Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Vừa nghe Giang Ngộ nói như vậy, Lục Chi liền liếc nhìn cây kem. Thời điểm nhìn thấy kem, ánh mắt của Lục Chi giống hệt như bé cưng, sắp chảy nước miếng đến nơi.
Cô cũng muốn ăn, vẻ mặt của cô giống như em bé, nhìn chằm chằm Giang Ngộ. Vừa nhìn thấy biểu cảm này của cô, Giang Ngộ liền hiểu ra tại sao lại như vậy.
Anh nói với cô, “Chúng ta quay về nhà được chưa vậy?”
Lục Chi kéo tay anh, nói. “Em rất muốn ăn, em chỉ cắn một miếng thôi, cho em cắn một miếng là được, dù sao đi chăng nữa thì em cũng hết thời gian ở cữ rồi mà.”
Giang Ngộ vẫn nhớ lời mẹ vợ đã dặn, mặc dù thời gian ở cữ của Lục Chi đã hết, nhưng cô vẫn phải cho con bú, nên không thể ăn mấy thứ như vậy được. Giang Ngộ lắc đầu, không đồng ý cho cô ăn.
Nhìn thấy dáng vẻ kiên quyết từ chối của Giang Ngộ, Lục Chi cảm thấy rất tức giận, cô quyết định không đi nữa, cứ đứng lì ở một chỗ. Nếu Giang Ngộ không mua kem cho cô ăn thì cô sẽ đứng đây nhìn người ta ăn.
Không chỉ có Lục Chi nhìn mà bé cưng trong l*иg ngực của Giang Ngộ cũng đang mải nhìn về phía đó, vừa thấy hình ảnh này bé cưng cũng không nỡ rời đi, thậm chí còn khóc lóc ầm ĩ khi Giang Ngộ kiên quyết bế mình quay về.
Giang Ngộ nghi ngờ không biết con gái của mình có phải đứa trẻ hơn một tháng tuổi không nữa.
Bé cưng nhìn chằm chằm cây kem kia với vẻ mặt giống hệt Lục Chi, Giang Ngộ định rời đi nhưng hai người bọn họ vẫn không chịu, mãi đến khi đứa trẻ đứng đằng kia ăn hết cây kem, Lục Chi vẫn không chịu từ bỏ, cô quay sang hỏi Giang Ngộ. “Em chỉ ăn một miếng thôi được không anh?”
Giang Ngộ nói không được.
“Mẹ đã nói, em mới hết ở cữ không thể ăn mấy thứ này được, ba tháng sau mới có thể, hiện tại sức khỏe em vẫn còn yếu, ăn kem rất dễ bị cảm.”
Vừa nghe anh nói như vậy, Lục Chi tức giận thở phì phì rời đi, Giang Ngộ cũng ôm bé cưng đi phía sau Lục Chi. Lục Chi tức giận không muốn để ý đến anh nữa.
Trên đường trở về, Lục Chi ôm em bé, còn Giang Ngộ lái xe, Lục Chi cũng không thèm nhìn Giang Ngộ, bởi vì anh không chịu mua kem, nên vẻ mặt của hai mẹ con Lục Chi rất giống nhau, đều quay đầu không thèm nhìn Giang Ngộ.
Giang Ngộ bất lực nhìn chằm chằm hai người đang ngồi ở ghế lái phía sau, Lục Cbi quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, bé cưng cũng có vẻ mặt giống y hệt Lục Chi, đều không muốn để ý đến Giang Ngộ.
Giang Ngộ bị chọc đến bật cười, xuống xe anh dơ tay muốn ôm bé con, Lục Cho cũng không cho, cuối cùng anh phải xách toàn bộ đồ lên trên nhà.
Vừa về đến nhà đứa trẻ đã đói bụng, bàn tay nhỏ bé cứ túm chặt lấy quần áo của Lục Chi muốn vén lên để ăn, trong nhà cũng không có người, nhìn thấy bé cưng đang đói như vậy, Lục Chi liền ngồi xuống ghế sô pha, sau đó vén áo lên, cởi áσ ɭóŧ ra để cho bé cưng bú.
Giang Ngộ vừa vào nhà đã đóng cửa lại, nhìn thấy Lục Chi đang ngồi trên sô pha cho con bú sữa, anh liền đi nấu cơm.
Sau khi Lục Chi cho đứa bé ăn no, đứa bé cũng đã chìm vào giấc ngủ, thậm chí còn ngủ rất ngon lành.
Giang Ngộ đeo tạp dề đi nấu cơm cho Lục Chi, Lục Chi đi tắm rửa sạch sẽ trước, sau khi tắm xong thì đi ăn cơm, nhưng cô vẫn không thèm để ý đến Giang Ngộ. Nhìn thấy dáng vẻ tức giận như vậy của cô, Giang Ngộ dơ tay ra nhéo nhẹ một cái lên mặt của cô, hỏi. “Em vẫn còn giận đấy à?”
Nhìn thấy anh như vậy, Lục Chi hất tay của anh ra. “Đừng chạm vào em.”
Giang Ngộ an ủi cô, “Em ăn cơm đi, cơm nước xong anh sẽ mua kem que cho em ăn.”
Vừa nghe Giang Ngộ nói như vậy, Lục Chi còn tưởng anh sẽ đi mua kem que cho mình ăn thật, cô không xác định được thật giả nên hỏi lại một câu. “Anh nói thật sao?”
Giang Ngộ gật đầu khẳng định, anh gắp đồ ăn cho cô. Lục Chi cảm thấy rất vui vẻ sau khi nhìn thấy anh gật đầu, cô cũng không giận anh nữa, cô còn tưởng rằng anh sẽ thật sự cho mình ăn kem que.
Vì vậy cô nhanh chóng ăn cơm, chờ đợi anh mua cho mình một que kem.
Sau khi ănông, Giang Ngộ đứng dậy thu dọn toàn bộ bát đũa, sau đó anh nói với Lục Chi mình phải đi tắm rửa trước, Lục Chi vẫn ngồi bên ngoài chờ đợi anh ra. Vừa nhìn thấy anh quấn khăn tắm đi ra khỏi phòng tắm, Lục Chi nhanh chóng chạy đến ôm lấy eo của anh. “Ông xã, anh đã nói sẽ mua cho em.”
Vừa nghe cô nói như vậy, Giang Ngộ nhanh chóng đè cánh tay của cô lại, sau đó đẩy cô lên giường, nhướng mày hỏi cô. “Em gấp đến vật sao? Hiện tại muốn ăn luôn à?”
Lục Chi gật đầu, “Em rất thèm nha.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận