Chương 117

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 117

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày Tống Miên và Lục Thanh Hoài đi làm giấy chứng nhận kết hôn là vào thứ ba, vào buổi sáng, Tống Miên còn có tiết, vì vậy hai người hẹn nhau đợi cô tan lớp rồi mới cùng hắn đi đến cục dân chính.
Ít khi có được một tối Lục Thanh Hoài không dày vò cô, sáng sớm ngày hôm sau, hai người cùng nhau ăn sáng xong, Lục Thanh Hoài đưa Tống Miên đến trường còn mình đến công ty.
Hắn giờ chẳng hề còn tâm tư để làm việc nữa, Tô Thừa có thể nhìn ra điều đó.
Hắn cầm một phần văn kiện chỉ cần kí tên lên là xong, nhưng cầm lên xem nửa ngày trời vẫn chưa có hành động gì.
Tô Thừa đang muốn lên tiếng nhắc nhở hắn thì Lục Thanh Hoài đột nhiên lên tiếng: “Tôi sắp kết hôn rồi, lát nữa đi đăng ký luôn.”
Tô Thừa sững lại một hồi sau đó mở miệng chúc phúc cho hắn một cách chân thành: “Hỉ kết lương duyên, tân hôn vui vẻ cũng sinh nhật vui vẻ nhé.”
Lục Thanh hoài phảng phất như không nghe thấy gì, vẻ mặt không để lộ ra vui buồn gì nhưng đột nhiên hắn lại hỏi ngược lại Tô Thừa: “Tôi mặc thế này có được không ?”
“Quá tuyệt vời.” Tô Thừa vừa vào văn phòng đã chú ý đến cách ăn mặc hôm nay của hắn vô cùng nghiêm chỉnh.
Cả người khoác lên bộ âu phục màu lam bạc, bên trong sơ mi trắng tinh còn mặc thêm một áo lót đệm vest. Tạo hình tóc được tỉ mỉ chải chuốt qua, bởi vì đang làm việc nên Lục Thanh Hoài có đeo thêm một kính mắt gọng vàng. Trên tay vẫn luôn đeo một chiếc nhẫn.
Hắn cầm bút xoay hai vòng, cả người lộ ra một loại khí chất thanh lãnh tôn quý không còn tùy ý và lãnh đạm như xưa nữa. Bởi vậy Tô Thừa lại bổ sung thêm một câu: “Rất phù hợp để đi chụp ảnh cưới.”
Cây bút trong tay Lục Thanh Hoài dừng lại, sau đó nhanh chóng mở nắp bút ký tên mình lên văn kiện. Hắn nhanh chóng đứng lên đưa tập văn kiện cho Tô Thừa đồng thời bước nhanh ra ngoài.
Hai tay Tô Thừa nhận lấy, sau đó đi cùng hắn ra ngoài, đợi đến khi tận mắt nhìn thấy Lục Thanh Hoài vào thang máy đi xuống, bản thân mới quay về vị trí thư ký xử lý công việc.
Kỳ thực anh ta đã đủ may mắn rồi, bởi vì trừ những sai lầm trong công việc thì Lục Thanh Hoài chưa hề trách móc anh ta bất kỳ chuyện gì. Hắn luôn luôn giữ vững lí trí đến mức lạnh lẽo như băng để đưa ra quyết định hay phán đoán tốt nhất, sáng suốt nhất để tạo ra lợi ích cho công ty. Hắn chưa từng để cảm xúc pha lộn vào trong công việc, bởi vì đã làm thư ký cho hắn được một năm, anh ta học được từ Lục Thanh Hoài rất nhiều thứ.
Lục Thanh Hoài lái xe đến C lớn.
Từ lúc hắn đưa Tống Miên đến trường vẫn chưa đến một giờ đồng hồ, nhìn vào đồng hồ có lẽ đến cả tiết đầu vẫn chưa dạy xong. Hơn nữa Tống Miên cũng nói với hắn rằng lúc tan học cô sẽ tự lái xe đến nên căn bản không cần hắn đến đón. Nhưng hắn vẫn đến vì hắn muốn gần cô thêm một chút, tựa như nếu gần cô hơn thì thời gian sẽ trôi qua nhanh hơn, sẽ không còn dài như thế nữa.
Hắn mở túi văn kiện bên cạnh vô lăng ra xem, trong đó là sổ hộ khẩu để đăng ký kết hôn, ngoài ra còn có thêm căn cước công dân và một vài tài liệu khác. Tất cả đồ của Tống Miên đều ở trong này.
Hắn nhìn hết một lượt, sau đó lại bỏ vào trong túi tiếp tục lái xe đến bên dưới tòa lầu dạy học của Tống Miên. Hắn xuống xe, sau đó đứng ở cuối hành lang đứng đợi cô.
Không dễ dàng gì đợi được đến tiếng chuông tan học vang lên, học sinh cứ như ong vỡ tổ chạy ào ra bên ngoài hành lang. Có học sinh nhìn thấy một người đàn ông vô cùng đẹp trai và khí chất đang đứng ở cuối hành lang liền vô ý nhìn nhiều thêm vài lần, sau đó xì xào đi ngang qua. Còn Lục Thanh Hoài vẫn luôn nhìn chằm chằm vào phòng học của Tống Miên.
Tống Miên đi ra có chút chậm chạp, đợi người đi hết rồi cô mới chậm rãi đi ra. Lục Thanh Hoài coi nhẹ mấy người đang bắt chuyện chuẩn bị ra đón thì đã thấy có một con ruồi bay ra trước mặt cô.
Lại là Mạnh Viễn.
Nhiệt độ quanh thân của Lục Thanh Hoài đột nhiên hạ thấp xuống, đôi môi mỏng của hắn mím chặt thành một đường, còn ánh mắt âm trầm lạnh lùng dọa mọi người xung quanh phải lùi ra xa.
Mọi người quanh hắn lập tức tản ra, Lục Thanh Hoài tại chỗ nhìn Mạnh Viễn và Tống Miên ở đằng xa đang nói gì đó, sau đó vẻ mặt Tống Miên đột nhiên thay đổi rời khỏi cùng Mạnh Viễn. Bọn họ không một ai chú ý đến hắn.
Mạnh Viễn đưa Tống Miên đến một căn phòng khách ở tầng trên, cậu mở cho Tống Miên nghe đoạn ghi âm ngày đó lúc cậu đi tìm Lục Thanh Hoài nói chuyện. Trong đoạn ghi âm tất cả quá trình việc vừa vào cửa đã bị ném ra vườn hoa.
Biểu hiện của Tống Miên vô cùng bình tĩnh, lạnh lùng đến mức bất thường.
Đến khi cô nghe được tiếng rên rỉ của chính mình trong đó mới bắt đầu xuất hiện dao động, thậm chí còn nghe rõ được Lục Thanh Hoài dùng thái độ đương nhiên đi hỏi cậu ấy: “Hắn có được trái tim của cô, hắn đã có được nó thì tại sao không thể dùng đó làm niềm kiêu hãnh.” Sau khi nghe đến đây cô đột nhiên cười lên, trái tim đã như tro tàn rồi nên việc này cũng chẳng có ý nghĩa gì to lớn cả.
Mạnh Viễn cất điện thoại lại nhìn Tống Miên đang cúi đầu nhìn mặt đất với vẻ mặt không yên lòng, thậm chí đối với nội dung trong ghi âm cũng chẳng có phản ứng. Cậu ấy nắm chặt vai cô khóe mắt đỏ lên gần như cầu xin:
“Tống Miên chị nghe hết rồi đó. Lục Thanh Hoài chính là một kẻ tồi tệ hắn căn bản không xứng với chị. Chị đừng gả cho hắn.”
“Tiểu Viễn, kì thực bây giờ chị vốn nên đang trên đường đến cục dân chính.”
Tống Miên ngẩng đầu nhìn cậu ấy sau đó nở một nụ cười nhẹ nói: “Hôm nay chị phải cùng hắn đi kết hôn.”
Mạnh Viễn chết lặng xong muốn phản bác theo bản năng: “Chị không thể…”
Nhưng lời còn chưa nói xong Tống Miên đã nói trước: “Tiểu Viễn à, em nói xem rốt cuộc hắn muốn gì đây?”
“Em nói xem hắn muốn gì? Rốt cuộc muốn gì đây?” Tống Miên cúi đầu lùi ra sau một bước, còn nước mắt cô rơi lã chã trên mặt đất. Cô lặp lại thêm một lần, lẩm bẩm lặp lại câu hỏi rốt cuộc hắn muốn gì, muốn làm gì.
Cánh tay Mạnh Viễn dừng lại giữa không chung, cậu ấy nhìn đôi mắt óng ánh nước của Tống Miên và tiếng khóc thút thít của cô làm trái tim cậu ấy đau đớn.
Giờ mới hiểu ra, kì thực nếu không có chứng cứ trong tay cậu ấy thì cũng không cần cậu ấy nhiều lời làm gì cả, thật ra Tống Miên biết hết tất cả mọi chuyện, cô đều biết cả. Chỉ là cô lừa mình dối người mà thôi, là do bản thân cô chạy không thoát.
Lục Thanh Hoài không đi lên theo, hắn đi đến cục dân chính sau đó ngồi trước cửa cục dân chính đợi cô, luôn đợi cô.
Hắn ngồi từ mười giờ sáng đến hơn năm giờ chiều, nhân viên làm việc tan ca, hắn vẫn duy trì một tư thế ngồi ở đó. Hắn bị mọi người vây quanh chỉ trỏ nhưng vẫn im lặng trầm mặc không tức giận.
Đến chiều, vì thấy Lục Thanh Hoài vắng mặt hội nghị mà mọi người không ai liên lạc được, nên Tô Thừa mới đi tìm.
Tô Thừa gọi điện thoại nhưng không ai bắt máy, anh ta gọi cho Tống Miên cũng không ai nghe nên chỉ đành đến nhà của Lục Thanh Hoài. Nhưng trong nhà vẫn chẳng hề có người.
Lúc anh ta rời khỏi tiểu khu thì ngoài ý muốn lại thấy Tống Miên đang về nhà.
Anh ta nhanh chóng xuống xe nhưng thấy trạng thái của Tống Miên không tốt lắm, cô không ngừng bước chân lại cứ thế cúi đầu đi thẳng.
Anh ta đột nhiên nhớ đến một nơi sau đó nhanh chóng chạy đến đó. Quả không ngoài dự liệu, anh ta thấy Lục Thanh Hoài ở đó.
“Lục tổng.” Tô Thừa đứng trước mặt hắn cẩn thận gọi một câu.
Lục Thanh Hoài nhấc mi nhìn hắn một cái nhưng rất nhanh lại hạ xuống, cảm xúc hắn vô cùng tĩnh lặng.
“Lục tổng, ngài vắng mặt trong hội nghị ngày hôm nay, nên Trần tổng không liên lạc được ngài, dường như có việc rất gấp. Ngài có nên gọi cho Trần tổng một cuộc điện thoại không?”
Tô Thừa phải nín thở để nói ra lời này, anh ta có thể cảm nhận được áp suất thấp bao phủ quanh người Lục Thanh Hoài nên phải cẩn thận tìm từ ngữ. Lần đầu tiên anh ta khẩn trương đến mức khó thở như thế.
Lục Thanh Hoài không nói, cũng chẳng có hành động gì nhưng nhìn có vẻ như đã từ chối lời đề nghị này.
Tô Thừa chẳng dám nói thêm nữa, chỉ đành yên tĩnh đứng bên cạnh cùng hắn.
Lục Thanh Hoài mở lời, hắn đưa tay ra xoa thái dương cất giọng nói khàn khàn chứa đựng đầy vẻ mệt mỏi.
“Cậu về trước đi.”
“Được rồi Lục tổng.” Tô Thừa nhẹ nhàng quay người rời đi nhưng đi được vài bước đột nhiên dừng lại.
Hắn nhìn Lục Thanh Hoài như vậy đột nhiên cảm thấy trái tim chua xót, hắn nhỏ giọng nói: “Lục tổng, Tống tiểu thư đang ở nhà.”
Lục Thanh Hoài nghe xong không có phản ứng gì, cũng chẳng nói chuyện, Tô Thừa đột nhiên hiểu ra Lục tổng đang cho Tống tiểu thư một cơ hội.
Hắn đành ngậm miệng lại không nói nữa, sau đó không một tiếng động rời khỏi nơi này.
Còn Lục Thanh Hoài vẫn như cũ ngồi chờ ở đó, ngồi đến khi sảnh lớn đã vang lên tiếng nhạc đóng cửa ngày mai lại đến tiếp, thì Lục Thanh Hoài mới thở dài một hơi, chớp chớp đôi mắt chua xót khó chịu. Hắn dựa vào ghế ngửa đầu ra sau, đến cuối cùng im lặng cầm túi văn kiện rời khỏi nơi này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận