Chương 77

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 77

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau đó, Vương Ngọc nhanh chóng gia tăng sức lực, côn ŧᏂịŧ cứng rắn như sắt, hướng về vị trí vừa rồi cắm đến tận cùng.
“A…… Thật tuyệt! Anh Vương…….. Tiếp tục…….. Ưʍ……. A……” Vương Ngọc hết lần này đến lần khác, mạnh mẽ cắm sâu vào cái điểm kia, Tô Duyệt sướиɠ đến mức lưng đều ưỡn thẳng.
“Được thôi! Tiểu Duyệt em chịu đựng…….” Trên trán Vương Ngọc nổi lên gân xanh, anh không quan tâm đến mồ hôi toát ra đầy đầu, giữ chặt eo Tô Duyệt, bắt đầu dùng càng nhiều sức lực mạnh mẽ thao cắm Tô Duyệt.
Trước cùng Tiểu Duyệt tới một lần cao trào cũng không có gì.
Đêm còn rất dài, tiếp theo bọn họ còn có thể lại đến một lần nữa.
Trong đầu nghĩ như vậy, Vương Ngọc liền không nhịn nữa.
Mỗi một lần, đều cắm thẳng côn ŧᏂịŧ của mình vào chỗ sâu nhất trong âʍ đa͙σ của Tô Duyệt.
Hơn nữa dùng sức vô cùng mạnh mẽ, đâm đến cái mông trắng nõn của Tô Duyệt đều vang lên bốp bốp.
Nhiều lần, còn suýt chút nữa đâm đến cả người Tô Duyệt đều bay ra ngoài.
Cũng may, cái mông nhỏ của Tô Duyệt bị Vương Ngọc giữ chặt, được anh kịp thời kéo lại.
“A……. Thật thoải mái……. Côn ŧᏂịŧ quá hung mãnh……. Vừa cứng lại còn nóng hổi.”
“Ưʍ……. A…….. Anh Vương, tôi……. Tôi không được…….. A, tôi muốn tới…….” Giọng điệu của Tô Duyệt bỗng nhiên biến đổi, mấy chữ cuối cùng, nhiễm lên chút cảm giác hoảng sợ.
Ánh mắt Vương Ngọc biến đổi, anh biết đã đến lúc.
“Cùng nhau!” Anh gầm lên một tiếng, sau đó nhanh chóng cắm vào phía trước.
Tiếp theo, ở dưới dâʍ ŧᏂủy̠ nóng hổi ùn ùn kéo đến, cùng thịt mềm điên cuồng tấn công, nhanh chóng rút côn ŧᏂịŧ của mình ra khỏi âʍ đa͙σ của Tô Duyệt.
Côn ŧᏂịŧ vừa rời đi âʍ đa͙σ của Tô Duyệt, tϊиɧ ɖϊ©h͙ liền bắn ra ngoài.
Xẹt qua không khí, phần lớn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đều bắn lên mông của Tô Duyệt.
Vương Ngọc nhanh chóng ổn định thân hình, cũng kéo lại Tô Duyệt, tránh cho Tô Duyệt ngã về phía trước.
Tiếp theo, ôm Tô Duyệt đã mềm nhũn vào trong ngực, kịch liệt thở hổn hển.
Bảo bối của anh, thật là lợi hại.
Lúc này anh không khỏi cảm thấy có chút may mắn, may mắn mình đã cấm dục hơn mười ngày.
Nếu không tới một lần cường độ làʍ t̠ìиɦ như thế này, anh không thể bảo đảm mình nhất định có thể chống đỡ.
Lau mồ hôi trên trán một cái, Vương Ngọc cười đến vẻ mặt thỏa mãn, nhìn về phía Tô Duyệt còn đang thoải mái rêи ɾỉ nỉ non trong lòng ngực mình.
Anh vốn muốn nói gì đó, lại không nỡ quấy rầy Tô Duyệt đang hưởng thụ dư vị sau cao trào.
Điện thoại đặt trên mặt đất, chiếu sáng xung quanh, Vương Ngọc mang theo Tô Duyệt, ngồi xuống tảng đá lớn bên cạnh.
Sau đó tiếp tục ôm Tô Duyệt, nghiêm túc thưởng thức dáng vẻ đang say mê trong dư vị sau cao trào của cô.
Tô Duyệt kỳ thật biết Vương Ngọc đang nhìn cô, hơn nữa còn biết lúc này trên mặt Vương Ngọc nhất định là có ý cười, thấy rất thỏa mãn.
Nhưng cô lại không mở mắt, hoặc là nói, lúc này trên người cô mềm nhũn, tư tưởng cũng lười biếng, căn bản là không muốn đi suy nghĩ nhiều.
Chỉ muốn mềm nhũn và lười biếng như thế này thêm một thời gian nữa.
Lúc này Vương Ngọc quả thực đang cười rất mãn nguyện, thậm chí còn ôm Tô Duyệt, khẽ lắc lắc, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ con.
Chờ đến khi đầu óc Tô Duyệt tỉnh táo lại, thân thể cũng khôi phục sức lực, liền nhìn thấy Vương Ngọc đang nhìn cô bằng vẻ mặt cưng chiều.
Trái tim mềm mại của người nào đó, thoáng chốc liền run lên.
“Anh Vương…….” Sau khi kêu Vương Ngọc một tiếng, Tô Duyệt liền đỏ mặt, chuẩn bị rời khỏi l*иg ngực của Vương Ngọc.
Nhưng lại bị Vương Ngọc ngăn cản.
“Vừa rồi mệt mỏi, lại nằm thêm một lát.” Cô nghe được Vương Ngọc ôn nhu nói.
Sự nhu tình trong mắt anh, gần như sắp tràn ra ngoài.
Tô Duyệt nhìn đến ngây người, thực sự không còn giãy giụa nữa.
Một lát sau, người nào đó mới hoàn hồn. Mang theo chút xấu hổ dời đi ánh mắt.
“Khụ……. Chuyện vừa rồi…….” Bọn họ thế nhưng thật sự làm điều đó, hơn nữa còn làm đến kịch liệt như vậy.
Tiếp theo, nên làm sao bây giờ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận