Chương 107

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 107

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

‘Làm’ đến cuối cùng, Tống Miên đã không nhớ rõ được rằng mình đi từ phòng tắm ra ngoài như thế nào. Điều duy nhất mà cô nhận thức được chính là Lục Thanh Hoài vừa ‘làm’ vừa ép hỏi cô hết lần này đến lần khác rằng cô có yêu hắn hay không, có yêu hắn hay không.
Yêu chứ, cô yêu hắn.
Tống Miên lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác, một lần rồi lại một lần đáp lại hắn một câu trả lời khẳng định.
Hai người bọn họ giống như là đã uống thuốc rồi vậy. Nước mắt và mồ hôi trộn lẫn với nhau, tiếng nước ào ào trộn lẫn với tiếng Tống Miên khóc lóc cầu xin… Hai người ở trong phòng tắm ‘làm’ tới thiên hôn địa ám (1), quấn chặt lấy nhau đến chết không rời.
(1) Thiên hôn địa ám: Tình trạng tối tăm, mờ mịt, đầy rắc rối, phức tạp, khó tìm phương hướng, khó lòng tháo gỡ, giải quyết.
Vào ngày chủ nhật, hai nhà lại gặp mặt nhau thêm một lần nữa để thương lượng việc kết hôn của hai người bọn họ. Hai bên đã thống nhất đến ngày sinh nhật của Lục Thanh Hoài, cũng chính là nửa tháng sau, sẽ đi nhận giấy chứng nhận đăng ký kết hôn. Đợi đến khi Tống Miên được nghỉ đông thì họ sẽ đi Zürich để kết hôn và du lịch. Đến kỳ nghỉ hè sang năm, hai nhà lại tổ chức một buổi lễ thành hôn.
Tống Miên cũng chẳng quan tâm gì đến chuyện này. Không phải là cô đang chống cự lại một cách tiêu cực mà là thật sự không còn sự chờ mong và ảo tưởng muốn gả cho hắn như khi còn niên thiếu nữa.
Chỉ có điều, hiện tại cô có một cảm giác khá là mâu thuẫn phát ra từ nội tâm đối với mẹ Tống, cha Tống và cả em trai Tống Vũ nữa. Cô không hề muốn có bất kỳ sự tiếp xúc dư thừa nào với họ cả.
Lục Thanh Hoài cảm nhận được sự nôn nóng của Tống Miên. Hắn nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, sau đó lấy cớ có việc, nói lời chào người lớn trong nhà rồi ra về.
Khi lên trên xe, Tống Miên đang nghiêng người thắt dây an toàn thì đột nhiên bị người bên cạnh dịu dàng ôm vào trong lồng ngực.
Cô ngước mắt nhìn về phía hắn. Lục Thanh Hoài đặt cằm của mình lên vai cô. Vẻ mặt của hắn rất ôn hòa, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười. Cả người Lục Thanh Hoài đều mang theo một loại cảm giác vui vẻ và nhẹ nhõm giống như đã trút đi được gánh nặng.
Tống Miên rũ mắt xuống, im lặng để cho hắn ôm mình. Thế nhưng, Lục Thanh Hoài lại đột ngột thì thầm một cách dịu dàng mềm mỏng, nói lời cảm thán bên tai cô: “Miên Miên, cuối cùng thì anh cũng đợi được rồi.”
Tống Miên không nói gì. Hắn cũng không thèm để ý mà tự nói một mình: “Miên Miên à, em có biết rằng anh đã chờ ngày này bao lâu rồi không?”
Cánh môi của Tống Miên giật giật. Cô còn chưa kịp nói gì thì đã thấy Lục Thanh Hoài nghiêng đầu hôn nhẹ lên khóe môi của mình rồi.
Hắn áp lên trán cô, giọng nói nhẹ nhàng như lông vũ mà thì thầm, khuấy động cả mặt hồ mùa xuân, làm cho trái tim của cô nổi lên từng tầng gợn sóng.
Tống Miên nghe thấy hắn nói rằng: “Anh đã yêu em từ rất lâu rất lâu rồi, thật sự là rất lâu rất lâu.”
“Miên Miên, anh vui lắm, thật sự là rất vui.”
Vào thứ hai, Tống Miên vẫn đi học như thường lệ. Chỉ có điều, buổi trưa tan học, cô ngoài ý muốn gặp được Mạnh Viễn ở cửa lớp.
Lúc Tống Miên nhìn thấy Mạnh Viễn thì có chần chừ trong chớp mắt, nhưng sau đó cô lại chủ động đi tới chào hỏi cậu ấy: “Tiểu Viễn, sao em lại ở đây? Em đến tìm chị đấy à?”
Mạnh Viễn im lăng gật gật đầu.
“Sao thế? Có chuyện gì ư?” Đợi mọi người ra về hết rồi, hai người đứng bên cửa sổ, Tống Miên mới kiên nhẫn hỏi Mạnh Viễn bằng chất giọng mềm dịu.
“Em đã gọi cho chị rất nhiều cuộc điện thoại nhưng đều không có ai nghe máy.” Mạnh Viễn nói.
“Hả?” Tống Miên lấy điện thoại di động ra xem nhật ký cuộc gọi, thế nhưng lại không hề có cuộc gọi nhỡ nào cả. Mạnh Viễn cũng nhìn thấy, đôi môi cậu ấy mím thành một đường thẳng, không nói gì.
Nhưng Tống Miên đột nhiên nhớ tới, tối hôm thứ năm, ở hành lang, Lục Thanh Hoài cầm điện thoại di động của cô rồi nhận điện thoại, sau đó thì không trả lại điện thoại cho cô nữa. Mấy ngày nay cô lại liên tục bị hắn quấn lấy ở trên giường, vẫn không có cơ hội xem điện thoại di động. Tống Miên nghĩ chắc hẳn là do hắn xóa đi rồi.
Cô ngượng ngùng xin lỗi: “Xin lỗi, mấy ngày nay có hơi bận rộn nên chị không chú ý đến điện thoại…”
“Chị không thể gả cho người đàn ông kia được.” Ánh mắt của Mạnh Viễn vô cùng phức tạp và thâm trầm. Vẻ mặt của cậu ấy rất nghiêm túc, thẳng thắn cắt ngang lời nói của Tống Miên, hơn nữa còn lặp lại một lần nữa: “Tống Miên, chị không thể gả cho hắn ta được, hắn ta là một tên điên đấy.”
Tống Miên hơi giật mình, nụ cười trên mắt trở nên cứng đờ. Giọng nói của cô vang lên rất khẽ: “Sao đột nhiên em lại nói việc này?”
“Chị không yêu hắn ta. Chị sợ hãi hắn ta, có phải không?” Mỗi lần đối mặt với người đàn ông kia, cô luôn có biểu hiện kháng cự khó xử. Mạnh Viễn tiến lên một bước, cúi đầu nhìn Tống Miên, bức thiết muốn có được câu trả lời khẳng định của cô.
Nhưng ngoài sự im lặng ra thì vẫn là im lặng.
Mạnh Viễn nhíu mày, sắc mặt dần dần trở nên xám xịt khó chịu: “Chị…”
“Tiểu Viễn, bọn chị…” Tống Miên tỏ thái độ lảng tránh một cách rõ ràng, không muốn thảo luận về vấn đề này với Mạnh Viễn. Thế nhưng cô lại bị sắc mặt của Mạnh Viễn thẳng thừng cắt ngang.
“Tống Miên, chị có biết hắn ta là loại người như thế nào không? Chị có biết hắn ta đã nói gì với em không?”
Mạnh Viễn bắt lấy cánh tay của Tống Miên, dùng sức nắm chặt rồi nhanh chóng nói: “Hắn ta nói với em rằng hắn ta biết chị rất tốt nên mới cố ý hủy diệt chị. Hắn ta ghen tị với sự tốt đẹp của chị cho nên mới biến chị thành đồng loại của hắn ta. Hắn ta còn lấy việc đó ra làm điều để kiêu ngạo, đắc chí, cao cao tại thượng mà khoe khoang với em rằng hắn ta tồi tệ như vậy nhưng vẫn có thể làm cho chị vĩnh viễn ở lại bên cạnh hắn ta.”
“Tống Miên, chị hãy tỉnh táo lại chút đi. Hắn ta luôn miệng nói yêu chị nhưng lại mang ác ý với chị. Hắn ta là một thằng điên. Hắn ta là một người ngạo mạn, cố chấp, lại ích kỷ và ác liệt như vậy… Chị sẽ bị hắn ta hủy hoại mất thôi. Loại người như hắn ta thật sự rất… Chị tuyệt đối không thể gả cho hắn ta được.”
Mạnh Viễn nói cực kỳ rõ ràng, biểu cảm không cam lòng lại mang theo một vẻ đau đớn, cực lực muốn khuyên can Tống Miên tỉnh táo hơn một chút để thấy rõ được bộ mặt thật của Lục Thanh Hoài.
Cậu ấy nói những lời này, thực ra cũng không có bất kỳ tư tâm gì, giống như việc cậu ấy đã nói với Lục Thanh Hoài rằng cậu ấy không có bất kỳ ý đồ gì với Tống Miên vậy. Mạnh Viễn hiểu rõ rằng, hiện tại bản thân cậu ấy không có gì hết. Vậy nên cậu ấy không nên có, cũng không dám có những ý nghĩ kiều diễm kia. Cho nên, những lời này của cậu ấy hoàn toàn là xuất phát từ tâm tư muốn tốt cho Tống Miên. Vì cậu ấy không muốn để cho cô như đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu mà sa vào vũng bùn này. Cậu ấy cực lực muốn cứu cô tránh khỏi việc phát sinh một việc tồi tệ.
Tống Miên vẫn im lặng, không nói một lời. Mạnh Viễn nhíu mày: “Chị không tin những gì em nói, có phải vậy không, hắn ta…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận