Chương 110

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 110

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tóm lại, cô Điền Tiểu Nghệ là hâm mộ…… Thật sự hâm mộ a……
Người bạn thân này của cô, thật sự là quá trâu bò!
“Nói như vậy, Tiểu Nhạc là con của Vương Ngọc. Còn Tiểu Hoàn là con của Lê An?” Sau khi tiêu hóa xong nội dung, Tiểu Nghệ thăm dò thử hỏi Tô Duyệt.
Tô Duyệt đỏ mặt, khẽ gật đầu.
“Chắc là……. Là như vậy.” Mặc dù chưa làm giám định, nhưng diện mạo của em bé quá rõ ràng.
Nguyên nhân mà mấy người Vương Ngọc tìm đến, khẳng định là bởi vì hai đứa nhỏ.
Tiểu Nghệ hít một hơi.
Cảm thấy vận khí của bạn thân mình thật sự là nghịch thiên.
Ngoài ý muốn mang thai song bào thai, sinh ra hai bé con, vẫn là con của hai người đàn ông cô yêu nhất và yêu cô nhất.
Đúng vậy, theo ý kiến
của cô, Vương Ngọc là người đàn ông mà bạn thân cô yêu nhất.
Còn Lê An tuổi nhỏ nhất, tâm tư đơn thuần nhất, cũng là người yêu bạn thân cô nhất.
“Bọn họ…….. Biết hai đứa bé là con của ai sao?” Tiểu Nghệ lại hỏi.
Theo cô thấy, tám phần là biết.
Nhưng ngay cả khi bọn họ biết, những người khác giống như cũng không chuẩn bị từ bỏ.
Nếu là như vậy, bạn thân của cô sợ là lo lắng sai rồi a.
Người ta rõ ràng là đến vì mẹ của đứa nhỏ, đứa nhỏ mới là thuận tiện.
Tô Duyệt lắc đầu.
“Không xác định.” Tô Duyệt nói.
Tiểu Nghệ lập tức cười.
“Cái này còn không đơn giản sao? Diện mạo của Tiểu Nhạc cùng Tiểu Hoàn rất giống với ba của bọn họ.”
“Cho bọn họ xem ảnh chụp. Nếu như bọn họ thật sự là vì đứa nhỏ mà đến, ngoại trừ Vương Ngọc cùng Lê An, những người khác nhất định sẽ rút lui.”
“Bằng cách này, một lần duy nhất liền có thể giải quyết bốn người!”
Sau khi nghe xong kiến nghị của Tiểu Nghệ, Tô Duyệt nhíu mày lại.
“Chuyện này làm sao có thể đơn giản như vậy a……” Cô cảm thấy bạn thân quá mức lý tưởng hóa.
Tiểu Nghệ nhìn nhìn Tô Duyệt, trộm cười lên.
“Xem đi, trong lòng cậu kỳ thật biết rõ ràng. Người ta cũng không phải chỉ là vì đứa nhỏ mới đến, chủ yếu là vì mẹ của đứa nhỏ…… Ha ha.”
Mặt Tô Duyệt đỏ bừng lên.
“Nói bậy………” Cô trả lời một câu.
Thấy Tiểu Nghệ còn đang cười, cô nhịn không được, muốn đưa tay ra đánh người.
Tiểu Nghệ cười né tránh.
“Nha, thẹn quá hóa giận?!”
“Cậu nha, theo tớ thấy, chính là quá già mồm. Có thể được nhiều trai đẹp thích, nếu là tớ thì đã mừng như điên!”
“Sáu người tính cái gì? Chỉ cần thân thể chịu nổi, cho tớ tới một tá, tớ đều không chê nhiều!”
Nghe thấy Tiểu Nghệ càng nói càng thái quá, Tô Duyệt càng xấu hổ.
Nhưng cũng không lo lắng như trước đó nữa, ngược lại, cảm thấy thoải mái hơn.
Một lúc sau, Tiểu Nghệ mới dừng náo loạn, lại lần nữa ngồi xuống bên cạnh Tô Duyệt.
“Nói thật, hiện tại mọi người phần lớn đều rất bận rộn. Theo tớ thấy ba người bọn họ, cũng không phải là hai ngày này mới đến.”
“Công việc trong tay đều không làm, đặc biệt đến Thành phố F trông coi cậu.”
“Hơn nữa còn sợ làm cậu tức giận, không dám đến trước mặt, chỉ vụиɠ ŧяộʍ ở sau lưng quan tâm cậu.”
“Ba người đàn ông này, hẳn là rất chân thành.” Tiểu Nghệ nói.
Tô Duyệt im lặng. Không có trả lời.
Tiểu Nghệ đưa tay bắt lấy tay của Tô Duyệt, tiếp tục nói: “Tớ thấy, trước mắt cậu cũng không cần lo lắng.”
“Trước kia cậu bỗng nhiên rời khỏi Thành phố A, hẳn là làm cho bọn họ hoảng sợ. Cho nên, lần này bọn họ mới khắc chế cùng thu liễm như vậy.”
“Đây chính là chuyện tốt.”
“Hiện tại bọn họ không chủ động xuất hiện, cậu tạm thời xem như không biết là được. Nên như thế nào thì cứ như thế ấy.”
“Chờ thêm một thời gian, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện. Đến lúc đó, mọi người lại nói chuyện.”
“Có bài học lần trước, tớ tin tưởng, bọn họ sẽ không dám quá kích động.”
Thấy Tô Duyệt nửa tin nửa ngờ nhìn về phía mình, Tiểu Nghệ tiếp tục nói: “Yên tâm đi, tớ sẽ ở một bên nhìn xem.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận