Chương 112

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 112

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cửa mở, người ngoài cửa mặc dù không phải Tô Thừa nhưng vẫn là người mà Lục Thanh Hoài đoán trước được.
Mạnh Viễn, cậu ấy thật sự dám đến.
“Đã lâu không gặp, Mạnh Viễn.” Lục Thanh Hoài tươi cười đầy dối trá nhìn người ngoài cửa, kỳ quái nói: “Chậc chậc, sao cánh tay của cậu lại bị thương thế kia? Chắc gần đây cậu gặp khá nhiều rắc rối nhỉ.”
Không sai, Mạnh Viễn gần đây tâm tình không tốt, không, phải gọi là rất tệ mới đúng.
Mạnh Viễn không từ bỏ việc thuyết phục Tống Miên rời khỏi Lục Thanh Hoài, hơn nữa sau đó cậu ấy lại đến tìm cô thêm một lần vào buổi chiều thứ ba. Tuy nhiên, trong tiệm cậu ấy đang làm thêm, tự dưng xui xẻo bị quấn vào một cuộc ẩu đả, đã vậy cánh tay phải của cậu ấy còn bị gãy xương nghiêm trọng, não chấn động cấp độ nhẹ, trên đầu và lưng khâu hơn chục mũi. Chi phí chữa bệnh không những đã ngốn hết tiền dành dụm trước giờ của cậu ấy, mà Mạnh Viễn còn phải đi vay thêm một ít mới đủ. Chuyện chưa dừng lại ở đó, sau khi theo nhóm người gây rối vào đồn công an, chúng còn thống nhất buộc tội cậu ấy một cách khó hiểu, tên nào cũng khăng khăng nói rằng là do Mạnh Viễn đã xúc phạm và xô đẩy chúng trước nên chúng mới đáp trả.
Sau đó Mạnh Viễn bị nhốt trong ngục ba ngày, hôm nay mới được thả, vừa ra ngoài liền nhận được tin nhắn của lớp trưởng nói Mạnh Viễn đã bị phê bình trước lớp và mất việc làm bán thời gian cho một giáo viên nổi tiếng do trốn học vô cớ, cúp tiết tự học buổi tối, tham gia đánh nhau ngoài trường.
Nói chung, là một sinh viên luật, hồ sơ xin việc của Mạnh Viễn đã bị bôi nhọ, tương lai xán lạn không còn nữa, thậm chí hiện tại cậu ấy còn có khả năng sẽ bị đuổi học thẳng.
Một số cửa hàng Mạnh Viễn làm việc bán thời gian cũng đã sa thải cậu ấy một cách khó hiểu. Không có nguồn thu nhập nào, việc xin học bổng trong tương lai cũng trở nên khó khăn. Quan trọng là Mạnh Viễn vẫn còn một người em gái nên hiện giờ cậu ấy đã cùng đường bí lối rồi.
Ngay khi Mạnh Viễn rơi vào tuyệt vọng, cậu ấy nhận được một tin nhắn nặc danh ghi lại địa chỉ của Lục Thanh Hoài.
Mạnh Viễn biết chuỗi sự kiện này không thể là ngẫu nhiên, nhất định có liên quan đến Lục Thanh Hoài, cậu ấy cũng biết Lục Thanh Hoài cố ý dụ mình đến đây, nhưng cậu ấy vẫn đến.
Mạnh Viễn cảm thấy vô cùng tức giận, hai mắt đỏ hoe căm tức nhìn tên chó chết Lục Thanh Hoài, quyền thế không thể chiến thắng chính nghĩa, cậu ấy tin rằng hắn sớm muộn gì cũng phải chịu báo ứng.
“Là anh làm đúng không?” Mạnh Viễn tay phải bị băng bó cùng thạch cao cố định, bất tiện, nhưng tay trái vẫn như sư tử hung mãnh, hung hăng túm lấy cổ áo Lục Thanh Hoài, ấn hắn trên tường rồi bóp chặt cổ hắn lạnh giọng ép hỏi.
“Xin lỗi, tôi không biết cậu đang nói cái gì.” Trên mặt Lục Thanh Hoài lộ ra nụ cười, hắn tùy ý ngước mắt liếc nhìn thiết bị giám sát 360 độ không góc chết được lắp ở góc ngoài cửa, đôi tay giơ lên tỏ vẻ mình vô tội.
Mạnh Viễn theo tầm mắt của hắn nhìn sang, giật mình, dùng chân đóng cửa chặn theo dõi, ngay sau đó không ngừng đấm vào mặt Lục Thanh Hoài, đấm đến mức khóe miệng hắn chảy máu, làn da trắng bệch, gương mặt điển trai đầy vết bầm tím.
“Lục Thanh Hoài, đừng giả bộ nữa, tôi biết là anh, hơn nữa tôi cũng biết lý do vì sao anh lại làm như vậy.” Mạnh Viễn dùng hai tay bóp chặt yết hầu hắn khiến gò má hắn dần đỏ lên, tựa hồ sắp ngạt thở.
Mạnh Viễn trừng mắt nhìn hắn, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, hận hắn thấu xương, hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhưng anh cho rằng làm như vậy sẽ khiến tôi từ bỏ việc thuyết phục Tống Miên sao?”
“Tôi nói cho anh biết, không đời nào.” Mạnh Viễn đặt tay lên cổ hắn, tàn nhẫn nói: “Anh chỉ làm cho tôi càng thêm xem thường anh, khiến tôi cảm thấy anh chỉ là một tên chó chết, không đáng mặt đàn ông.”
“Lục Thanh Hoài, anh đúng là kẻ vô dụng, chỉ biết dùng cách vu oan giá họa đê tiện này tới hủy diệt tôi. Anh phải kém cỏi đến mức nào mới phải dùng tới quyền lực mới có thể chèn ép được tôi? Anh không thể chân chính cạnh tranh với tôi như một thằng đàn ông à?”
Mạnh Viễn nói nhiều như vậy, thậm chí còn đấm một quyền nhưng Lục Thanh Hoài vẫn ung dung như không có việc gì, lười nhác dựa trên tường.
Hắn liếm liếm khóe môi bị xé rách, hai tay đặt ở cửa tủ, đốt ngón tay trắng bệch, khẽ mỉm cười, nghiêng đầu hỏi Mạnh Viễn : “Nói xong chưa?”
“Lục Thanh Hoài, anh có dám thừa nhận không?” Mạnh Viễn nắm lấy cổ áo hắn, hung hăng hỏi: “Anh có dám thừa nhận, anh tìm người vu khống tôi làm chủ mưu đánh nhau khiến tôi rơi vào tình trạng này không?”
Tuy rằng nắm đấm đã ở trước mắt, nhưng Lục Thanh Hoài không chút để ý, cười vô tội nói “Không phải tôi làm thì sao tôi phải thừa nhận?”
“Mẹ kiếp……” Mạnh Viễn tức giận túm lấy hắn, đem hắn ném vào trên tường, lại đột nhiên nghe được một tiếng vang lớn.
Mạnh Viễn quay đầu lại, chiếc bình sứ cắm hoa đặt trên tủ ở lối vào rung chuyển rồi rơi vỡ tan tành trên mặt đất.
Mạnh Viễn nín thở, bọn họ đều nghe thấy tiếng bước chân vội vã từ trên lầu truyền đến.
Lục Thanh Hoài khẽ lắc đầu, tự nhủ: “Thật đáng tiếc, Miên Miên rất thích cái bình này, vậy mà lại bị cậu làm vỡ rồi.”
Hắn ngước mắt nhìn Mạnh Viễn, đôi mắt đen u ám không có ý cười, thản nhiên nói: “Cậu biết cái bình này giá bao nhiêu không? Cậu có đền nổi không?”
“Tại sao tôi phải…”
“A Nghiên, làm sao vậy? Chuyện gì đã xảy ra… Tiểu Viễn?” Tống Miên nghe thấy tiếng động lớn vội vàng chạy xuống lầu, không ngờ lại nhìn thấy Mạnh Viễn ở đây.
Hơn nữa bầu không khí giữa bọn họ trông rất nguy hiểm, bởi vì Mạnh Viễn đang hung hăng ép Lục Thanh Hoài vào tường giằng co.
Cô tiến lên một bước muốn thuyết phục họ buông nhau ra, đừng lộn xộn nữa, nhưng khi ánh mắt chạm phải lớp băng dày quấn quanh cánh tay phải của Mạnh Viễn, cô đột nhiên ngậm miệng lại, vô thức liếc nhìn Lục Thanh Hoài.
Lục Thanh Hoài lúc đầu dựa vào tường, bộ dáng vô tội đáng thương, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc cùng nghi hoặc của Tống Miên, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên lạnh lùng.
Hắn hất cánh tay của Mạnh Viễn ra và đi về phía cô, Tống Miên theo bản năng lùi lại một bước, bước chân hắn khựng lại, ánh mắt lạnh hơn, giống như đã kết băng.
Tống Miên sững người, cô không nên trốn tránh, cô lại phạm vào điều cấm kỵ của Lục Thanh Hoài.
Cô cứng người đứng đó chờ phản ứng của Lục Thanh Hoài, do dự có nên tiến lên giải thích hay không.
Lục Thanh Hoài lại đột nhiên cười khẽ, mang theo một tia châm chọc.
Hắn dùng ngón trỏ nâng cằm cô lên, cười lạnh, ánh mắt cụp xuống nhẹ nhàng hỏi cô: “Sao vậy? Miên Miên, em cũng cho rằng là anh làm sao?”
Tống Miên buộc phải nhìn chằm chằm vào đôi mắt lạnh lùng của hắn, cô không muốn khiến hắn phát điên và lấy cớ đó để tấn công Mạnh Viễn nên cô im lặng lắc đầu.
Nhưng Lục Thanh Hoài cũng không quan tâm đến phản ứng của cô, hắn thì thầm: “Mấy ngày nay anh chỉ để ý tới em thôi, còn bận chuẩn bị giấy đăng ký kết hôn, làm sao có thời gian để tâm chuyện này được?”
“Hơn nữa bảo bối, vừa rồi anh vô cớ bị cậu em trai yêu quý của em đánh một trận, em không thấy vết thương trên mặt anh sao? Em không thấy có lỗi với anh à?”
“Còn nữa, em thật sự muốn thay cậu ta chất vấn anh sao?”
Hắn dùng đầu ngón tay xoa xoa cằm cô, chậm rãi hỏi một cách rất dịu dàng và tử tế nhưng lại khiến Tống Miên sởn tóc gáy, cô biết hắn đang cảnh cáo cô, cô cũng biết chỉ cần mình dám nói đồng ý, giây tiếp theo hắn sẽ giết cô, nghiền nát quai hàm và vặn gãy cổ cô.
“Không phải, anh hiểu lầm rồi, em không nghi ngờ anh……”
Tống Miên lắc lắc đầu, giải thích lộn xộn với hắn, nhưng cô không biết phải nói thế nào hắn mới chịu tin.
Cuối cùng, cô trầm mặc một lúc, đưa tay sờ vết bầm tím trên má hắn, mím đôi môi khô khốc, thận trọng hỏi hắn: “A Diễn, anh còn đau không?”
Lục Thanh Hoài cười như không cười, khí tức xung quanh hắn đã không còn u uất và đáng sợ như trước.
Lục Thanh Hoài nắm cổ tay Tống Miên đem cô ôm vào trong lòng, dùng ngón tay vuốt ve eo cô, thản nhiên nói: “Được rồi, không sao, em về phòng trước đi, đợi anh xử lý xong, anh sẽ lên cùng em.”
Mạnh Viễn không ngăn cản, cậu ấy đứng tại chỗ kiên nhẫn nhìn hai người thân mật cùng bộ dáng đáng thương run rẩy của Tống Miên, tự cảnh cáo bản thân phải kiên nhẫn, chẳng mấy chốc cậu ấy sẽ khiến Lục Thanh Hoài phải trả giá cho những gì hắn đã làm, cậu ấy sẽ khiến hắn mất đi Tống Miên mãi mãi.
“Vậy còn hai người?” Tống Miên có chút chần chờ nhìn hai người.
Mạnh Viễn nhấp môi không nói chuyện, còn Lục Thanh Hoài thản nhiên trấn an nói: “Yên tâm, không có việc gì, cậu ấy dù sao cũng là em trai yêu quý của em, chúng ta chỉ nói chuyện với nhau thôi, anh sẽ không khó xử cậu ấy. Nhưng còn em…”
Lục Thanh Hoài dừng lại, khóe môi hơi cong lên, cố ý kéo dài phần kết, hắn đứng thẳng người ôm lấy eo cô, dùng đầu ngón tay xoa xoa vết đỏ trên cổ cô, trêu đùa nói: “Bảo bối, chuyện chúng ta vừa làm còn chưa xong đâu, ngoan ngoãn ở trên giường chờ anh nhé.”
“Nghe lời, không được mặc quần áo.”
Cuối cùng một câu, Lục Thanh Hoài cố ý nhấn mạnh từng chữ làm tất cả mọi người đều nghe được rõ ràng.
Thằng chó.
Hắn đâu khác gì với mấy tên đê tiện chỉ biết ức hiếp phụ nữ chân yếu tay mềm?
Mạnh Viễn sắc mặt tái nhợt, lồng ngực kịch liệt phập phồng, cánh tay nổi đầy gân xanh. Cậu ấy cố gắng kìm lại thật chặt, nắm tay run rẩy, xương cốt suýt bị bóp nát.
Cậu ấy nhìn vẻ mặt của Tống Miên, cô chỉ cắn môi cúi đầu, sắc mặt có chút tái nhợt, sau đó ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của Lục Thanh Hoài, nhón chân chạm nhẹ vào môi hắn, sau đó xoay người lên lầu, đóng cửa lại, cách ly với mọi thứ ở tầng dưới.
“Thằng khốn.” Sau khi Tống Miên đi rồi, Mạnh Viễn rốt cuộc khắc chế không được, mặc kệ cánh tay phải đau như búa bổ, muốn đấm cho hắn một trận.
Lục Thanh Hoài cũng hết kiên nhẫn, không giả vờ nữa, hắn nhẹ nhàng tóm lấy cổ tay Mạnh Viễn, mặt lạnh tanh nhặt lên một mảnh sứ sắc bén từ trên mặt đất, sau đó túm cổ áo cậu ấy lôi lên ban công.

Bình luận (0)

Để lại bình luận