Chương 119

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 119

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mắt Lục Thanh Hoài lạnh lùng nhìn Tống Miên mặt đầy nước mắt, cô bắt lấy ống quần hắn, chật vật, bướng bỉnh cầu xin, sự phẫn nộ đã biến thành bi thương, đáy lòng hắn chỉ còn một mảnh hờ hững.
Hắn tính toán mười mấy năm, dọn sạch mọi thứ xung quanh cô, ở bên cạnh chăm sóc cô từng ly từng tí, cuối cùng khiến cô toàn tâm toàn ý dựa vào chính mình, hoàn toàn thuộc về chính mình, kết quả là cô lại cảm thấy hắn không yêu cô, cầu xin hắn thả cô đi.
Vẻ mặt Lục Thanh Hoài vô cảm, hắn túm lấy cánh tay Tống Miên kéo cô dậy từ trên mặt đất, ném cô lên sô pha, đè chặt bả vai và đầu gối cô, ấn sống lưng cô xuống, dùng sức đè chặt cô trên sô pha.
Hắn bắt đầu xé rách quần áo cô, lạnh lùng và thô bạo, không có một tia thương tiếc.
Eo nhỏ trắng như tuyết ra lộ, động tác hắn đột nhiên cứng đờ lại, bên thái dương nổi lên gân xanh, khóe mắt như muốn nứt ra.
Cô đã xóa sạch hình xăm trên mình, mang tên của hắn xoá sạch.
Lúc đầu, làn da phần eo của cô mềm mại trắng nõn, giờ phút này lại đỏ bừng một mảng, mà hình xăm tên của hắn đã hoàn toàn biến mất, chỉ lưu lại một ít dấu vết mơ hồ không thể thấy được hình dạng ban đầu.
Cô vốn là cô bé rất sợ đau, hơi chút dùng sức đều khiến cô khóc nửa ngày …
Tống Miên sao em dám, em làm sao dám làm như vậy?
Giờ phút, lò xo cuối cùng đã vượt quá giới hạn chịu đựng của nó, từ phía dưới từ từ vỡ ra từng đoạn nhỏ, một vòng tiếp một vòng nứt vỡ. Tất cả sự nhẫn nhịn kiềm chế của hắn biến thành thanh kiếm sắc bên đâm ngược lại hắn, khiến gương mặt hắn trở lên đau đớn và đáng sợ.
“Tống Miên.” Lục Thanh Hoài cắn chặt răng phun ra tên cô từng chữ một, hận ý nồng đậm, đôi mắt đỏ ngầu , giống như một con dã thú đang phát cuồng.
“Tống Miên, em làm sao dám? Em nhất định một hai buộc anh làm thương tổn em phải không?”
Một tay hắn dùng sức ấn lên chỗ sưng đỏ ở eo cô, giống như dùng hết sức lực tàn nhẫn làm nhục cô , hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.
Một tay còn lại của hắn thô bạo xé quần áo cô, tách chân cô ra đỡ lấy dương vật mạnh mẽ cắm vào.
“A… Không cần… Không cần… Đau quá…” Tiếng kêu đau đớn thê lương của Tống Miên vang lên chói tai, cô dùng hết sức giãy giụa nhưng không cách nào từ dưới thân hắn chạy thoát: “Lục Thanh Hoài đau quá, cầu anh, cầu anh không cần làm như vậy, buông tay, a…”
Tống Miên thê thảm thét chói tai, Lục Thanh Hoài lực tay lại không hề giảm nhẹ nửa phần. Đây là lần đầu tiên hắn thật sự đối xử tàn nhẫn với Tống Miên như vậy, trong lòng muốn cô đau, muốn cô chịu trừng phạt.
Dương vật thô ráp nóng bỏng một đường hoàn toàn cắm vào tiểu huyệt khô khốc của cô, khiến thân thể cô giống như đang sống sờ sờ bị bổ đôi ra. Dương vật liên tục cắm vào rút ra bên trên đã dính tơ máu, môi âm hộ hồng hào mềm mại bị xé rách bởi những cú đẩy khô khốc và khó khăn.
Hắn phát cuồng ấn cổ cô dùng sức cắm sâu vào thân thể của cô, muốn làm cô đến chết, quy đầu to lớn xùng hai túi trứng nặng trĩu cắm mạnh vào tiểu huyệt cô. Dương vật thô bạo ở trong tiểu huyệt khô ráo không ngừng ra vào khiến tiểu huyệt vô cùng đau đớn…
“Đau? Tống Miên em cũng biết đau?” Khóe môi Lục Thanh Hoài hiện lên ý cười lạnh lẽo tàn nhẫn, hắn kéo Tống Miên lại gần, hắn nắm cẳng chân cô gập lại trước ngực, gần như ép nửa người cô dưới thân. Dương vật thô cứng không ngừng khuấy động trong tiểu huyệt cô, cuối cùng cũng chảy ra một ít dâm dịch.
Cho dù cô không tình nguyện, nhưng không thể cưỡng lại phản ứng bản năng của cơ thể. Thân thể cô sớm đã bị hắn dạy dỗ trở cực kỳ mẫn cảm, dù thô bạo như thế chỉ cần cắm vài cái là có thể làm ra nước.
Lục Thanh Hoài cũng đã nhận ra điều này, hắn nở một nụ cười trào phúng, dừng lại một chút, cho cô một giây để thở, nhưng ngay sau đó dương vật nóng bỏng đáng sợ lại mạnh mẽ cắm vào. Hắn cắm vừa sâu lại vừa nhanh, đánh vào mông cô một cách thô bạo lại dã man, phát ra tiếng “bạch bạch”, trên mông đỏ ửng một mảng.
Càng làm Tống Miên càng ra nhiều nước, ngoại trừ bị hắn làm quá sâu quá mạnh, cô không còn cảm giác khô rát đau đớn khi bị làm nhục, tuy rằng hắn không nói chuyện nhưng cô vẫn không khỏi xấu hổ kêu lên.
Cô nhỏ giọng nức nở, tóc đen toán loạn, thân thể trắng tuyết chìm sâu ở sô pha bị hắn tùy ý bắt nạt chơi đùa, không thể phản kháng, chỉ có thể bất lực cầu xin.
“Tống Miên, sao em lại khóc? Cảm thấy đau sao? Nhưng đây là lần đầu tiên em đau như vậy sao? Đau nhiều như vậy liệu em có nhớ kỹ không?”
Lục Thanh Hoài bóp eo cô, dương vật cắm sâu đến mức muốn đem thân thể của cô đâm thủng, trên bụng trắng nõn của cô nhô lên một khối rõ ràng, hiện ra hình dáng dương vật của nam nhân. Thậm chí hắn không ngừng cắm cô đến bụng lại phình to đau đớn, khiến cô nhỏ giọng khóc nức nở.
Nhưng trước sau, Lục Thanh Hoài vẫn duy trì lý trí, thậm chí nói chuyện và hơi thở vẫn bình tĩnh như cũ, giống như kẻ đang ra sức trừng phạt Tống Miên không phải hắn.
“Tống Miên, em luôn thích mắng anh là kẻ điên, mỗi một lần đều là em khiến anh trở lên như vậy, là em buộc anh phải trừng phạt em.”
Cả người Lục Thanh Hoài lạnh băng, chỉ có nơi giao hợp với cô là nóng bỏng dọa người.
Hắn không ngừng xâm chiếm thân thể của cô, dương vật thô dài nhanh chóng ra vào giữa hai chân cô, mang theo một lượng lớn dâm dịch chảy qua kẽ mông cô xuống sô pha.
Đồng thời bàn tay to lớn tùy ý chà đạp bộ ngực trắng nõn của cô, rất nhanh khiến hai bầu ngực trắng nõn của cô đầy vết xanh tím, đầu vú bị xoa bóp vừa đỏ vừng sưng chạm nhẹ cũng thấy đau.
Trên mặt Tống Miên toàn là nước mắt, ngón tay bắt lấy vải sô pha như muốn xé nát, thân thể cô lắc lư qua lại, khiến lục phủ ngũ tạng cô như muốn trào ra nghe không rõ hắn đang nói cái gì.
Cô khổ sở cầu xin nhưng Lục Thanh Hoài vẫn giống như dã thú đẩy dương vật liên tục thọc vào rút ra trong tiểu huyệt của cô, khiến môi âm hộ non nớt của cô bị làm đến không còn một chút huyết sắc, thê thảm đến mức chỉ nhìn thôi đều cảm thấy đau.
“Anh không ngừng một lần lại một lần cảnh cáo em, không cần làm ra hành động ngu xuẩn, khiêu khích giới hạn kiên nhẫn của anh. Nếu không em nhất định sẽ phải trả giá đắt vì hành động ngu xuẩn của mình, chính là em đó, Tống Miên…”
Lục Thanh Hoài nắm cằm cô, ánh mắt tràn đầy lạnh lẽo, điên cuồng, gằn từng tiếng: “Em thật là càng ngày càng biết cách khiến anh tức giận.”
“Nhưng em cũng thật sự ngu ngốc. Em luôn thể hiện sự ngu ngốc của mình bằng cách sử dụng dũng khí không đúng chỗ.”
Bàn tay lạnh lẽo của Lục Thanh Hoài vuốt ve nước mắt cô từ trên cao nhìn xuống nói: “Em cho rằng một cái xăm mình có thể lớn biểu cái gì? Em cho rằng chỉ cần em xóa sạch nó là có thể hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với anh sao? Vậy em có hay không nghĩ tới nếu em dám xóa một cái anh sẽ xăm lên mười cái khác.”
“Mười cái giống nhau như đúc, mỗi cái đều tự anh xăm lên cho em, hơn nữa còn chọn đau nhất chỗ khắc xuống, xương quai xanh, xương sườn, trái tim còn có môi âm hộ, thế nào Tống Miên? Em dũng cảm như vậy, muốn hay không thử một chút?”
Lục Thanh Hoài theo lời hắn nói vuốt ve những nơi nhắc tới trên người cô, giọng nói dịu dàng nói ra lời nói điên cuồng nhất, mắt thường có thể thấy tinh thần hắn đã không còn bình thường, như là muốn phát điên.
“Không cần, Lục Thanh Hoài không cần…” Tống Miên một mặt chịu đựng đau đớn từ thể xác, một mặt át xuống sự tra tấn tâm lý đầy sợ hãi, mắt cô tràn ngập nước, môi trắng bệch không ngừng van xin hắn.
Cả người cô run lên, làn da bị hắn chạm đến đau như bị thiêu đốt, hắn chỉ nói ít ỏi mấy câu cũng đủ khiến cô khẩn trương đến mức hít thở không thông, cả người cô đổ mồ hôi lạnh làm ướt cả một mảng sô pha sau lưng.
Cô không nghi ngờ mức độ chân thật trong lời hắn nó, bởi vì cô biết không có gì là kẻ điên này không dám làm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận