Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

:
Quả nhiên bé vẫn chưa thể ăn kem được, sau khi bé cắn một miếng liền cảm thấy ngon miệng,ăn một miếng liền muốn ăn miếng thứ hai. Lục Chi sợ bé con nhà mình bị đau bụng, cho bé con ăn kem cô bỗng cảm thấy thật tội lỗi, nhanh chóng ăn hết que kem. Bảo bối nhà cô thật sự là nắng mưa thất thường, bộ dạng lúc này thật dọa người, không biết có phải là nhiễm thói quen của ba bé con không, không được ăn bé liền khóc, bây giờ bé không có kem ăn bé đang sướt mướt sau, Lục Chi cũng chẳng thể ăn nổi nữa , nhìn bé con khóc rồi, cô cũng không thèm quan tâm đến bé con.
Cô đữa bình sữa cho bé, đưa bình sữa vào miệng bé . Bé con không được ăn kêm , không thấy kem xuất hiện trong tầm mắt bé con ngoan ngoãn uống sữa.
Lục Chi cho bé con uống sữa xong liền nhanh chóng ăn nốt phần gà rán của mình rồi đi siêu thị mua đồ.
Lục Chi không biết là do chính mình ảo tưởng hay là mình quá nhạy cảm, lúc nào cũng có cảm giác có người theo dõi mình, quay đầu lại không thấy ai.
Cô cho rằng mình nên suy nghĩ nhiều, quả thật từ khi có bầu cô cũng hơi nhạy cảm.
Trên quần áo của Giang Ngộ không may có sợi tóc dính vào, nhìn thấy sợi tóc dính vào quần áo làm cô tự hỏi không biết có phảianh có ngườii khác bên ngoài hay không.
Lục Chi sau khi đi mua sắm về, cô làm cơm nước buổi tối, sau khi cho con ăn sữa xong, thấy hơi nôn nao muốn đi vệ sinh nên cô đặt bé con xuống giường rồi đi vào nhà vệ sinh.
Tình cờ chiếc điện thoại được đặt trên giường, bên cạnh là đứa trẻ đang nằm ngủ .
Cuộc gọi video WeChat của Giang Ngộ gọi đếm.
Lục Chi đang đi vệ sinh bên trong, Bảo Bảo nhà họ rất tò mò khi nghe thấy điện thoại đổ chuông, bé con liền cầm lấy điện thoại sau một vài động tác lung tung , cuộc gọi đã nhận , một gương mặt phóng lớn xuất hiện qua màn hình.
Giang Ngộ mở video và thấy khuôn mặt Bảo Bảo của họ xuất hiện trong camera với khuôn mặt đặc biệt lớn.
Cũng cười và chảy nước dãi.
Giang Ngộ không nhìn thấy Lục Chi, mà là nhìn thấy bé con.
Một lúc lâu sau không thấy Lục Chi đi ra, anh nhẹ giọng bé con hỏi: “Bảo bối, mẹ con đâu rồi.”
Bảo Bảo nhìn thấy đèn sáng từ điện thoại, cứ ấn vào, nước miếng chảy cả ra điện thoại, miệng cứ xi xi ha ha không trả lời.
Lục Chi vừa từ nhà vê sinh đi ra, nhìn thấy tình cảnh này,gương mặt trên điện thoại di động xuật hiện cô liền giật mình , màn hình điện thoại dính đầy nước miếng của bé con cô vội vàng chạy tới, cầm điện thoại di động lên, ôm bé con vào lòng.
Lục Chi ôm con than thở với Giang Ngộ: “Giang Ngộ .Con gái yêu quý của anh chảy đầy nước miếng ra điện thoại của em .”
Giang Ngộ lúc này có thể nhìn rõ mẹ co cô từ góc độ này, Lục Chi đang một tay ôm đứa trẻ và quay video với anh.
Giang Ngộ nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của Lục Chi, nghĩ tới điều gì đó nghi ngờ hỏi cô: “Không phải hôm nay ý định đi mua sắm sao? Có mua gì không? Ăn lẩu hay ăn kem sau lưng anh à?”
Lục Chi thậtđang bực mình nghe anh hỏi liền có cảm giác áy náy, cũng không biết nên tức giận như thế nào.
Nói:” Không . em làm sao lại ăn kem chứ ?Em sớm đã không thích ăn kem rồi”
Giang Ngộ nhìn bé con , hỏi bé :“Bảo Bảo,Có phải mẹ con lén ba đi ăn kem rồi không?”
Trẻ con không biết nói,nhưng khi nghe đến đây, bé con vỗ về điện thoại và lảm nhảm, như thể bé con đang than thở với bố.
Giang Ngộ khi nhìn thấy hành động này của bé nhướng mày nhìn Lục Chi, “Bé con nói với anh là em đã đi ăn rồi .”
Lục Chi: “???”
Lục Chi bị anh làm cho lúng túng, cho rằng anh dù sao cũng không có nhìn thấy, tự tin nói: “Em ăn khi nào? Anh đừng bắt nạt em tưởng em là đứa trẻ ba tuổi chắc, em mới không ăn đó.”
Giang Ngộ trầm ngâm gật đầu: “Hôm nay khoảng 4 giờ chiều, em ăn ở KFC, không chỉ có kem, mà còn cómột hộp gà rán.”
Lục Chi: “… ????”
Lục Chi chợt thấy kinh hãi, làm sao mà anh biết được? Có thực sự là bé con đã phàn nàn? Anh có thể hiểu được ngôn ngữ của bé không? ?
Lục Chi trừng lớn con ngươi, trầm giọng nói: “Làm sao anh biết…”
Giang Ngộ nhìn thấy cô trông thật đáng yêu, không khỏi thích thú cười giải thích: “Bởi vì em quẹt thẻ của anh.”
Lục Chi:“……”
Nếu nói như vậy chẳng phải là cô khôn ba năm dại một giờ sao, lúc mua còn không thèm để ý tới.
Cô ràng buộc giới hạn thanh toán của anh trên WeChat và thường dùng tiền của anh
Khi cô ấy tiêu tiền Giang Ngộ liền có thể biết cô đã mua những gì, vì vậy Giang Ngộ đã kiểm tra.
Lục Chi bối rối không biết nên nói gì, cứ tưởng ăn bí mật sẽ không bị phát hiện, không ngờ bản thân lại ngốc như vậy.
Bé con ôm trong tay lúc nào cũng cười chảy nước miếng, Lục Chi chĩa video về phía đứa trẻ và bảo đứa nhỏ chuyển chủ đề, lúc này Giang Ngộ nhìn khuôn mặt phóng lớn của bé con nhà mình, anhmuốn ôm bé vào lòng. Không ngờ mới dời nhà có một ngày mà anh lại nhớ bé con của anh đến như vậy.
Anh cứ nhìn chằm chằm vào bé con.
Đứa trẻ cũng nhìn anh chằm chằm, chỉ tay vào mặt anh.
Giang Ngộ vừa nhìn cô đặt đứa nhỏ ngủ qua điện thoại, Lục Chi định thần nhìn anh vài lần, sợ anh tìm cô tính sổ , vội vàng cúp điện thoại.
Giang Ngộ không thể làm gì cô.
Lục Chi cứ tưởng trốn đi sẽ thoát nạn , nhưng Giang Ngộ lại nói chuyện riêng và gửi tin nhắn cho cô.
[Thư bồi tội 2000 từ. 】
Lục Chi: “…”
Giang Ngộ nhìn Lục Chi mãi vẫn không hề đáp lại.
Sau đó anh nghĩ lại, liệu bắt cô viết bản điểm điểm bản thân 2000 từ có phải quá nhiều rồi không.
Vì vậy, khi nghĩ đến việc giảm bớt bản kiểm điểm xuống còn 1.500 từ cũng khá hợp lí , anh liền gửi tin bảo cô viết bản kiểm điểm 1.500 từ. Kết quả là một dấu chấm than màu đỏ được hiển thị.
Giang Ngộ: “…”
Anh thực sự bị vợ làm cho tức chết rồi, chắc hẳn cô nghĩ rằng nếu chặn thì anh sẽ không phải viết bản kiểm điểm.
Giang Ngộ gọi điện cho Lục Chi, Lục Chi cũng muốn chặn anh, cảnh cáo anh không được ức hϊếp mình, nhưng Giang Ngộ lại gọi.
Lục Chi sợ hãi run lên khi thấy người gọi điện hiển thị là cha bé con .
Trước kia khi hai người kết hôn lúc đó chưa có bé con cô đặt trong danh bạ là lão công.
Ghi chú sau khi sinh con là cha bé con.
Lục Chi ấn nhận cuộc gọi, Giang Ngộ tức giận nói: “Lục Chi, tỉ mỉ viết 3000 chữ.”
Lục Chi: “…”

Giang Ngộ đã đi công tác được một tuần, cuối cùng đêm nay anh sẽ trở về.
Lục Chi hôm nay tình cờ đi làm về sớm, hôm nay hai mẹ bận việc nên cô về nhà đón con, đi siêu thị mua đồ ăn.
Nấu cho Giang Ngộ.
Lục Chi đi siêu thị mua đồ, không ôm con vào lòng mà đặt con lên xe đẩy.
Mua đồ ăn xong, cô đang định quay về, đúng lúc này, có người xông tới trước mặt Lục Chi, túm lấy xe của cô, quát cô: “Kẻ buôn người, trả lại con cho tôi , cứu mạng, có người bắt cóc con của tôi, đó là con cửa tôi.”
Người đó vừa nói vừa bắt be scon của cô đi, những người xung quanh vội chạy đến khi nghe tin bọn buôn người.
Lục Chi nhìn đứa con của mình bị giật mất, nhưng vội vàng lấy lại tinh thần , chạy với theo.
Một người đàn ông mạnh mẽ túm lấy cô và nói: “Cô làm cái trò gì vậy? Cô là một tên buôn người hung hãn đến mức dám trắng trợn cướp con của người khác ban ngày ban mặt”.
Nghe vậy, Lục Chi giãy dụa sợ hãi, chỉ vào đứa bé mà run sợ nói: “Đó là con của tôi, anh thả tôi ra, đây là con của tôi, đó mới là kẻ buôn ngườii, cô ấy cướp đi con của tôi.”
Người đàn ông chỉ tay vào kẻ buôn người và nói: “Cô đang nói nhảm. Tôi vừa thấy cô ấy đẩy đứa trẻ. Đứa trẻ là của cô ấy, không phải của cô!”
Đám đông xung quanh không biết chuyện gì đang xảy ra, lúc này kẻ buôn ngườiđã mang bé con đi!

Bình luận (0)

Để lại bình luận