Chương 116

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 116

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chờ kết hôn rồi, hắn sẽ khóa cô trong nhà, trói cô vào giường mà làm cô. Không chỉ có thế, hắn còn phải làm bằng hết những gì mà hắn chưa nỡ làm với cô, hắn muốn làm cô đến mức cao trào và mất khống chế, muốn rót đầy tinh dịch của hắn vào trong bụng cô, khiến cô không thể xuống được khỏi giường mới thôi.
“Hả?” Lời hắn nói không đầu không đuôi, Tống Miên không hiểu thôi vậy là thôi cái gì.
Nhưng cô vừa mới phát ra một tiếng nghi vấn, giây tiếp theo đã bị hắn nắm lấy hai chân kéo đến dưới thân, dương vật khô ráo cứng rắn chống lên cửa huyệt ướt át của cô, cứ thế hung tợn và cưỡng chế cắm vào.
Đường đi chặt khít lập tức bị lấp đầy, tiếng kêu của Tống Miên lạc đi, hơi run rẩy, tay cô chỉ nắm chặt khăn trải giường, có phần đè nén, nhỏ giọng nức nở.
Lục Thanh Hoài cũng không thương tiếc, hắn của lúc dạo dầu và sau khi cắm vào từ trước đến nay là hai con người hoàn toàn khác nhau.
Hắn đè khoeo chân của cô lên đến hai bên sườn ngực, hung mãnh va chạm với cơ thể của cô, tốc độ nhanh đến mức khăn trải giường dưới thân chẳng mấy chốc đã nhăn rúm ró, mà Tống Miên đã sớm không nhịn được mà bất khóc.
Dương vật thô dài nhiều lần cắm sâu và xỏ xuyên qua đường đi của cô, phần cán thịt nóng rực bị vách trong chặt khít và ướt át của âm đạo cô mút vào và vây lấy, đồng thời lại giống như làm nhục cô mà mau chóng mạnh mẽ căng mở cánh hoa nhỏ bé non mềm đang phun dâm thủy của cô, căng mở nó đến mức trong suốt không còn chút máu.
Quy đầu thô tròn ngựa quen đường cũ mà càn quấy trong huyệt cô, nghiền thật mạnh qua nơi mẫn cảm của cô, tra tấn đó cứ lặp đi lặp lại mãi cho đến khi khiến cho eo cô co rút cong lên đến mức lộ cả xương sườn.
Tống Miên lung tung duỗi chân, khóc thút thít và giãy giụa, nhưng đồng thời cũng kẹp chặt dương vật của hắn hơn, nước trong huyệt cũng giống như lũ lụt mà đón đầu tưới lên dương vật hắn.
Trong lúc giãy giụa, Tống Miên đã đá phải vai trái của hắn. Cái nơi đã từng bị cô cầm dao thọc giờ phút này đột nhiên đau ê ẩm.
Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua bả vai của chính mình. Khi đó, lúc rút con dao gọt hoa quả kia ra, bác sĩ đã khâu mấy mũi ở miệng vết thương của hắn. Giờ đây, ở nơi đó có một vết sẹo thon dài có màu da khác hẳn với những nơi khác trên cơ thể.
Lục Thanh Hoài rũ mắt, đôi mắt có hơi ửng đó.
Thực ra bây giờ hắn đang lâm vào trạng thái phấn khởi, hắn rất muốn tiến hành một lần quan hệ tình dục thô bạo để phát tiết những lệ khí trong lòng cùng với Tống Miên, hắn muốn vừa bóp cổ cô vừa làm tình với cô, không muốn để tâm đến cô nữa, muốn làm cô khóc, thậm chí là làm cô đến ngất xỉu đi.
Nhưng hắn lại không muốn khiến cô khóc. Hắn muốn yêu thương cô, hắn muốn cho Tống Miên cam tâm tình nguyệt gả cho mình. Hắn muốn cưới cô, đã mong muốn từ rất lâu rồi.
Hắn đã chờ rất lâu, giờ không muốn lại xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào nữa.
Lần mất khống chế hôm này tuy nói là một tai họa ngầm nhưng thật ra cũng là một biến số, nhưng nếu nói một cách khác thì hắn tuyệt đối tự tin rằng chính mình có thể hoàn toàn khống chế được cô. Trừ khi hắn chủ động, bằng không Tống Miên có trốn thế nào cũng không thể trốn thoát được, bởi vậy phản ứng và thái độ mà Tống Miên dành cho Mạnh Viễn thật ra cũng sẽ quyết định việc hắn sẽ đối đãi cô ra sao.
Nhưng hắn đương nhiên sẽ không hẹp hòi thiển cận đến mức cho rằng phản ứng bây giờ của Tống Miên cũng đủ để khiến hắn vừa lòng, bởi vì không đi nhận giấy đăng ký kết hôn, trước khi tất cả mọi thứ đã trần ai lạc định (1), vạn sự đều sẽ có biến số.
(1) Mọi chuyện đi đến hồi kết, chuyện đã qua rồi.
Lục Thanh Hoài đè nén ác ý, thứ xao động muốn châm chọc nhục nhã cô, đang bị nhốt trong lồng xuống, bắt được cẳng chân bóng loáng mảnh dẻ của cô, một tấc rồi lại một tấc hôn lên mắt cá chân và bắp chân cô. Cơ thể Tống Miên run lên, da đầu tê dại, cẳng chân co chặt đến sắp rút gân. Hắn thật sự…
Tống Miên vừa mới sa vào sự dịu dàng giống như bẫy rập của hắn thì giây kế tiếp hắn đã đè luôn hai chân cô lên ngực, dương vật đột nhiên cắm vào lút cán, hơn nữa còn liên tục quất đánh thật nhanh thật mạnh.
Tinh hoàn chụp phủi thịt non giữa hai chân cô, bụng dưới cứng rắn va chạm với cái mông dẩu cao bị bắt rời khỏi mặt giường của cô, sức lực của hắn mạnh mẽ đến mức sắp đâm nát xương mu của cô.
Lục thanh hoài áp xuống bị nhốt trong lồng xao động châm chọc nhục nhã nàng ác ý, bắt được “Lục Thanh Hoài, nhẹ… Nhẹ một chút… Đau quá ưm…” Tống Miên bị hắn làm đến sắp ngất xỉu, không nhịn được mà cầu xin.
Dương vật cứng rắn thô dài không ngừng quất đánh tiểu huyệt của cô, làm cô đến mức huyệt thịt lật ra bên ngoài, vừa đau lại vừa sướng. Đồng thời, âm mao thô cứng ngắn nhỏ ở gốc dương vật của hắn cũng vì hắn cắm vào quá sâu mà không ngừng dâm vào thịt chân non mềm của cô, châm cho nơi bắp đùi đỏ bừng một mảng, mà những chất nhầy nơi hai người giao hợp cũng vì động tác thọc cắm nhanh chóng đó mà bị khuấy thành dịch trắng, dính đầy lên huyệt khẩu và âm mao ở gốc dương vật hắn.
Tống Miên không ngừng cầu xin, uất ức mà khóc nức nở khe khẽ, đôi mắt hạnh xinh đẹp ậng đầy nước mắt, từ đuôi mắt chảy vào tóc mai. Trong đầu Lục Thanh Hoài lại chỉ tràn đầy sự sung sướng, làm tình cùng với Tống Miên thật sự quá sung sướng.
Bởi vì động tác kẹp chân này mà âm đạo và cửa huyệt của Tống Miên cũng chặt khít hơn bình thường mấy lần, hắn lại đi ngược với lực cản trong cơ thể cô, cắm thật mạnh dương vật vào, hơn nữa còn sắp cắm đến tận tử cung.
Dương vật và quy đầu đồng thời bị cắn chặt, thịt mềm trong huyệt liều mạng mà mút lấy cán thịt của hắn, giống như vô số cái miệng nhỏ đang cắn mút, vừa ngứa vừa tê. Hắn hưởng thụ khoái cảm do sự chặt khít như đang xương cốt đang bị gặm cắn mang đến, sướng đến mức xương cùng tê dại, sắp bay lên trời.
Lục Thanh Hoài bóp eo cô, đè phần xương sườn ở eo cô lại, mạnh mẽ va chạm với cơ thể của cô.
Bả vai rộng lớn bằng phẳng, mấy múi cơ bụng cân xứng, gân xanh trên cánh tay, đường nhân ngư ở bụng dưới… Cơ bắp trên người hắn căng chặt, trên đó phủ một lớp mồ hôi mỏng, gợi cảm đến lạ kỳ.
Đồng thời, biểu cảm của hắn lại vừa dịu dàng vừa đứng đắn, mãnh liệt nện giã dương vật dữ tợn thô dài đến đáng sợ vào trong huyệt cô, không ngừng ra vào, chinh phục chiếm hữu. Thế này lại khiến cho cả người hắn có phần vô cùng sắc tình, cả người tản ra sức hấp dẫn trí mạng.
“Ưm không cần… Chậm một chút… Quá sâu, hu hu quá sâu rồi, A Nghiên, xin anh, chậm một chút đi…”
Tống Miên khóc thút thít, không biết là quá sướng hay quá khó chịu, chỉ nức nở và đứt quãng xin tha theo bản năng. Hắn cắm vào sâu quá, Tống Miên có cảm giác bụng mình sắp bị hắn thọc vỡ luôn rồi.
“Bé cưng, bé cưng à…” Lục Thanh Hoài rốt cuộc bị gọi về được một chút lý trí, bắt đầu dịu dàng đi. Hắn cúi người xuống tì trán mình vào trán cô, mút đi nước mắt trên má cô, mút hôn đôi môi cô, khẽ gọi cô.
“A Nghiên…” Tống Miên vừa tủi thân vừa bất lực bám vào cổ hắn, sau khi được người dỗ dành thì lại càng uất ức hơn, nước mắt cũng càng rơi xuống nhiều hơn, giống như chảy không bao giờ cạn vậy.
“Ừ, Miên Miên, anh đây.” Lục Thanh Hoài dịu dàng đáp lại. Hắn cảm thấy chính mình sắp bắn tinh rồi, vậy nên ôm chặt lấy cô, khảm chặt cơ thể mình và cô ở bên nhau, nâng một chân cô lên, giã mạnh dương vật của mình vào huyệt cô.
Liên tục cắm mấy mươi lần, từng luồng chất lỏng trắng đục đặc sệt bắn vào bên trong cô. Tống Miên cũng cùng lúc đó bị đưa đến cao trào, hơn nữa khi hắn bắn tinh, tinh dịch lại bị đẩy vào trong, cô lại cao trào thêm lần nữa.
Sau khi cao trào, hai người vừa hưởng thụ dư vị khi đạt đến đỉnh, vừa chậm rãi nghỉ ngơi hòa hoãn nhịp thở.
Trong nhà chợt yên tĩnh lại, Tống Miên đẩy đẩy người đang nằm đè trên người cô, hai mắt đẫm lệ mông lung, nhỏ giọng cầu xin: “Không làm, không cần làm nữa, em mệt quá, em buồn ngủ quá…”
Lục Thanh Hoài đồng ý rất sảng khoái, hứa hẹn với cô sẽ không làm nữa, nhưng chưa nghỉ ngơi được bao lâu thì vẫn luôn dương vật chôn sâu trong cơ thể cô lại cương lên, căng mở bụng dưới của cô đến mức âm ỉ đau.
Tống Miên vừa định lại đẩy hắn, bảo hắn ra ngoài, hắn lại đánh đòn phủ đầu bằng cách bịt kín môi cô, tách hai chân cô ra, lần nữa vận động.
Tiếng nức nở của Tống Miên đều bị nuốt hết, giữa lúc làm tình di động của Lục Thanh Hoài vang lên, là Tô Thừa gọi điện đến. Hắn không hề kiêng dè gì mà nghe máy, vừa làm tình vừa tiếp điện thoại với anh ta.
Làm đến cuối cùng, Tống Miên đã bị lăn lộn đến không còn ý thức, mãi đến khi bị hắn ôm đến phòng tắm tắm rửa mới lại tỉnh táo hơn một chút.
Hai người ngồi trong chiếc bồn tắm rộng rãi, Tống Miên tựa đầu vào lòng hắn, mặc hắn rửa sạch cơ thể mình. Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, lập tức nhìn thấy cánh tay không quấn băng chống thấm nước của Lục Thanh Hoài đang rỉ máu, lớp băng dần dần bị máu tươi nhuộm đỏ có phần đáng sợ.
Tống Miên đột nhiên tỉnh táo lại: “Vết thương của anh…”
Lục Thanh Hoài không thèm để ý, hôn hôn thái dương cô, dịu giọng nói: “Không sao, lát nữa xử lý lần nữa là được.”
Chính hắn còn chẳng buồn để tâm thì cô cũng không muốn nói thêm gì nữa. Tống Miên mệt mỏi mà đờ ra, có phần mơ màng sắp ngủ.
Cho đến khi Lục Thanh Hoài đã tắm cho hai người xong, lau khô người cho cô rồi lần nữa bế cô về giường, hắn mới che hai mắt cô lại, đặt một cái hôn lên trán cô, nói cực khẽ đến gần như là nỉ non một câu “Miên Miên, ngủ ngon”, cô mới hoàn toàn chìm vào giấc ngủ say.

Bình luận (0)

Để lại bình luận