Chương 105

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 105

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi kích động qua, rất lâu sau mấy người mới bình tĩnh lại.
Cuối cùng, Vương Quyền đi tìm hàng xóm của bà ngoại trò chuyện tìm hiểu sâu hơn.
Lần sau khi bà ngoại gọi điện thoại tới, nhờ đối phương hỗ trợ, nhất định phải tìm hiểu thêm càng nhiều thông tin của bà ngoại.
Đặc biệt là địa chỉ hiện tại của bà ngoại cùng Tô Duyệt.
Sau khi biết được chuyện Tô Duyệt mang thai, lại sắp sinh, hiện tại bọn họ càng nóng lòng muốn tìm được Tô Duyệt.
Bọn họ đều muốn cùng Tô Duyệt, chào đón sự ra đời của bảo bảo.
Một bên khác, Thành phố F.
Kể từ khi Tô Duyệt giao tiếp xong chuyện của cửa hàng bánh ngọt, cô thật sự không có lại đến cửa hàng bánh ngọt đi làm.
Chỉ thỉnh thoảng mới đi xem một chút, thời gian khác đều là an tâm dưỡng thai.
Cuối cùng, đến thời gian dự sinh, Tô Duyệt mang song thai nên cần sinh mổ.
Ngày này, bà ngoại và Tiểu Nghệ đều cùng Tô Duyệt đến bệnh viện.
Sau khi gây tê, bác sĩ rạch một đường trên bụng, lại rạch tiếp một đường ngang ở thành tử ©υиɠ, thông qua các vết mổ, em bé được ôm ra ngoài.
Sau khi Tô Duyệt nhìn thấy là hai em bé là một nam một nữ, mới an tâm ngủ thϊếp đi.
Chờ đến khi tỉnh lại, mới xác định chính mình thật sự đã sinh ra hai đứa bé.
Nam là anh trai, nữ là em gái.
Khi vừa nhìn thấy em bé, câu hỏi bấy lâu nay trong lòng Tô Duyệt, đã được giải đáp.
Mặt mày của anh trai rất giống với Vương Ngọc.
Mà em gái, lúm đồng tiền nho nhỏ kia, vừa nhìn liền biết là di truyền từ ai.
Thật sự không nghĩ tới, song bào thai khác trứng, sự kiện xác suất nhỏ như vậy, thế nhưng lại xảy ra ở trên người mình.
(Đúng vậy, ba của hai đứa nhỏ là khác nhau. Anh trai là con của Vương Ngọc, em gái là con của Lê An.)
Sau khi xác định hai bảo bảo đều rất khỏe mạnh, Tô Duyệt liền yên tâm, an tâm tĩnh dưỡng.
Tiếp theo là ở cữ sau khi sinh mổ.
Có bà ngoại cùng Tiểu Nghệ hỗ trợ, thời gian ở cữ của Tô Duyệt trôi qua rất thoải mái.
Chỉ là vết mổ lành lại hơi chậm, đau đớn rất tra tấn người.
Thành phố A, sáu người đàn ông vẫn luôn lo lắng nôn nóng, cuối cùng lại nhận được tin tức của Tô Duyệt.
Bởi vì bà ngoại lại gọi điện thoại cho họ hàng ở quê.
Tin tức lần này là Tô Duyệt đã sinh. Một trai một gái, ba mẹ con đều bình an.
Bà ngoại còn cùng họ hàng hỏi thăm mấy phương pháp dân gian ở cữ bổ thân thể, gọi điện cho họ hàng nhiều lần liên tiếp.
Mà họ hàng dựa theo lời dặn của Vương Quyền, thử thăm dò, cuối cùng hỏi ra địa chỉ lớn khái của bà ngoại cùng Tô Duyệt.
Hóa ra, bọn họ đến Thành phố F.
Biết được tin tức quan trọng này, sáu người đàn ông nhanh chóng đem mục tiêu nhắm ngay Thành phố F.
Năm ngày sau, Vương Ngọc liền tìm được địa chỉ hiện tại của Tô Duyệt cùng bà ngoại.
Nhìn thấy ảnh chụp mà thám tử tư đưa tới, trong lòng Vương Ngọc chấn động không thôi.
Sau khi làm thư ký đưa người ra ngoài, Vương Ngọc ngồi trên ghế làm việc một lúc lâu, mới làm cho tâm tình của mình bình tĩnh lại.
Sau đó, sau khi do dự một lúc lâu, mới gửi tin nhắn thông báo cho mọi người trong nhóm.
“Thật sự tìm được rồi?! Bảo bối cô ấy ở đâu?!”
“Chú nhỏ, chú không có gạt chúng tôi đi! Chú thật sự tìm được bảo bối?”
“Chú nhỏ, chú mau nói a!”
……
Ngay lập tức, trong nhóm liền xuất hiện rất nhiều tin nhắn bằng giọng nói và chữ viết.
Từ lúc Tô Duyệt biến mất, trái tim của bọn họ đều treo lơ lửng.
Đặc biệt là sau khi biết được Tô Duyệt đang mang thai, mọi người càng lo lắng hơn.
Bây giờ, dưới tình huống Tô Duyệt không có bọn họ ở bên cạnh làm bạn, đã sinh ra bảo bảo.
May mắn, bảo bối của bọn họ không có việc gì.
Bọn họ đều rất muốn lập tức nhìn thấy bảo bối của bọn họ, còn có bảo bảo…..…
“Chú nhỏ, tôi lập tức tới. Chú……. Chú chờ tôi một chút!”
“Còn có tôi!”
“Còn có tôi!”
“Chú nhỏ, chú đừng vội, chờ tôi một chút!”
“Tôi cũng đi! Chú nhỏ, chú ngàn vạn phải chờ tôi a!”
Rất nhanh, trong nhóm liên tiếp hiện ra năm tin nhắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận