời, “Dĩ nhiên rồi, món canh này phải uống trong lúc đang ở cữ, bắt buộc phải uống, món canh này rất tốt cho cơ thể.”
Lục Chi nghĩ đi nghĩ lại, bảo sao mấy người ở cữ lại béo lên nhiều đến như vậy, hoá ra là do được bồi bổ quá nhiều dinh dưỡng.
Lục Chi ăn được vài miếng đã thấy ngấy, thật sự không nuốt nổi nữa, cô nhìn Giang Ngộ.
Chờ mẹ Giang đi vào phòng bếp, Lục Chi nhanh chóng cho chân giò heo vào trong bát của Giang Ngộ. “Anh mau ăn đi, đừng để mẹ nhìn thấy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận