Chương 106

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 106

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vương Ngọc nhìn màn hình không khỏi buồn cười.
Anh đặt điện thoại xuống, thả lỏng thân thể dựa lên ghế làm việc.
Tiếp theo, lại lười biếng duỗi lưng một cái.
Thoải mái a……
Không tới nửa giờ, năm người kia liền chạy tới văn phòng của Vương Ngọc.
Từng người đều thở hồng hộc, vừa nhìn liền biết khi bọn họ chạy tới có bao nhiêu vội vàng.
Vương Ngọc cười, ánh mắt đảo qua trên mặt mọi người, tiếp theo, làm mọi người tự mình xem xét ảnh chụp và tư liệu trên bàn công tác.
Năm người tự nhiên cũng không khách sáo, một người phân một chút, lại trao đổi cho nhau nhìn xem, rất nhanh liền xem xong tư liệu.
Sau khi xác định Vương Ngọc là thật sự tìm được Tô Duyệt, trong mắt mọi người đều hiện lên sự kích động.
“Không được, không thể để bảo bối của chúng ta ở cữ ở chỗ có điều kiện kém như vậy. Tôi —— Tôi phải đi đón bọn họ trở về!” Lê Duệ là người đầu tiên lên tiếng.
Nghĩ đến Tô Duyệt sinh hai đứa bé cho chính mình, Lê Duệ cảm thấy trong lòng dậy sóng cuồn cuộn.
Tinh thần trách nhiệm mạnh mẽ của một người ba, trong nháy mắt tràn đầy đầu óc và l*иg ngực của anh.
“Tôi là bác sĩ, tôi có thể chăm sóc tốt cho ba mẹ con bọn họ!” Lê Duệ nhanh chóng nói tiếp.
Mấy người Lục Nhiên đều nhìn về phía Lê Duệ, cũng không nói cái gì, trong mắt lại có chút ghen tị.
Đây là lần đầu tiên bọn họ cảm thấy, cái nghề nghiệp bác sĩ này, tốt hơn so với những nghề nghiệp khác.
Vương Ngọc lại nhìn về phía Lê Duệ.
“Đúng là phải đến đón Tiểu Duyệt trở về, nhưng việc này, tạm thời không thể gấp gáp.” Vương Ngọc nói.
Tất cả mọi người đều nhìn về phía Vương Ngọc, trong mắt có chút cảnh giác.
Vương Ngọc cười cười, giải thích: “Đừng quên, Tiểu Duyệt đang còn hiểu lầm chúng ta. Hơn nữa cũng đang trốn tránh chúng ta.”
“Lúc này chúng ta đột nhiên xuất hiện, sẽ chỉ làm cô ấy hoảng sợ. Không có lợi cho việc ở cữ tĩnh dưỡng thân thể của cô ấy không nói, có thể còn sẽ kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến cô ấy.”
Lời này vừa được nói ra, tất cả mọi người đều im lặng.
Ngay cả Lê Duệ cũng không có phản bác, ngược lại còn khẽ gật đầu.
“Là đạo lý này. Là tôi sốt ruột.” Lê Duệ nói.
Ánh mắt của những người còn lại khi nhìn Vương Ngọc, cũng tốt hơn không ít.
“Sở dĩ tôi chia sẻ tin tức này cho mọi người, là muốn trước khi hành động, cùng mọi người thống nhất ý kiến với nhau.” Vương Ngọc nói tiếp.
Năm người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, trong lòng có chút suy đoán.
Sau đó liền nghe Vương Ngọc nói ra ý nghĩ của mình.
Vương Ngọc biểu thị, trải qua khoảng thời gian nghiền ngẫm suy nghĩ này, anh đã hiểu ra.
Cảm thấy xem như một mình anh độc chiếm Tô Duyệt, cũng không thể thỏa mãn tính phúc của Tô Duyệt.
Bởi vậy, anh nguyện ý cùng mọi người hưởng chung Tô Duyệt.
Nhưng là có một tiền đề, đó chính là những người khác cũng nhất định phải được Tô Duyệt thích.
Tiếp theo, sáu người bọn họ, ai cũng không thể ép buộc cùng miễn cưỡng Tô Duyệt. Mọi người cạnh tranh công bằng, ai được lưu lại, tính ai.
Sở dĩ Vương Ngọc dám nói lời này, là bởi vì chính mình có tự tin.
Thứ nhất, trước đây Tô Duyệt đã thích anh.
Thứ hai, anh đã xác định một trong hai bảo bảo của Tô Duyệt là con của anh.
Đã như vậy, giữa Tô Duyệt cùng anh, đã được định sẵn là không cách nào chia cắt.
Còn những người khác, mặc dù anh không ngại nhiều mấy người cùng mình hưởng chung Tô Duyệt. Nhưng về số lượng người, nếu như có thể ít một chút, đương nhiên vẫn là ít một chút thì tốt hơn.
Cho dù là vì cảm nhận của Tô Duyệt, anh cũng hi vọng cô chỉ cần người đàn ông mình thích.
Năm người sau khi nghe được lời nói của Vương Ngọc, hồi lâu không có ai đáp lại.
Chỉ vì bọn họ cũng không xác định, Tô Duyệt có thực sự thích bọn họ hay không.
“Tôi đồng ý.” Đúng lúc này, Lê An lên tiếng.
Bốn người khác lập tức nhìn về phía Lê An.
“Nhưng, tôi hi vọng trong thời gian một năm, có thể ở chung với chị Duyệt, làm tôi lấy phương thức bình thường theo đuổi chị Duyệt.”
“Nếu là sau một năm, chị Duyệt vẫn là không cách nào tiếp nhận tôi. Tôi…….. Liền rời khỏi.” Lê An nói tiếp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận