Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Sau khi làm xong toàn bộ gói điều trị, Lục Chi đi ra ngoài, cô nhìn thấy Giang Ngộ vẫn đang ngồi ngay ngắn trên ghế, mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại di động, hình như đang xem văn kiện gì đó.
Anh chính là như vậy, đàn ông cũng giống như vậy. Khi mới bắt đầu quen nhau, Giang Ngộ đối xử với cô rất tốt, suốt ngày đi mua sắm cùng với cô. Nhưng sau một vài lần như vậy, anh không muốn đi mua sắm cùng cô nữa, chờ cô thì được, nhưng cùng cô đi mua sắm thì không được.
Vì quá mệt mỏi, anh đã từng nói khi nào về quê anh không có thời gian đi dạo phố với cô, bây giờ cũng vậy, đi ra ngoài cùng với cô mà vẫn còn ngồi đọc văn kiện. Giang Ngộ vừa mới giải quyết xong một vài việc gấp, nhìn thấy Lục Chi đã quay lại, anh bỏ điện thoại di động xuống, nhanh chóng đi đến nắm tay cô, hỏi. “Thế nào rồi? Em làm xong chưa?”
Lục Chi gật đầu nói đã xong, nhưng cô không nói cho anh biết mình đã làm điều trị kiểu gì, cô chỉ nói qua loa với anh là chữa trị cơ xương chậu và một vài nơi khác.
Giang Ngộ thấy cô đã điều trị xong liền đưa cô về nhà, buổi tối vẫn còn chút hơi lạnh, trên đường quay về Giang Ngộ đều ôm chặt lấy Lục Chi, lo sợ cô bị cảm lạnh, hai người cứ như vậy quay về nhà.
Sau khi quay về nhà, em bé cứ khóc liên tục không ngừng, lý do là lúc nãy tỉnh dậy, muốn tìm mẹ nhưng không thấy nên mới khóc nhiều như vậy. Lục Chi vừa nghe thấy tiếng con khóc thì nhanh chóng chạy đi dỗ em bé.
Giang Ngộ đi tắm trước, thấy hai người bọn họ đã quay về, mẹ Lục Chi cũng rời khỏi đây. Sau khi dỗ đứa trẻ xong, Lục Chi liền lấy mấy thứ bác sĩ đưa cho cô ra để xem thử.
Có vài quy trình điều trị phải làm tại nhà, bác sĩ đã nói buổi tối phải dùng cái này, Lục Chi chưa bao giờ được thử cái này nên vừa nhìn cô đã thấy tò mò, cô liền lấy món đồ ra xem thử, đây là tạ âʍ đa͙σ*.
*Tạ âʍ đa͙σ: một vật thể nhỏ như quả trứng, dùng để treo vào âʍ đa͙σ, giúp âʍ đa͙σ hết lỏng lẻo
Lúc bác nói chuyện với Lục Chi, cô ấy không hề kiềm chế một chút nào. Ban đầu Lục Chi cũng không biết món đồ này được sử dụng như thế nào, nên cô tò mò hỏi bác sĩ một tiếng.
Bác sĩ hỏi thẳng: “Cô đã dùng trứng rung bao giờ chưa?”
Lục Chi đỏ mặt nói đã dùng thử, bác sĩ lại nói, nhét trứng rung vào như thế nào thì làm y chang như vậy với thứ này.
Lục Chi nhìn chằm chằm vào món đồ này, nhỏ như vậy, cô đang lo lắng không biết có bị phát hiện hay không.
Sau khi Giang Ngộ từ phòng tắm đi ra, cô lại đi vào trong WC, hiện tại cô vẫn chưa kịp tắm rửa gì cả, nhân lúc này cô thử nhét nó vào xem sao.
Chỉ cần nhét nó vào bên trong sau đó dùng sức kẹp lại là được, việc chữa trị này cũng không thể diễn ra trong ngày một ngày hai là được, mà nhất định phải kiên trì trong vòng một tháng, trong lúc đó không được làm bất kỳ hành vi nào liên quan đến tìиɧ ɖu͙©.
Lục Chi nhanh chóng nhét vào trong, sau đó giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, vừa đi ra ngoài đã ngượng ngùng nhìn Giang Ngộ.
Nhìn thấy cô đi ra ngoài, Giang Ngộ quay ra hỏi. “Hôm nay trên đường trở về anh nhìn thấy em xách theo một túi đồ phải không? Đó là thứ gì vậy?”
Lục Chi không phải là người không biết xấu hổ mà nói thẳng với anh, cô liền tìm một lý do, nói. “Đó là thuốc mà bác sĩ đưa cho em.”
Giang Ngộ lo lằn đến nhíu mày lại, “Thuốc gì vậy? Hiện tại em vẫn đang trong thời gian ở cữ, uống thuốc như vậy có ổn không?”
“Không phải thuốc uống, đó là thuốc bôi, sẽ không làm tổn hại đến cơ thể đâu.”
Vừa nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều. Lục Chi vẫn cảm thấy xấu hổ khi nhìn thấy anh, cũng may cô vẫn đang trong thời gian ở cữ, sẽ không cần phải lo việc bị anh nhìn thấy.

Lục Chi kiên trì được nửa tháng, lúc đầu đi lại vẫn còn có cảm giác là lạ không bình thường, nhưng sau nửa tháng, cô đã kịp thích ứng nên không làm sao nữa.
Cô cho rằng thứ này rất hiệu quả, cô cảm thấy âʍ đa͙σ đã khít hơn rất nhiều, sau nửa tháng, cuối cùng cũng hết thời gian ở cữ.
Nhưng cô còn phải kiên trì thêm nửa tháng nữa, hôm nay là hết thời gian ở cữ, Lục Chi lôi kéo Giang Ngộ bắt anh phải đưa mình ra ngoài.
Cô muốn đi ra ngoài để đi mua sắm, ở trong nhà cũng sắp nghẹt thở đến nơi rồi, vừa hay hôm nay lại là ngày cuối tuần, Giang Ngộ cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.
Thời gian gần đây, Lục Chi để ý Giang Ngộ cũng không đi công tác nhiều như trước nữa, nếu không phải chuyện bất đắc dĩ thì anh cũng sẽ không đi, mấy buổi tiệc xã giao cũng không thấy mặt anh nữa, có thể ở nhà trông em bé thì anh nhất định sẽ ở nhà.
Chuyện này là do những phu nhân khác chạy đến trêu chọc Lục Chi thì Lục Chi mới nhận ra, những phu nhân đó đều nói ông xã nhà mình trở về liền nhắc đến phó sở Giang, hiện tại phải sống kiếp nô ɭệ cho vợ và con gái. Ngày thường, thời điểm
bọn họ gọi Giang Ngộ ra ngoài ăn cơm hay đi mát xa đâu đó, trước kia lúc còn độc thân anh vẫn sẽ đồng ý đi cùng bọn họ, nhưng sau khi kết hôn có gọi đến mấy anh cũng không đi mát xa nữa, chờ đến lúc bé con ra đời, ngay cả mời ăn cơm anh cũng không đến.
Trừ khi đó là một buổi xã giao bắt buộc, hoặc một cuộc hẹn kín, nếu không bọn họ sẽ không thể nhìn thấy Giang Ngộ, vừa tan làm anh đã ngay lập tức chạy về nhà, còn nói trong nhà có con nhỏ, nếu uống say khướt quay về nhà cũng không tốt lắm.
Ngay cả hiện tại Lục Chi muốn đi ra ngoài, trong nhà không có ai trông bé con, nên Giang Ngộ đành phải bế bé con đi cùng, vốn dĩ Lục Chi phải là người bế, nhưng Giang Ngộ lại nói với cô, cô vừa mới sinh con xong, thắt lưng vẫn đang đau đớn không khoẻ, không cần phải ôm bé con quá nhiều, tránh để thắt lưng bị đau.
Hai người còn có kiểu chăm sóc em bé rất kỳ lạ, Lục Chi vừa bế em bé xuống xe, sau đó cô lấy cái địu ra, đeo vào người của Giang Ngộ, để Giang Ngộ bế em bé.
Lục Chi cảm thấy hơi xấu hổ, dù sao đi chăng nữa thì vóc dáng của anh cũng rất cao lớn, bây giờ lại phải cõng em bé như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người để ý, cô nói. “Hay anh cứ để em bế bé con đi, dù sao thì anh cũng là nam giới, cõng bé con như vậy, em sợ người ta chê cười.”
Giang Ngộ lại không để ý đến chuyện này, anh chỉ lo lắng em bé quá nặng, em bé được chăm sóc đến mức trắng trẻo mập mạp, hiện tại miệng thì đang mυ”ŧ sữa còn mắt thì vẫn nhìn bọn họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận