Chương 118

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 118

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gần mười hai giờ Lục Thanh Hoài mới về đến nhà, hắn từ Cục dân chính đi ra liền đi thẳng đến công ty, gặp cấp trên xong thì ở lại luôn văn phòng làm việc, trong lúc này hắn lại đau dạ dày vì buổi trưa và buổi tối không ăn cơm.
Thuốc dạ dày được để trong ngăn kéo của hắn, nhưng hắn không uống, hắn nhìn khuôn mặt nhợt nhạt khổ sở đang đổ mồ hôi trên trán của mình, hắn muốn những cơn đau bụng dữ dội khiến hắn trở nên phân tâm.
Nhưng không như mong muốn, cơn đau bụng như bị hàng nghìn mũi kim châm vào chỉ khiến hắn càng tỉnh táo hơn.
Bây giờ hắn giống như một chiếc lò xo bị ép đến mức thấp nhất, cả người nhìn như bình tĩnh nhưng áp lực đến đáng sợ.
Mật khẩu được giải khoá, cánh cửa bị đẩy ra, phòng khách được thắp sáng rực rỡ.
Tống Miên ngồi ở ghế sô pha đối diện với hắn, tấm lưng gầy gò thẳng tắp, hai tay đặt trên đùi, như thể cô đang đợi hắn về nhà.
Lục Thanh Hoài đi tới, đứng yên trước mặt cô, ném mạnh tập tài liệu nhàu nát lên bàn, cởi áo khoác ra, sau đó cởi khuy cổ áo sơ mi, lạnh lùng hỏi cô: “Tại sao không đi?”
Tống Miên không nói mà tháo chiếc nhẫn trước mặt hắn, đặt lên bàn.
Gân trên trán Lục Thanh Hoài giật giật, mặt hắn không biểu cảm nhìn cô, một lúc lâu sau mới lạnh nhạt hỏi: “Sao hôm nay em không đi?”
“Em không muốn đi.” Tống Miên ngẩng đầu nhìn hắn.
Cô bình tĩnh nhưng hai mắt đỏ hoe, nói: “Lục Thanh Hoài, em không muốn đi, cũng không muốn lấy anh.”
“Không muốn?” Mặt nạ đạo đức giả của Lục Thanh Hoài vỡ tan, hắn cười mỉa mai đọc lại những lời này.
Dưới ánh sáng đèn, hắn thô bạo nắm lấy cổ tay Tống Miên và kéo cô lên khỏi ghế sô pha, dùng sức nhéo xương cổ tay cô như muốn bóp nát xương cổ tay cô.
“Không muốn? Tống Miên, em có tư cách gì nói không muốn?”
“Em cho rằng em là ai? Em cho rằng mình có quyền lựa chọn sao?”
Lục Thanh Hoài nhìn dáng vẻ bình tĩnh của cô, ánh mắt hắn u ám, giống như mây đen đang bao trùm xuống, sắp nổi giông tố.
Tay hắn bóp chặt cánh tay cô như là bóp cổ cô, có chút siết chặt khiến cô không thở nổi:
“Tống Miên, em đoán xem hôm nay anh chờ em bao lâu, em đoán xem tại sao bây giờ anh mới trở về?”
Giọng nói của hắn rất nhỏ, ánh mắt cũng rất dịu dàng, nhưng vào lúc này, sự dịu dàng đó chỉ có thể khiến người ta cảm thấy đó là sự bình lặng trước cơn bão, ẩn nhẫn khắc chế và sự dịu dàng khác thường của hắn khiến hắn lúc này trông có vẻ áp lực và điên cuồng.
Hắn kéo khóe môi, lời nói gần như gằn ra từng chữ, nói: “Tống Miên, anh thật sự sợ mình không nhịn nổi mà muốn bóp chết em.”
“Vậy anh bóp chết em đi.”
Nước mắt trào ra, mắt Tống Miên đỏ hoe quật cường, cố nén đau đớn, nhìn Lục Thanh Hoài như nhìn kẻ thù, giọng run run nhắc lại:
“Lục Thanh Hoài, anh bóp chết em đi, em chịu đủ rồi. Em hận anh, cả đời này người em hận nhất chính là anh.”
Bàn tay trên cánh tay đột nhiên buông lỏng, hai chân Tống Miên mềm nhũn ngã xuống đất, trên mặt Lục Thanh Hoài tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhất thời cảm thấy mọi thứ thật buồn tẻ.
Mặc dù hôm nay hắn không theo sau nhưng hắn lớn khái cũng biết Mạnh Viễn sẽ nói gì với cô, nhưng hắn vẫn hỏi: “Nói cho anh biết, cậu ấy lại nói với em những gì.”
Lục Thanh Hoài đợi một lúc lâu, Tống Miên cũng không nói chuyện, chỉ có tiếng nức nở cố nén truyền đến.
Vì thế ánh mắt hắn rơi xuống chiếc cổ mảnh khảnh của cô.
Hắn nhớ lúc hắn giảng bài cho cô vào năm nhất trung học, lúc cô đang nghiêm túc nhìn xuống đề bài, hắn lại đột nhiên bị phân tâm bởi chiếc gáy trắng nõn gầy guộc lộ ra của cô.
Cô có chiếc cổ thiên nga trắng nõn và thon thả, mái tóc đen dài được buộc hờ hững sau đầu, chiếc cổ trắng như tuyết của cô cong lên một vòng cung tuyệt đẹp.
Cho đến tận bây giờ, hắn vẫn nhớ rất rõ lúc đó mình đang nghĩ gì.
Hắn tự hỏi liệu có phải hắn chỉ cần hơi dùng chút sức thì có phải có thể bóp gãy cổ cô hay không, liệu hắn có thể cảm thấy nhiệt độ cơ thể cô giảm dần trong lồng ngực hắn hay không.
Mãi cho đến hắn anh đặt lòng bàn tay lên cổ cô, cảm nhận được dòng máu đang chảy ào ạt dưới làn da mềm mại ấm áp của cô, mà cô thì kỳ quái quay đầu lại hỏi hắn “A Nghiên, làm sao vậy?” Suy nghĩ của hắn mới ngừng.
Thật sự cô rất ngoan, hắn luyến tiếc.
Nhưng bây giờ cô không đáng để hắn thương tiếc.
Hắn ngồi xổm xuống nâng cằm cô lên, dùng đầu ngón tay xoa xoa gò má cùng vệt nước mắt của cô, nhẹ giọng nói:
“Miên Miên, em nói em hận anh, nhưng em lại hận anh cái gì, em lấy cái gì mà hận anh? Ừm, Miên Miên? Anh đối với em còn chưa đủ bao dung sao?”
“Em hận anh làm gì? Em đã quên trước đó đã nói với anh những gì rồi sao?” Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm lệ của cô, dịu dàng mà nghi hoặc hỏi cô.
“Em cầu anh cứu em, cầu anh yêu em, cầu anh đừng rời khỏi em, em nói em chỉ có anh.”
“Em còn nói yêu anh, em nói sẽ không để cho anh thất vọng thêm lần nào nữa.”
“Bảo bối, anh tin tất cả những gì em nói.”
Hắn thân mật làm nũng cọ cọ gương mặt cô, sau đó đặt tay lên trán cô và nhẹ nhàng hỏi:
“Còn em thì sao, Miên Miên? Em đã quên hết những chuyện này rồi sao? Hay là em không cần anh nữa, cứ tùy tiện như vậy mà ném anh sang một bên?”
“Hửm, Miên Miên? Nói chuyện.”
Thấy cô im lặng, Lục Thanh Hoài ôm lấy cô, cắn nhẹ vào vành tai cô, phả hơi thở ấm nóng vào tai cô, dịu dàng nỉ non.
“Không phải, không phải…” Hắn dựa vào cái gì mà nói những lời này với cô, Tống Miên liều mạng lắc đầu, cô đẩy vai hắn ra, phát ra tiếng khóc yếu ớt, khóc đến khàn cả giọng.
“Bảo bối, khi nào thì em mới có thể thẳng thắn thành khẩn hơn.” Lục Thanh Hoài khẽ thở dài, phảng phất như không nghe thấy.
Hắn cúi người hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ nhàng áp lên trán cô, như bị mê hoặc, nói:
“Ngoan nào bảo bối, anh dễ dỗ lắm. Chỉ cần em nói yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em. Chỉ cần em nói yêu anh, anh sẽ không giận. Hơn nữa bây giờ là đêm tân hôn của chúng ta…”
“Miên Miên, anh đều nói đáp án cho em rồi, em dỗ anh thì anh liền tha thứ cho em, dỗ anh một chút, được không?”
“Lục Thanh Hoài, em không yêu anh, từ nay về sau sẽ không yêu anh nữa. Đây là câu trả lời của em.”
Giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết của Tống Miên vang lên, Lục Thanh Hoài ngây người hai giây mới phản ứng được ý tứ của cô.
Không có tức giận, không có thù địch, hắn nhìn bộ dáng khóc lóc thút thít của cô mà lòng có chút thương hại.
Vừa rơi nước mắt, cô vừa nói rằng cô sẽ không bao giờ yêu hắn nữa.
Cô thật là dối trá đến đáng yêu.
“Anh không tin, Miên Miên, anh không tin em không yêu anh.”
Hắn đáp lại cô bằng một nụ cười thong thả và ung dung.
Đúng vậy, hắn không tin, hắn vĩnh viễn nắm chắc thắng lại, làm sao hắn có thể tin.
Tống Miên cười khổ, nước mắt trào ra, không biết chính mình nên nói cái gì nữa.
Cảm nhận được sự chua xót và tuyệt vọng của cô, Lục Thanh Hoài đưa tay xoa gáy cô, áp cô vào người hắn, sau đó áp đôi môi mỏng của hắn hôn lên đuôi mắt cô, nhẹ nhàng liếm đi nước mắt cô, như liếm miệng vết thương của cô.
Đầu lưỡi cuốn những giọt nước mắt vào trong miệng, nóng hổi mằn mặn.
Cô ấm ức sao? Nhưng tại sao cô lại ấm ức?
Lục Thanh Hoài kéo ra một khoảng cách với cô, dùng ánh mắt nhìn kỹ, sắc mặt hắn có chút tái nhợt.
Không chút biểu cảm, hắn dùng đầu ngón tay chà xát mạnh lên môi cô, nghiền nát đôi môi mỏng manh của cô.
Từng hạt máu trào ra dính vào môi cô và đầu ngón tay hắn, nhưng hắn vẫn ấn mạnh vào vết nứt thật nhỏ kia, gần như cố chấp nhìn chằm chằm vào môi cô, ánh mắt lộ vẻ bệnh hoạn lại cố chấp.
Nhưng Tống Miên vẫn là biểu cảm buồn bã và không nói gì.
Lục Thanh Hoài nhận thấy cô có gì đó không ổn, cuối cùng cũng bắt đầu đối mặt với lời nói của cô.
Hắn giữ gáy cô khiến cô phải rướn người quỳ xuống trước mặt hắn, hắn vuốt ve cổ cô, lòng bàn tay lạnh như rắn độc đang phun nọc độc, vẻ mặt lạnh lùng thì thầm với cô:
“Miên Miên, em biết hậu quả của việc nói những lời này là gì không? Em thật sự không sợ anh nổi giận sao?”
“Em biết hậu quả sẽ như thế nào, cũng biết anh sẽ tức giận. Nhưng Lục Thanh Hoài, anh có tư cách gì để tức giận?”
Hai tay Tống Miên nắm chặt thành nắm đấm chống ở trước ngực hắn làm ngăn cách, mắt vẫn còn đọng nước mắt, nhưng không chút do dự nhìn thẳng vào ánh mắt áp bức và đe dọa của hắn, gằn từng chữ nói:
“Từ đầu đến cuối anh đều chà đạp lên sự chân thành của người khác, anh có tư cách gì tức giận chỉ vì em nói không hề yêu anh?”
Lục Thanh Hoài trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười, hỏi: “Tống Miên, em cảm thấy anh đang chà đạp chân tình của em sao?”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Tống Miên hỏi ngược lại, cô mím môi ngập ngừng ngồi quỳ trên mặt đất, gương mặt chôn trong lòng bàn tay, nước mắt chảy xuống qua khe hở ngón tay, cúi đầu đứt quãng nói:
“Lục Thanh Hoài, em còn tưởng rằng tính cách của anh chỉ là có một chút khuyết điểm, em còn cho rằng ít nhất anh cũng yêu em…”
“Bản tính ích kỷ lãnh đạm, kiêu ngạo tự cao tự lớn, không biết cung kính không hiểu kính sợ cũng không quan hệ, chỉ cần anh yêu em, có thể cho em tất cả những gì em cần thì những thứ khác đều không quan trọng, nhưng anh…anh từ đầu đến cuối đều lừa gạt em, chà đạp lên chân tình của em.”
“Lục Thanh Hoài, em không biết anh có ngạo mạn cỡ nào, khinh thường cỡ nào mới có thể nói “Anh lấy chân tình của em làm lợi thế, tại sao không đáng để kiêu ngạo” một cách đương nhiên như vậy, anh không biết em đã nghe những lời này lặp đi lặp lại bao nhiêu lần…”
“Còn cuốn sổ nhật ký kia, những bức chân dung kia…Rõ ràng anh biết em vĩnh viễn không thể nào buông bỏ được anh, không thể quên được anh. Anh có biết em đau đớn như thế nào không, nhưng anh lại nhắm mắt làm ngơ. Anh cũng biết rõ nếu như anh thật sự thừa nhận sai lầm của mình, em sẽ dễ dàng tha thứ cho anh như thế nào, nhưng từ trước đến nay anh đều khinh thường làm như vậy, thậm chí còn không thèm giả vờ…”
“Anh nói đúng, là em cầu xin anh yêu em, cầu anh cứu em, nhưng những gì anh đã làm… Anh đã khiến tất cả sự nhẫn nhịn và nhân nhượng của em trở nên vô nghĩa, tại sao em lại trở nên như thế này? Tại sao em phải trở nên hèn mọn như vậy…”
“Lục Thanh Hoài, anh chưa bao giờ nghĩ rằng anh đã làm sai cái gì, chưa bao giờ nói xin lỗi với em, chưa bao giờ muốn em tha thứ, nhưng anh hết lần này đến lần khác lấy đáp án vạch trần vết sẹo của em, ép hỏi em có yêu anh hay không, anh lấy tình yêu chân thành của em làm tư bản kiêu ngạo, em, em…”
Tống Miên nắm lấy quần áo của hắn, cúi đầu khóc thút thít, thân thể gầy yếu run rẩy, đau buồn tuyệt vọng đến mức không nói nên lời.
“Anh coi em như đồ chơi phụ thuộc vào anh, một bên đâm một nhát dao vào tim em rồi lại nói yêu em.”
“Lục Thanh Hoài, loại người như anh, anh… Em thật không biết anh có tư cách gì nói yêu.”
Tống Miên không nhịn nổi chua xót, nước mắt lăn dài ướt cả tấm thảm.
Cô từng cho rằng mình là người may mắn và hạnh phúc nhất trên đời, nhưng rồi lâu đài của cô sụp xuống trong tích tắc, cảnh tượng đổ nát, tất cả những điều tốt đẹp đều hóa thành hư vô, thậm chí hắn còn tàn nhẫn đến mức không muốn để lại cho cô một chút tưởng niệm, làm cô phải đối mặt trực tiếp với kẻ tàn nhẫn ác liệt như hắn, cô mới nhận ra rằng cuộc đời này của mình chưa bao giờ được thần may mắn ưu ái.
Hắn là một đao phủ tàn nhẫn và lãnh nhạt, không có một chút phẩm chất đáng quý nào mà con người nên có. Tình thân, tình yêu, tình bạn của cô, còn có một người vốn dĩ có tư tưởng và tự do nên bồng bột mà hướng về phía trước như cô, sinh mệnh của cô trân quý tốt đẹp nhất, tất cả mọi thứ đều bị hắn lên kế hoạch và phá hủy cho đến khi cô không còn lại gì, cuối cùng cô cũng hiểu rằng hắn không yêu cô và cô chỉ là món đồ chơi của hắn.
“Lục Thanh Hoài, nếu như anh thật sự khinh thường, thật sự không thèm để ý, vậy em xin anh, xin anh hãy trả lại trái tim cho em, được không…”
“Em biết mình không nên trêu chọc anh, không nên tỏ tình với anh, lại càng không nên quen anh. Bây giờ em biết mình sai rồi.”
“Cầu xin anh buông tha cho em, em sẽ không bao giờ cản trở tầm mắt của anh nữa, em sẽ biến mất khỏi thế giới của anh…”
“Lục Thanh Hoài, van cầu anh, thật sự cầu xin anh, cầu xin anh A Nghiên…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận