Chương 104

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 104

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Biết Tống Miên đang rất mệt mỏi, Lục Thanh Hoài cũng không muốn dày vò cô mà chỉ làm thêm một lần nữa. Sau khi hai người tắm xong thì hắn dỗ cô ngủ trước.
Rất nhanh sau đó Tống Miên đã ngủ thiếp đi, Lục Thanh Hoài chỉnh ánh sáng đèn đầu giường xuống mức thấp nhất, nhẹ nhàng rời khỏi giường và đóng cửa phòng lại, đi qua phòng khách xử lý công việc.
Hắn ngồi đó làm việc tới gần hai giờ sáng mới quay về phòng, Tống Miên đang ngủ, cô đưa lưng về phía cửa nằm co người lại thành một cục nhỏ.
Hắn từ từ đi lại giường, từ phía sau ôm người vào lồng ngực mình lại phát hiện thân nhiệt cô hơi cao. Lục Thanh Hoài vội vàng sờ trán cô, trán cô rất nóng, da môi khô khốc, trắng bệch.
Hắn cau mày, đánh thức Tống Miên rồi dẫn cô tới bệnh viện. Tống Miên sốt tới mơ màn, nhưng nhớ tới bóng ma tâm lý hồi nhỏ mà cứ khóc nháo không chịu đi.
Lục Thanh Hoài tăng giọng, nghiêm túc kêu cô một tiếng, Tống Miên lại rút vào lồng ngực hắn tỏ vẻ đáng thương kêu “A Nghiên, A Nghiên”.
Lục Thanh Hoài không lên tiếng, đôi con ngươi đen trầm ngâm nhìn cô không biết là đang nghĩ gì mà có chút ủ rũ vô cớ.
Trực giác của Tống Miên cảm nhận được có nguy hiểm, đột nhiên co rúm người lại.
Lục Thanh Hoài nén lại những dục vọng và suy nghĩ ngày càng biến chất, bệnh hoạn trong đầu, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mắt cô. Hắn nghĩ, cho tới bây giờ, Tống Miên chưa bao giờ là vô tội.
Ít ra là đối với hắn, Tống Miên không phải người vô tội, càng không phải nạn nhân. Trước không phải, đến bây giờ cũng không phải.
Cuối cùng, Lục Thanh Hoài vẫn phải gọi đến Lễ tân hỏi nhiệt kế và thuốc hạ sốt.
Nhiệt độ cơ thể cũng không tính là quá cao, Tống Miên vừa uống thuốc xong đã ngủ say. Lục Thanh Hoài vẫn chăm sóc cô cho đến tận sáng sớm, khi nhiệt độ cơ thể của cô đã giảm đi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi tỉnh lại, Tống Miên phát hiện Lục Thanh Hoài cũng nằm trên giường với mình. Lục Thanh Hoài ôm cô vào lòng, hai cảnh tay ôm chặt lấy thân thể cô. Hai thân thể trần trụi áp sát vào nhau, má kề má. Tống Miên nhìn hắn, khuôn mặt điển trai đến thần linh cũng phải ghen tỵ. Gương mặt hắn tái nhợt, hơi thở rất nhẹ. Đôi môi mỏng mím lại, lông mày hơi câu lại một chút. Không hiểu sao, tướng ngủ trông có chút trẻ con.
Tống Miên nhớ lại tối hôm qua, trước khi ngủ cô đã đồng ý với hắn chuyện gì. Cô không định đổi ý, bởi vì bây giờ mọi thứ đã không còn quan trọng nữa. Cô muốn trốn cũng không được, phản kháng cũng không xong. Hơn nữa, cô càng không thể tìm thấy chút ý nghĩa nào trong bốn từ “tình bạn”, “tình thân”, “tình yêu” và “mơ ước”. Cho nên, cô chọn cách buông xuôi tất cả, còn chủ động sà vào lòng hắn. Cô vô tư nghĩ rằng, chỉ cần cô “ngoan ngoãn một chút”, hắn sẽ cho cô tất cả, mọi chuyện cũng không đến nỗi nào.
Tống Miên cảm thấy thân thể có chút khó chịu, không tự chủ mà cử động một chút. Lục Thanh Hoài vốn không ngủ say, cảm nhận được cử động của cô thì tỉnh lại. Cô thấy thế thì ngẩn ra, không động nữa. Lục Thanh Hoài chớp chớp mắt, lông mi khẽ rung. Ánh mắt hắn mang chút mơ màng hồ nghi, trông cứ như một đứa trẻ vậy.
Một lúc sau, hắm mới hoàn toàn tỉnh táo. Thấy Tống Miên đã tỉnh, hắn áp trán mình vào trán cô, lẩm bẩm nói “Không nóng” rồi kéo đầu của cô về phía mình, nói với giọng ôn hòa: “Cực cưng, em tỉnh rồi à?”
Tống Miên dùng giọng điệu ngọt ngào mê hoặc chào buổi sáng với hắn. Một lúc sau, cô mới hỏi: “Mấy giờ rồi? Em dậy muộn rồi sao?”
“Không sao, anh đã xin nghỉ cho em rồi!” – Đôi môi mỏng ấm áp của Lục Thanh Hoài hôn lên xương quai xanh của cô, nói với giọng mơ hồ.
Thứ sáu có hai tiết sinh hoạt ngoại khóa và một tiết thể dục buổi chiều. Tống Miên ngồi đó ngẩn một lúc không nói gì, một lúc sau mới lấy điện thoại để xem giờ. Mới mười giờ rưỡi, cô sờ sờ mái tóc mềm mại của Lục Thanh Hoài mà hỏi hắn: “Anh ngủ được mấy tiếng rồi? Có muốn ngủ thêm một chút nữa không?”
Lục Thanh Hoài lắc đầu. Hắn ôm chặt lấy cô mà hít lấy hít để mùi hương trên cơ thể cô, khàn giọng hỏi: “Em đói chưa? Có muốn dậy ăn chút gì không?”
Tống Miên lắc đầu. Đầu cô vẫn còn cảm giác choáng váng khó chịu, chỉ muốn nằm xuống thêm một chút.
Lục Thanh Hoài cũng nằm xuống cùng cô, hai tay hắn ôm lấy cô. Hắn đưa tay vuốt ve dọc đốt sống lưng của cô, khiến cho cô cảm thấy hơi ngứa ngáy, không tự chủ mà vặn vẹo thân thể.
Thế nhưng, thân thể của cô đột nhiên cứng đờ lại. “Cái chân giữa” gần đùi của Lục Thanh Hoài cương lên cứng ngắc, ấn mạnh vào hoa huyệt của cô.
Lục Thanh Hoài vẫn giả vờ như không có gì, vẫn cứ ôm lấy thân thể mềm mại của cô mà xoa nắn.
Tống Miên cảm thấy chân hắn siết lấy chân cô, trong vô thức mà khép chân lại. Cô không phát ra tiếng nhưng biểu cảm lộ rõ vẻ sợ hãi và phản kháng.
Lục Thanh Hoài nhéo eo gọi tên cô, xoa xoa nắn nắn. Thân thể hắn càng lúc càng nóng, cái thứ nặng nề trong đũng quần hắn đã cương cứng đến nóng bỏng, áp sát vào eo bụng mềm mại của cô.
Mọi hành động đều xảy ra trong chăn. Tống Miên đưa tay ngăn cản động tác của hắn, nhưng hắn lại tự tay cầm lấy dương vật vừa khô vừa to cứng của mình, cọ cọ quanh rốn của cô. Đồng thời, tay còn lại hắn vuốt ve từ đùi trong lên đến mạn sườn của cô, từ từ khơi dậy ham muốn trong cô.
Hắn đưa đầu ngón tay mềm mại ấm áp luồn vào phía trong chân cô, xoa nhẹ môi hoa huyệt vốn có phần hơi sưng lên của cô, một lúc sau đã có một chút ẩm ướt.
Lúc này đầu ngón tay của hắn đã dính đầy dịch nhờn của cô. Lục Thanh Hoài xoay ngón tay đút vào lỗ huyệt chật hẹp của cô, còn nhét thêm một ngón cái vào xoa nắn âm vật của cô. Ngón tay điêu luyện của hắn xoa nắn hạt đậu nhỏ, mạnh có nhẹ có, khiến cô cảm giác ngứa ngáy không thôi. Cô khóc thút thít, siết chặt âm đạo của mình quanh những ngón tay của hắn.
Lục Thanh Hoài thương tiếc hôn lên tai cô, khiến cho cả người cô nhạy cảm đến mức co rúm lại như con tôm. Nhưng hắn vẫn không buông tha cô, một tay hắn khuấy động trong cô. Tay còn lại của hắn thì nắm lấy tay của cô, bắt bàn tay mềm mại của cô phải cọ xát mạnh vào dương vật của hắn. Cái cảm giác vừa đau vừa sướng này khiến hắn không tự chủ mà cọ xát dương vật mình vào bắp đùi của cô.
Tống Miên khóc ướt nhèm đôi mắt. Cô bị ép phải cầm lấy dương vật của hắn, vừa nóng vừa cứng. Cô yếu ớt nói: “A Nghiên, em mệt quá, em không muốn làm…”
Lục Thanh Hoài dừng tay lại, hơi thở dốc. Ánh mắt hắn ngập tràn dục vọng, nhưng thấy Tống Miên thật sự không muốn, hắn cũng không ép buộc cô. Hắn đè nén dục vọng trong người mình lại, rút tay ra, ôm cô một lúc rồi khàn giọng nói: “Được rồi, không làm thì không làm. Nhưng Miên Miên à, em không thấy khó chịu sao?”
Đúng thực Tống Miên cảm thấy âm hộ có chút trống rỗng, đặc biệt là lúc ngón tay của Lục Thanh Hoài rút ra, thịt huyệt trong lỗ của cô hút lại vô cùng mạnh mẽ. Cái cảm giác mà dục vọng bị khơi lên một nửa rồi dừng rất khó chịu, nhưng so với một giờ tra tấn để kìm nén dục vọng thì vẫn dễ chịu hơn nhiều.
Tống Miên cuộn người trong lòng hắn, rầu rĩ nói: “Không khó chịu…”
Lục Thanh Hoài đột nhiên cười khẽ. Tống Miên vừa định ngẩng đầu lên hỏi hắn cười cái gì thì hắn đã lấy ngón cái vuốt mạnh lên đôi môi cô, cười nói: “Rõ ràng là môi mềm như vậy, sao miệng lại cứng như thế chứ?”
Tống Miên chìm vào suy nghĩ trong chốc lát, mặt đỏ lên nhanh chóng. Nhưng suy nghĩ của cô lại bị chuyển hướng ngay lập tức. Hắn vừa mới xoa cô bé của cô, giờ lại…
“Lục Thanh Hoài…”
Cô còn chưa kịp lên tiếng phàn nàn, Lục Thanh Hoài đã trực tiếp vén chăn nhỏm dậy, lật ngửa người cô ra giường. Hắn quỳ gối giữa hai chân cô, nắm lấy đầu gối cô mà dạng hai chân của cô ép sang hai bên.
“Lục Thanh Hoài, anh làm cái gì thế?” – Tống Miên nói lớn. Cô không biết hắn định làm gì, vừa xấu hổ vừa sợ hãi.
“Ngoan, không cần sợ. Sẽ rất thoải mái thôi…”
Lục Thanh Hoài thấp giọng an ủi, sau đó vùi đầu vào giữa hai chân của cô. Toàn bộ âm đạo trắng nõn non nớt ửng hồng của cô hiện ra dưới đáy mắt hắn, còn có một lỗ nhỏ hơi khép lại đang chảy ra dịch nhờn.
Huyệt đạo nhỏ tỏa ra mùi thơm dịu dàng, chính là cái lỗ này mỗi lần đều hút lấy dương vật hắn thật chặt.
Yết hầu của Lục Thanh Hoài nhúc nhích, ánh mắt hiện ra vẻ u ám. Hắn nâng đùi cô lên, dùng đầu lưỡi nóng bỏng của mình mà liếm. Trước tiên hắn bắt đầu thăm dò từ âm môi hơi sưng lên, sau đó tiến vào hoa huyệt vốn đã bị kích thích đến ướt đẫm,
Hắn lại liếm nơi đó của cô!
Nhận ra điều này, Tống Miên theo phản xạ xấu hổ mà khép chặt hai chân lại. Nhưng hắn lại dùng sức tách ra. Hơi thở ấm áp của hắn phả vào nơi đó khiến cô ngứa ngáy không thôi.
“Không…đừng liếm nữa…” – Tống Miên xấu hổ kêu lên. Đây là lần đầu tiên Lục Thanh Hoài làm chuyện này với cô, trước đây cô cũng không hề biết đàn ông cũng có thể khẩu giao cho phụ nữ như thế. Cô thở dốc, khóc lóc cầu xin. Không biết vì khó chịu hay là sướng, tóc cô bị mồ hôi làm cho bê bết, ngón chân co lại. Toàn thân cô đổ một lớp mồ hôi mỏng, cơ thể vì nóng mà hơi ửng hồng, nhìn qua thật xinh đẹp.
Có lẽ bởi vì cô còn đang bệnh, thân thể cực kỳ mẫn cảm yếu ớt, vô lực nên không thể phản kháng hắn bỡn cợt cô.
Âm đạo của cô vừa ướt vừa nóng, phần giữa hai chân cũng nóng hầm hập. Lục Thanh Hoài không thèm để ý đến lời van xin của cô mà áp đôi môi mỏng của mình vào người Tống Miên. Hắn đưa lưỡi liếm âm hộ nhỏ và lỗ âm đạo ướt át của cô, từng chút từng chút một. Nước dâm của cô nhỏ xuống ga giường. Lục Thanh Hoài dùng ngón tay tách âm đạo đang khép kín của cô, đưa lưỡi đảo quanh, rồi đâm lưỡi vào trong lỗ âm đạo của cô.
“Ưm…A Nghiên…” – Đầu lưỡi của hắn thật nóng. Giọt nước mắt trong suốt của Tống Miên lăn xuống từ khỏe mắt rồi lẫn trong làn tóc. Cô co người lại, đưa tay nắm lấy tóc của hắn. Ở giữa hai chân cô, hắn đang liếm thật sâu, cái lưỡi nhẹ nhàng ướt át liếm bên trong âm đạo mềm mại đàn hồi của cô. Hắn liếm đến mức cô cảm giác như thịt bên trong cứ tan chảy đi từng chút, sống mũi cao cao của hắn cũng theo động tác mà không ngừng cọ xát lên xuống bên ngoài âm hộ để tăng khoái cảm của cô.
Cô bị liếm tới ngứa ran, cả người cô bị đầu lưỡi và dục vọng của hắn khống chế. Lỗ thịt co rút liên hồi, tràn ngập hơi thở của anh. Những sợi tơ bạc mơ hồ kéo từ âm hộ đến nơi đầu lưỡi, quả thực không khí dâm tục tới cực điểm.
Tống Miên muốn đẩy đầu hắn ra, nhưng vô tình lại càng ép hắn sát hơn vào hoa huyệt của cô. Bây giờ cơ thể của cô đều bị tình dục chi phối, nước dâm càng lúc càng nhiều. Lục Thanh Hoài còn biết cách hành hạ cô thêm nữa, hắn vừa liếm vừa xoa hột le của cô, kích thích khoái cảm của cô bằng ngón tay cái của mình.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng khóc rên rỉ của Tống Miên, tiếng liếm mút của Lục Thanh Hoài cùng tiếng nước hòa quyện vào nhau. Tống Miên khóc nức nở, toàn thân bị liến đến suýt mất đi ý thức, đổ mồ hôi ròng.
Cô cảm thấy Lục Thanh Hoài dùng lưỡi mô phỏng động tác khi làm tình, chọc vào rút ra ở âm đạo của cô vài lần. Đột nhiên, hắn dùng sức kéo âm hạch của cô, đầu lưỡi hắn liếm miết những nếp gấp trong âm đạo một cách mạnh mẽ. Cô mơ hồ khóc lóc, thân hình căng cứng. Chưa kịp phản ứng chống lại thì đã lên đỉnh.
Lục Thanh Hoài chỉ kịp cảm nhận âm đạo của cô đột nhiên xiết chặt. Hắn chưa kịp rút ra thì từng dòng nước trong suốt bắn lên gò má của hắn. Hắn ngẩng đầu lên nhìn phản ứng của Tống Miên.
Lúc này Tống Miên đã nằm bất động trên giường, toàn thân mềm nhũn. Tấm ga trải giường dưới cơ thể cô đã ướt sũng, cả vùng kín ướt át và nhơ nhớp. Âm hộ đỏ tươi của cô hơi nhô ra ngoài, thít lại đến mắt thường cũng có thể thấy rõ. Đôi mắt cô đỏ hoe, nước mắt giàn giụa, ánh mắt vô hồn. Miệng cô hơi mở ra, thở hổn hển.
Ánh mắt Lục Thanh Hoài vừa sáng vừa có chút ướt át. Tống Miên cũng mở to mắt nhìn hắn, đôi môi còn đỏ mọng, ẩm ướt và bóng loáng dính đầy chất lỏng trong suốt. Cằm và chóp mũi của hắn cũng còn dính chút nước dâm của cô, cả người hắn toát lên vẻ gợi cảm lại gợi dục đến kỳ lạ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận