Chương 123

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 123

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tống Miên bình tĩnh nói ra một câu tàn nhẫn nhất.
Tất cả lời nói của Lục Thanh Hoài nghẹn lại ở cổ họng, vẻ mặt lạnh lùng cứng đờ, như bị mưa to xối cho ướt đẫm, trái tim bị gai nhọn quấn quanh, vừa đau đớn vừa lạnh lẽo.
Một lúc sau, hắn cười nhạt, giơ ta vuốt ve gương mặt Tống Miên. Lòng bàn tay vuốt ve gương mặt nóng bỏng dính đầy chất lỏng ướt át của cô, nhẹ giọng nói:
“Tống Miên, em muốn anh chết thật ra không khó. Nếu em thật sự hận anh như vậy, nếu em thật sự muốn anh chết, anh có thể tự tay đưa cho em một con dao, để em tự tay giết anh, như vậy em sẽ không bao giờ phải nhìn thấy anh nữa.”
“Nhưng em có dám không?” Lục Thanh Hoài kéo khoé môi cười lạnh khiêu khích: “Tống Miên, em dám không?”
Một tay Lục Thanh Hoài nhéo gáy cô, ôm cô vào lòng. Khoảng cách gương mặt giữa hai người chỉ còn một centimet. Hắn cầm tay cô, đặt lên trái tim mình, hạ giọng nói:
“Em có biết chỗ nào có thể giết người chỉ bằng một nhát đâm không, có biết chỗ nào khiến người bị đâm chảy ít máu nhất không, hơn nữa, em có biết đâm chỗ nào để cho kẻ thù của em chết một cách đau khổ nhất không?”
“Bé cưng, em không biết cũng không sao, anh có thể từ từ nói cho em biết, chỉ là, sau khi em biết, em có dám làm như vậy không?”
“Tống Miên, em mãi mãi như vậy, tình yêu của em không làm cho em có thể kiên trì, hận thù cũng sẽ không giúp em có thể làm điều em muốn, vì vậy, em đau khổ là do em xứng đáng, em biết không?”
“Lục Thanh Hoài, anh tìm chết…” Tống Miên tức đến mức hoa mắt chóng mặt, tên khốn này, kẻ điên.
Hai mắt đỏ lên, cô nghiến răng vung tay định đánh hắn nhưng bị hắn chặn lại giữa chừng. Hắn nắm chặt cổ tay cô, dùng sức ấn lên đỉnh đầu cô, ngăn cô dùng sức, một tay khác siết chặt eo cô, ấn cô vào trong ngực mình. Hắn rũ mắt, cắn môi cô, vừa ái muội vừa ác liệt trả lời:
“Được thôi Miên Miên, dù sao thì chết trên người em cũng là chết.”
“Tên khốn, cút đi…” Tống Miên hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hắn, cả người cứng đờ dựa vào tường, dùng sức đấm vào vai hắn. Cô sợ hãi, bất an chống cự, điên cuồng giãy giụa, nước mắt lần nữa tuôn rơi, nhìn qua vô cùng chật vật, đáng thương.
Lục Thanh Hoài hừ cười một tiếng, cơ thể càng dán sát vào cô hơn.
Môi hắn hôn vành tai và cổ của cô, giả vờ bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, bộ dáng ngạo mạn, châm chọc nói:
“Ồ, đúng rồi bé cưng, vừa nãy em nói rằng muốn báo cảnh sát đúng không? Được thôi, bây giờ, anh đưa điện thoại cho em, để xem cảnh sát tới trước, hay là anh làm xong chuyện nên làm trước, vừa vặn chứng minh tội danh của anh như em muốn, thành công đưa anh vào tù.”
Hắn vừa nói còn vừa cố ý thuận theo động tác giãy giụa của cô, dùng dương vật đã cứng từ sớm cọ xát bụng nhỏ.
Động tác của Tống Miên cứng đờ, sợ hắn thật sự dám làm, nên nhất thời không dám cử động. Lục Thanh Hoài nhân cơ hội này ôm cô lên, đi về hướng phòng ngủ của cô.
Lúc đi đến phòng khách, bước chân Lục Thanh Hoài hơi dừng lại, nhìn quanh đánh giá nơi nơi. Trong mắt là sự ghét bỏ không cách nào che giấu, hắn độc ác nói: “Em ở nơi này à? Tiền anh gửi vào thẻ cho em, em không cần nên chuẩn bị đem đi làm từ thiện hết à?”
“…”
“Tiền gì cơ?” Tống Miên ngơ ngác hỏi.
Đuôi lông mày Lục Thanh Hoài hơi nhếch lên, hắn nhíu mi nhìn kỹ biểu tình của cô, có vẻ không giống như đang nói dối.
Ban đầu, vốn dĩ Lục Thanh Hoài muốn cho Tống Miên khổ sở một chút, chờ đợi đến lúc cô cam tâm tình nguyện trở lại bên cạnh hắn. Nhưng mà, ngày hôm đó ở cục cảnh sát, sau khi nhìn thấy Tống Miên, hắn đã mềm lòng mà buông tha cho Mạnh Viễn, còn đi theo Tống Miên cả ngày. Đến khi thấy cô tan tầm, mệt mỏi trở về nhà, hắn lại mềm lòng gửi tiền vào trong thẻ của cô, muốn cô sống tốt hơn một chút.
Nhưng mà tiền trong thẻ vẫn không thay đổi chút nào, Lục Thanh Hoài còn nghĩ rằng cô muốn cùng hắn muốn cạnh tranh, phân cao thấp, hoá ra là cô không biết việc này.
Quên đi, cô không biết cũng không sao, dù sao thì hắn vẫn cảm thấy mất mặt.
Nhưng Tống Miên cũng nhận ra, có vẻ như Lục Thanh Hoài đã chuyển tiền cho cô.
“Thần kinh…” Biểu tình Tống Miên khó coi, lẩm bẩm mắng một câu.
Vừa lúc nãy còn đe dọa sẽ giết cô nếu cô dám đi, vậy mà còn lén gửi tiền cho cô, chẳng lẽ hắn bị bệnh tâm thần phân liệt, có bệnh đúng không?
Lục Thanh Hoài làm như không nghe thấy, sau khi tìm được phòng ngủ của cô thì lập tức đi vào bên trong. Đi đến cửa phòng ngủ, hắn nhấc chân đá văng cửa phòng, cánh cửa đập vào tường, lung lay suýt đổ. Lục Thanh Hoài càng ghét bỏ hơn: “Đây là cửa hỏng hả? Em chỉ tính phòng quỷ thôi à? Đạp một cái cũng đủ để nghiền nát nó rồi.”
“…”
“Lục Thanh Hoài, hiện tại, anh cút ra khỏi nhà em ngay lập tức!”
Lục Thanh Hoài giống như không nghe thấy, ôm cô đi đến mép giường, thô bạo ném cô lên giường. Cảm giác hư không làm cho Tống Miên rất tức giận, muốn đánh chết hắn ngay lập tức. Nhưng cô chưa kịp làm gì, Lục Thanh Hoài đã lật người cô lại, để cô ghé vào trên giường, bắt đầu cởi quần áo cô ra.
“Tên khốn, đừng động vào em…” Tống Miên vừa sợ hãi vừa buồn bực, tức giận giãy giụa mắng. Nhưng Lục Thanh Hoài lại áp chặt cơ thể cô, bắt đầu đùa bỡn thân thể của cô.
Một tay hắn lưu loát cởi quần nhung mềm mại ra, kéo quần lót xuống, để mặc nó treo giữa hai chân cô. Ngón tay lạnh lẽo xâm nhập từ phía sau chạm vào vùng kín giữa hai chân, thuần thục xoa nắn tiểu huyệt khô nóng khép kín, chơi đùa với thịt non mềm mại.
Một tay khác theo vạt áo len của cô đi vào, chạm vào vòng eo thon thả mảnh khảnh, sờ lên trên, sau đó thô bạo kéo hỏng nội y, cầm lấy bộ ngực vừa mềm vừa trắng của cô xoa bóp.
“Không cần, Lục Thanh Hoài, anh đừng làm vậy…” Tống Miên kẹp chặt chân, vẻ mặt sợ hãi cầu xin. Với sức lực của cô thì hoàn toàn không phải đối thủ của Lục Thanh Hoài, cho nên chỉ có thể cuộn tròn thân thể, giơ tay chống cự lại sự xâm chiếm của hắn.
“Không cần ư, vậy mà em lại ướt nhanh như vậy. Tống Miên, em có thể thành thật hơn một chút được không?”
Lục Thanh Hoài rút ngón tay ra, duỗi đến trước mặt cô, để cô nhìn rõ trên ngón tay xương khớp rõ ràng của hắn là dâm thủy của cô. Hắn vỗ mặt cô, trào phúng cười cười.
Trong mắt Tống Miên tràn ngập hơi nước, xấu hổ cắn chặt môi dưới, giãy giụa càng dữ dội hơn. Cô không ngừng vặn vẹo eo, muốn bò về phía trước, khăn trải giường dưới thân đã sớm nhăn lại.
Đột nhiên mông mềm mại, trắng nõn bị đánh một cái vang dội, Lục Thanh Hoài ôm cô từ phía sau, an ủi xoa mông của cô, ở bên tai cô, hạ giọng nói: “Bé cưng, em ngoan một chút, đừng lộn xộn.”
Gò má Tống Miên đỏ bừng, mặt nóng lên, mấp máy môi không biết nói gì.
Từ mặt đến cổ cô đều đỏ lên, toàn thân nổi lên màu hồng nhạt, mông hồng hào tròn trịa có một dấu bàn tay đỏ ửng đang run rẩy co chặt không ngừng, vòng eo mảnh khảnh hạ xuống, thân thể hơi cuộn tròn lại, nhìn qua vô cùng tức giận nhưng trông rất đáng thương, xấu hổ.
Lục Thanh Hoài thấy cô thành thật hơn, cười nhạt một tiếng, vỗ lưng cô.
Hắn quỳ phía sau Tống Miên nâng mông cô lên, từ góc này, hắn cố thể nhìn thấy rõ ràng thân thể của Tống Miên. Cặp mông hoàn hảo trong veo, mũm mĩm như trái mật đào ngọt ngào. Giữa hai chân là tiểu huyệt hồng hào sạch sẽ đang không ngừng chảy ra dâm thủy.
Lục Thanh Hoài nhìn thấy, dương vật đau muốn chết.
Sau bao nhiêu năm, thân thể Tống Miên vẫn như vậy không khác trước là bao, tiểu huyệt vẫn rất chặt, mông vẫn rất mềm mại, phản ứng của thân thể rất ngây ngô. Chỉ là thân thể bị hắn dạy dỗ trở nên nhạy cảm hơn, nhanh ướt hơn, cho dù hắn có đâm vào sâu, cô vẫn có thể chịu được. Ngực của cô bị hắn xoa bóp, trở nên lớn hơn, một tay không thể cầm được.
Lúc ở nhà trẻ bị người khác bắt nạt, là hắn bảo vệ cô. Lúc tiểu học, cô vì không có quà năm mới, không có tiền mừng tuổi nên khóc nhè, khi ấy, vào ngày mùng một, vì để dỗ dành cô, hắn đã chạy tới cửa hàng, dùng tiền mừng tuổi mua cho cô búp bê mà cô thích nhất cùng bộ váy đẹp nhất. Cấp hai, đến ngày nghỉ lễ, hắn trốn học chạy đi mua băng vệ sinh cho cô, kiên nhẫn dạy cô cách dùng. Sau này, cũng là hắn dạy cô hôn môi như thế nào, làm cách nào để trộm làm tình dưới mí mắt của cha mẹ, dạy cô ngoan ngoãn quỳ gối bên chân hắn, liếm dương vật cho hắn…
Ở bên cạnh nhau hai mươi mấy năm, trên người cô sớm đã nhuộm đầy mùi hương của hắn, đã như vậy, cô còn không biết tự lượng sức mình, muốn chạy đi chỗ nào?
Lục Thanh Hoài bắt đầu dùng ngón cái cọ âm đế của cô, ngón trỏ và ngón áp út đi vào giữa hai chân cô, cọ cọ âm hộ ẩm ướt của cô. Hắn kéo chân cô ra, tách môi âm hộ, để lộ thịt non mềm mại ướt át và huyệt khẩu màu hồng phấn, có thể mơ hồ nhìn thấy thịt non đỏ thẫm bên trong.
Hô hấp Lục Thanh Hoài nặng nề, ngón tay khẽ run, gân xanh trên thái dương giật giật, mồ hôi trên trán cành ngày càng nhiều, cuối cùng không chịu nổi nữa, lăn dọc theo quai hàm của hắn rơi trên mông Tống Miên.
Tống Miên giật mình, thân thể theo bản năng kẹp chặt lại, mông kẹp chặt, dâm huyệt bị tách ra cũng rụt rè kẹp lại, chỉ để lộ ra một đường đi nhỏ ướt át, trắng trắng mềm mềm, giống như một xử nữ thanh thuần tinh khiết, bất khả xâm phạm.
Con ngươi Lục Thanh Hoài đem kịt, đen nhánh như mực, côn thịt dưới thân ngẩng cao đầu đến mức sắp đâm thủng quần tây, hầu kết lăn lộn trên dưới, ẩn nhẫn lại khắc chế.
Thật sự rất muốn cắm dương vật vào, cắm vào tiểu huyệt của cô, làm cô đến mức phun nước, làm cô đến mức chảy nước miếng, làm cô cả đêm đến khi cô chết. Sau đó chụp lại vẻ mặt mê loạn của cô, chụp lại lúc tiểu huyệt bị bắn đầy tinh dịch, co rút không ngừng, để cho cô sau khi sướng xong sẽ không thể trở mặt không nhận người.
Nhưng hiện tại, hắn chỉ muốn liếm tiểu huyệt của cô, có thể ngửi thấy mùi vị dâm thủy của cô.
Hắn muốn đưa lưỡi vào trong tiểu huyệt của cô, cưỡng bức cô bằng miệng của mình, làm cho âm hộ của cô sưng lên, hắn đã chờ đợi từ rất lâu, hắn đã muốn làm việc này từ sớm rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận