Chương 122

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 122

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Lục Chi thấy mệt quá không chịu buông tay. Không ngờ sau khi hai người làm xong lâu như vậy, đứa nhỏ lại đói, bé nhà họ là một bữa ăn nhỏ điển hình, ăn ít, nhưng nhanh đói. Lục Chi lần nào cũng phải vắt kiệt vì bé ăn không nhiều nhưng sữa của cô lại nhiều . Đứa trẻ thức dậy khi đói và khóc hoài ở đó. Lục Chi cảm thấy mình là con bò sữa vắt sữa cho con ăn, nghe thấy tiếng đứa nhỏ khóc không chịu được nữa, liền lật người ôm lấy đứa nhỏ.
Cô đang cho lấy sữa ôm con bú thì cô chợt phát hiện sữa không về để cho bé nhà cô bú.Bé con đổi tư thế qua hai bầu ngực tìm dòng sữa ngọt lành chợt hút hoài mà không thấy sữa bé đói nháo và khóc nấc, không có sữa Lục Chi quay sang nhìn Giang Ngộ nói: “Hết sữa rồi.”
Giang Ngộ là thủ phạm, lập tức đứng dậy cho đứa nhỏ uống. Đứa trẻ khóc sướt mướt đến nỗi Giang Ngộ còn không thèm mặc quần áo vào, chẳng thèm đếm xỉa đến chuyện đó đã đứng dậy. Chạy pha sữa bột cho con uống. Thật xấu hổ khi nói điều đó khi người cha uống tranh sữa của con. Vừa rồi Giang Ngộ không kìm lòng được mà nhấp vài ngụm sữa , kết quả là hết của cob, không ngờ sữa vào buổi tối lại về ít như vậy.
Hút một vài ngụm liền hết rồi. Đứa trẻ không chịu uống mà cứ khóc, Lục Chi đang ôm đứa nhỏ vào trong lòng, Giang Ngộ đưa cho cô bình sữa, bột sữa đã được pha sẵn. Lục Chi vội vàng cho con uống, khi con đói thì uống trực tiếp sữa bột. Lục Chi thấy Giang Ngộ vẫn nhìn mình chằm chằm liền mỉm cười, đánh hung thủ, giao con cho anh , kêu anh bế con. Giang Ngộ ôm bé cho bé bú sữa, sau khi uống xong bé ngủ thϊếp đi. Lục Chi cũng rất buồn ngủ ngủ thϊếp đi.
Giang Ngộ từ khi phát hiện ra thứ phục hồi mà cô đã cất giữ trong ngực cô . Anh đã rất tò mò khi cô đang ăn buổi sáng, mẹ của Giang Ngộ đang ở bên trong, Giang Ngộ cũng đưa tay chạm vào ngực của Lục Chi và hỏi cô: “Vẫn cò tắc sữa .?”
Lục Chi vừa định ăn sáng, nhìn thấy anh hành động đường đột của anh liền sợ hãi, vội vàng đẩy anh ra: “Anh làm gì vậy? Mẹ còn ở bên trong, bị mẹ nhìn thấy sẽ không tốt.”
Mẹ chồng đang nấu cháo bên trong.
Giang Ngộ không quan tâm, “Sẽ không nhìn thấy đâu. Mẹ đang nấu cháo bên trong, nên mẹ sẽ không nhìn ra bên ngoài.”
Lục Chi cũng xấu hổ.
Lục Chi nói: “Bác sĩ nói phải nửa tháng nữa mới sữa có thể về đều.”
Giang Ngộ nghe vậy nhướng mày, nói: “Vậy thì tốt.”
Lục Chi nghe vậy liền nghĩ đến chuyện tối hôm qua, lại đánh nhẹ vào anh, mặt Buổi sáng Lục Chi dậy giặt ga trải giường, mẹ chồng đến thấy cô tự mình giặt giuowfng mặt đầy thắc mắc hỏi cô.
Lục Chi không thể thành thật thừa nhận ngày hôm qua cô và anh đã làm cái gì, dù sao cũng đang ở cữ , trong lúc ở cữ sao có thể làm hàh động như vậy được, cô phải làm sao giờ để thoát được ánh mắt hoài nghi của người đã có một bụng kinh nghiệm như mẹ chồng đây .
Cô nghĩ đến con trai ruột của mình, chuyện như thế này nên phụ thuộc vào con trai vậy.
Cô nói: “Bảo Bảo đi bậy ra giường, ga giường ẩm ướt ạ.”
Mẹ chồng không phản ứng gì, nhưng Giang Ngộ thì mỉm cười.
Nhìn anh có vẻ buồn cười khi nghe thấy lý do này của cô khiến mẹ chồng cô thấy thắc mắc.
“Con tủm tỉm cười gì vậy?”
Giang Ngộ nhìn Lục Chi gật đầu, “Không , thật sự là bé đi bậy ra giường, chỉ có điều bé bậy khá nhiều nước, có lẽ bé đã uống sữa quá nhiều.”
Lục Chi nghe vậy liền nghĩ tới tình cảnh ngày hôm qua, tình cảnh chính mình cao chào phun dâʍ ɖị©ɧ trên giường.
Làm sao cô phát hiện ra rằng lúc này Giang Ngộ đang lái chủ đề rất tự nhiên … và vẻ mặt anh vẫn tỏ ra rất nghiêm túc.
Vẫn là lão kì cục! Phong cách đã thay đổi!
……
Sau ba tháng, Lục Chi cảm giác mình như được ra tù, ở cữ và giam cầm chẳng thấy điểm khác nhau? Cũng may sau ba tháng cô có thể ăn kem que, nhưng Giang Ngộ vẫn không cho cô ăn kem que, chủ yếu là sợ ăn kem que sẽ không tốt cho cơ thể, đối diện với lão cổ hủ đầy quy tắc đã đi và khuôn khổ như anh, cô chỉ có thể len lén ăn lúc anh không có mặt, cô phải ăn kem que một cách bí mật.
Lục Chi muốn thèm ăncũng chỉ có thể là lúc đi làm len lén ăn một chút.
Thường thì cô cũng không có cơ hội được nghỉ làm, sau vài tháng ở cữ cô quay trở lại guồng quay công việc, đứa trẻ do hai mẹ chăm sóc, hai mẹ thay phiên nhau chăm bé , vào buổi tối hai vợ chồng sẽ tự chăm bé, nhờ có hai mẹ chăm sóc bé ban ngày mọi chuyện trở nên khá dễ dàng.
Bé nhà họ cũng dễ tính tuy thời gian đầu không gặp mẹ là quấy khóc suốt, sau quen dần liền không sao.
Bảo Bảo không làm ầm lên.
Lục Chi muốn ăn kem que, Lúc bình thường nhất định không thể ăn được.
Cuối tuần này, Giang Ngộ nói anh có việc đi công tác, chuyến đi lần này khá dài, lớn khái là khoảng một tuần, sau khi sinh con xong, nếu không phải đi công tác thì anh sẽ không đi ra ngoài.
Nhưng lần này có một cuộc bầu cử được tổ chức, vì vậy anh phải đi ra ngoài , không có cách nào để trốn tránh sự việc này.
Lục Chi mừng rỡ khi nghe tin anh đi công tác.
Anh sẽ không thể quan tâm đến bản thân cô khi anh đi công tác và cô có thể ăn bất cứ thứ gì cô muốn khi cô ở nhà.
Lục Chi vui lòng thu dọn đồ đạc cho anh.
Giang Ngộ không bao giờ có thể quên được lịch sử đen tối của Lục Chi.
Nói về lịch sử đen tối của Lục Chi, chính là lần trước mang thai, anh liên tục gọi điện cho cô nhắc nhở cô khi anh đi công tác, nhưng cô lại tự mình đi ăn lẩu và ăn kem, bị Giang Ngộ bắt ngay tại chỗ.
“Lục Chi, anh lần này đi công tác một tuần,em không phải lại len lén ăn thứ không tốt cho sức khoẻ đó chứ?”
Nếu Lục Chi không cho con bú thì anh sẽ cho cô ăn, nhưng cô còn đang cho con bú thì ăn thế nào được? Những gì cô ăn sẽ trực tiếp ảnh hường đến con.
Giang Ngộ hiểu rõ chuyện này, dù sao thì trước đó anh đã uống tiết canh lợn quá lâu rồi.
Khi đi làm, mọi người nói rằng gương mặt anh tròn trịa hơn rất nhiều.
Lục Chi tức giận khi thấy cô nói như thế nào anh cũng không tin, “Em trong mắt anh không giữ chữ tín vậy sao?Chẳng lẽ em lợi dụng lúc anh đi công tác liền lén ăn? Chuyện này làm sao có thể?”
Giang Ngộ nghe được lời này của cô thấy buồn cười, vỗ vỗ vai của cô: “Em sẽ.”
Lục Chi: “…”
Lục Chi không vui vì bị vỗ , liền lủi thủi giúp anh thu dọn đồ đạc.
Điều mà Giang Ngộ bất đắc dĩ nhất chính là con của họ, trong ba tháng này anh luôn ở cạnh con mình, giờ anh cảm thấy mình phát điên lên khi một tuần anh không được nhìn thấy con .
Vậy nên bây giờ anh điên cuồng nhìn ngắm con mình anh tận hưởng giây phút chơi với con trẻ, điên cuồng ngửi mùi cơ thể của con trẻ, điều lạ là phải nói mùi thơm cơ thể của con trẻ rất thơm. Ngày nào anh cũng phải ngửi mùi hương trên cơ thể của con mình . Đứa trẻ vui vẻ thích thú chơi cùng anh và nhìn anh với nụ cười trên môi. Thảo nào họ nói con giống cha, đứa bé thật giống Giang Ngộ khi còn nhỏ . Thấy anh quyến luyến với con , Lục Chi đưa cho anh một bộ quần áo có mùi thơm của con và mang cho anh một đôi tất của trẻ em. Lúc Lục Chi đi làm thỉnh thoảng phải mang tất của con mình đi làm, ngửi thấy mùi thơm của bé , cảm thấy không nỡ buông tay. Hôm sau Giang Ngộ đi công tác, tình cờ là cuối tuần, cuối tuần Lục Chi và Giang Ngộ chăm con, không làm phiền các mẹ hai bên nên tranh thủ bên con trước lúc Giang Ngộ rời đi. Lục Chi bế đứa nhỏ vào siêu thị, cùng bé con đi mua sắm. Cô nhất định không ăn lẩu, nhưng cô có thể ăn kem, vì vậy cô đã mua ngay một cây kem đôi rồi cũng mua thêm gà rán. Không quá vui vẻ khi có thể ăn KFC vào thời điểm như vậy. Cô vừa ngồi xuống đã vui sướиɠ ngậm hai ngụm kem, đứa bé trên tay cô cứ tròn xoe mắt nhìn cây kem của cô, miệng lúc nào cũng chảy nước miếng, cô cho núʍ ѵú giả vào miệng bé nói: “Đây mới là của con , con ăn cái này。”
Bảo Bảo không chịu ăn, chỉ muốn ăn kem của mình, bé nhổ ra miệng, giây sau thì khóc thét lên.
Lục Chi: “…”
Lục Chi nhìn đứa nhỏ khóc quá tưởng rằng mình đang bạc đãi bé.
Cô cho rằng đó là con của chính mình, ăn một chút xíu cũng không sao, vì vậy cô cho đứa trẻ nếm thử một , “Đừng nói với cha con, không được nói nha và con chỉ có thể ăn một chút.”
Đứa trẻ đang khóc, nhưng bé đã ngừng khóc khi nghe điều này, nhưng nó rất giỏi trong việc giả khóc, trời không mưa thì sấm sét.
Lục Chi đào một chút liền cho nhi tử một ngụm, đứa liền vui vẻ nở nụ cười.
Lục Chi nghĩ, Giang Ngộ nói đúng, đứa nhỏ giống như cô …

Bình luận (0)

Để lại bình luận