Chương 109

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 109

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Miên rung động rồi, những lời Mạnh Viễn nói làm cô cảm động. Hóa ra sự tồn tại của cô cũng rất đáng quý, hóa ra ở một góc nào đó của thế giới này, cô cũng sẽ là ánh sáng của người khác, là sự kỳ vọng của người khác.
Nhưng Lục Thanh Hoài…
Cái giá phải trả quá đau đớn, cô không dám bước thêm một bước nào nữa.
Tống Miên đắm chìm trong thế giới của chính mình, không để ý rằng sau khi lên xe, Tô Thừa đã gửi một tin nhắn rồi mới khởi động xe.
Mãi cho đến khi Tống Miên đến gần công ty mới nhỏ giọng nói: “Tô Thừa, chuyện này chúng ta đừng nói với anh ấy được không?”
Tô Thừa ngẩng đầu nhìn gương mặt tái nhợt của Tống Miên trong gương chiếu hậu, bình tĩnh nói: “Cô Tống, tôi là thư ký của anh Lục.”
Hàm ý là hiển nhiên.
Tống Miên quay đầu lại không nói nữa.
Bên này Lục Thanh Hoài vừa ra khỏi phòng họp ngồi trong phòng làm việc liền nhận được tin tức của Tô Thừa, trên mặt lạnh lùng không nhìn ra cảm xúc.
Mỗi lần Tô Thừa đến trường của Tống Miên thì đều đến sớm hơn một tiếng, lần này khi đang đợi xe, anh ta vô tình nhìn thấy Mạnh Viễn, chàng trai mà Lục Thanh Hoài nhờ anh ta điều tra trước đó. Anh ta được cử đến chăm sóc cho Tống Miên nên biết trách nhiệm và nghĩa vụ của mình nên lập tức báo cáo việc này cho Lục Thanh Hoài mà không cần kể chi tiết mà chỉ cần đi theo để ghi âm và quay lại toàn bộ cuộc gặp gỡ giữa hai người rồi gửi cho Lục Thanh Hoài.
Ánh mắt Lục Thanh Hoài dính chặt vào màn hình điện thoại đang cầm trên tay, trên đó ghi lại cảnh Mạnh Viễn đang nắm cánh tay Tống Miên, ánh mắt hắn âm trầm, đôi mắt đen không chớp nhìn chằm chằm bàn tay Tống Miên nhẹ giọng nói: “Thật dơ bẩn.”
Cô không còn cách nào khác.
Tại sao cô không còn cách nào khác?
Cô nói cô chỉ muốn sống, nhưng hắn còn chưa làm gì cô mà, cô làm sai nhiều như vậy, hắn cũng không hề hạ quyết tâm thật sự trừng phạt cô, sao cô lại không thể sống tiếp?
Thật kinh tởm, nói nhiều lời vô nghĩa, mưu tính nhiều như vậy chỉ muốn làm cô lung lay mà đồng ý mà rời khỏi anh ta.
“Mạnh, Viễn.” Lục Thanh Hoài cầm điện thoại, đôi môi mang theo sự chán ghét hận thù mà đọc lên tên của anh ta.
Lục Thanh Hoài thực sự không muốn gây rắc rối trước khi họ kết hôn, nhưng cậu ta thực sự đáng chết.
Mạnh Viễn thật đáng chết.
Lục Thanh Hoài cầm điện thoại, rũ mắt suy nghĩ gì đó, ngón tay thon dài trắng nõn vô thức gõ lên mặt bàn, mặt vô cảm, không chứa một tia địch ý, nhưng lại lạnh lùng đến đáng sợ, không để ai dám lại gần một bước.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, Tống Miên bước vào, Lục Thanh Hoài vội vàng sự lạnh lùng trên gương mặt mà khẽ mỉm cười, gọi cô: “Miên Miên.”
Tống Miên đáp lời đi tới, Tô Thừa nhẹ nhàng đóng cửa lại, để hai người có không gian riêng.
Lục Thanh Hoài ngồi ở chỗ đó, nắm lấy tay cô vòng qua eo, kéo cô đến gần bên người, sau khi nhìn rõ ánh mắt của cô, Lục Thanh Hoài hơi nhíu mày, đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt của cô, hỏi: “Sao mắt em đỏ như vậy? Em khóc à? Ai ức hiếp em sao?”
Tống Miên ngược lại nắm lấy cổ tay hắn, khàn giọng cầu xin nói: “A Nghiên, em không hề muốn rời xa anh, anh đừng trách cậu ấy.”
“Nếu em không muốn rời xa anh, tại sao lại nói em không còn lựa chọn nào khác, em chỉ muốn sống mà thôi?” Cô rất thành thật, Lục Thanh Hoài cũng không thèm giả vờ nữa, anh bóp chặt lấy gáy cô, ép cô cúi đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, hắn nhìn cô chằm chằm, ngữ khí ngang ngược hỏi: “Em không biết hắn ta có ý gì với em sao? Tại sao em lại thể hiện mặt yếu đuối của mình trước mặt hắn ta như thế? Dễ bị tổn thương như vậy? Em muốn giành sự đồng cảm của hắn ta, sau đó thì để hai người đàn ông vây quanh tranh đấu vì em sao.”
“Miên Miên, em muốn anh không trách hắn ta, nhưng những lời em nói hay những việc em làm đến bây giờ có cái gì làm anh không thể không tức giận đây?” Hắn âu yếm xoa má cô, dịu dàng nói: “Bé cưng, em nói thích anh, nhưng hắn ta lại bôi nhọ anh, chia rẽ mối quan hệ của anh và em, anh có thể không giận sao? Em còn muốn anh không trách hắn ta, em à, em không sợ anh sẽ đau lòng sao?”
Bôi nhọ, cái gì là bôi nhọ? Không ai có thể lật ngược trắng đen hơn hắn đâu.
Và hắn cũng luôn thích buộc tội cô một cách mạnh mẽ và ác ý trước khi tỏ ra yếu đuối và đặt mình vào vị trí của nạn nhân, Tống Miên cụp mắt và không muốn nói bất cứ điều gì.
Trong mắt Lục Thanh Hoài hiện lên một tia lạnh lùng, nhưng hắn không nói gì mà lấy khăn giấy ướt từ trong ngăn kéo ra, cầm tay Tống Miên Miên chuyên tâm chậm rãi lau đi vị trí mà Mạnh Viễn đã chạm vào.
Tống Miên biết chính sự chiếm hữu và sạch sẽ của hắn chỉ nhằm vào cô, cô âm thầm mím môi chịu đựng hành động lúc này của hắn mà không phản kháng. Nhưng cô cảm thấy sức lực của hắn lại càng ngày càng mạnh giống như đang muốn trừng phạt vậy, chẳng mấy chốc hắn xoa xoa cánh tay cô đỏ bừng lên như bị bỏng, nó thực sự rất rát và đau.
“A Nghiên.” Tống Miên co cánh tay lại, không khỏi ấm ức kêu lên.
Lục Thanh Hoài dừng lại, ánh mắt lúc nào cũng nhìn xuống, hàng mi dài che đi cảm xúc trong mắt. Hắn trầm mặc một lúc, thu lại sự ghê tởm và thù địch kinh khủng kia, ném chiếc khăn ướt trong tay xuống, sờ đầu cô như không có chuyện gì xảy ra mà cười nói: “Được, đói bụng không? Ăn cơm trước đi.”
Buổi chiều không có tiết học, nên mỗi chiều thứ hai, Tống Miên đều ở cùng Lục Thanh Hoài trong phòng làm việc của hắn cho đến khi tan sở cùng nhau về nhà. Lục Thanh Hoài chuẩn bị máy tính bảng và những cuốn sách yêu thích của cô ở đây, nên cô sẽ không cảm thấy nhàm chán.
Sau khi hai người ăn tối xong, buổi sáng Tống Miên chợp mắt trên sofa, Lục Thanh Hoài để cô gối đầu lên đùi, hắn vuốt ve vai cô, nhẹ nhàng ru cô vào giấc ngủ, sau đó hắn bắt tay dùng máy tính làm việc.
Tống Miên ngủ không biết bao lâu, nhắm mắt lại là cảm thấy buồn ngủ, cảm giác như có thứ gì đó vừa mềm vừa nặng đè lên môi.
Cô như ngây người nghe được giọng nói của Lục Thanh Hoài, hắn cạy miệng cô ra, đưa lưỡi vào, mút lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, nhẹ nhàng dỗ dành: “Bé cưng, tách hai chân ra.”
“Ư…” Tống Miên nhịn không được thấp giọng rên rỉ một tiếng, ngoan ngoãn tách hai chân ra. Hắn cướp đi toàn bộ hô hấp của cô, áp đôi môi hơi lạnh mà mềm mại áp lên cô, nhẹ nhàng hôn một cái, đầu lưỡi ấm áp, ướt át tiến vào khiến cô không thể trốn tránh. Cô cảm thấy eo mình bị một cánh tay cường tráng trói chặt, đồng thời thì cảm nhận hắn hạ thấp người, nhưng giây tiếp theo lại có một vật cứng rắn nóng bỏng tiến vào.
Cô có chút ái ngại, tại sao trong mộng hắn còn bắt nạt cô.
Lục Thanh Hoài không biết điều này, anh cầm dương vật của mình lên xuống cọ xát lên tiểu huyệt vốn đã ẩm ướt của cô.
Tống Miên bị sức nóng của anh làm cho sợ hãi, lông mi run rẩy muốn mở mắt thì đột nhiên cảm thấy hai chân bị đẩy sang hai bên, giây tiếp theo, dương vật thô to nóng bỏng chui qua khe hở giữa hai chân cô mà đút vào.
“Đau quá…” Tống Miên nức nở, chợt mở mắt tỉnh lại, hóa ra không phải là mơ, Lục Thanh Hoài thật sự đang bắt nạt cô.
“Bé cưng, đừng sợ, không đau đâu, đợi ướt là anh sẽ đút vào em.” Lục Thanh Hoài vòng tay qua eo cô, áp môi lên môi cô, ôn nhu dỗ dành.
Hẵn vẫn còn rất kiêu ngạo? Hắn muốn được cô khen sao?
Tống Miên cảm thấy khó chịu, ý thức được tình hình hiện tại, lúc này nửa thân dưới cô đang trần trụi, hai chân thì đang mở rộng quỳ trên bụng Lục Thanh Hoài mà bị hắn làm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận