Chương 57

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 57

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tháng 10, cô nàng mùa thu đã rục rịch rời chỗ, thời tiết cũng không còn ấm áp thoải mái như trước, gió lạnh đã về.
Cuối tháng, lớn hội thể thao mùa thu do nhà trường phát động tổ chức được bắt đầu, Chi Đạo thân là lớp phó, phải tích cực đi đầu, đăng ký tham gia cuộc thi chạy 800 mét.
Buổi chiều đầu tiên của ngày hội chính là lúc cuộc thi đấu của cô diễn ra. Chi Đạo hoạt động gân cốt, đứng trên mặt cỏ của sân thể dục làm mấy động tác làm nóng người. Bởi vì học kỳ 1 thường xuyên chạy bộ buổi sáng, tố chất thân thể của cô đúng là được nâng cao hơn nhiều. Nhưng Chi Đạo chưa từng thử chạy dài như vậy, trong thâm tâm vẫn có hơi hoảng hốt.
Một tiếng huýt gió vang lên, Chi Đạo bắt đầu lao về phía trước. Bởi vì lúc trước cô chưa từng tham gia cuộc thi chạy dài nào nên không biết giai đoạn đầu phải bảo trì thể lực, đến lúc gần về đích mới vận hết sức để tăng tốc. Chi Đạo hưng phấn, vượt lên, chạy ở vị trí đầu tiên trong tất cả các thí sinh, trong lòng thầm tự hào vì sắp giành được thắng lợi. Chạy đến vòng cuối cùng, Chi Đạo mới cảm thấy không thích hợp, phần eo đau sốc hông cực kỳ khó chịu, chân cũng nhức mỏi, thân thể đuối sức, lượng không khí tích trữ lúc trước dần dần bị hao hết, cho nên giai đoạn về đích, Chi Đạo chỉ có thể giương mắt nhìn các thí sinh khác vượt qua mình.
Chi Đạo không chịu thua, cũng không cam lòng, cố gắng chịu đựng sự khó chịu trong cơ thể, liều mạng chạy về phía trước, dùng một hơi cuối cùng vọt lên vạch đích, vất vả đạt được hạng ba. Sau khi chạm được tới vạch đích, Chi Đạo giống quả cầu đã xì hết hơi, ngã trên mặt đất, sắc mặt tái nhợt. Hai mắt cô nhắm lại, cơ thể cuộn tròn, tay ôm bụng, không ngừng hút khí, thở hổn hển, vẻ mặt vặn vẹo dọa người.
Không biết người nào đột nhiên nâng cô dậy, vắt hai tay cô lên vai người đó, sau đó đôi tay tràn đầy sức mạnh ôm hai chân cô lên, cõng cô sau lưng.
Người đó hỏi Chi Đạo: “Có cần đến phòng y tế trong trường không?”
Cô không ngừng hô hấp, cố gắng hít vào thật nhiều dưỡng khí, cái đầu nhỏ vô lực ghé lên lưng người đó, nghe thấy có người hỏi chuyện liền cố hết sức ngẩng đầu, đôi tay vỗ lên vai người trước mặt.
“Không cần… Lư Tử Lượng, tớ không sao đâu, để tớ xuống dưới đi.”
Chi Đạo không còn sức lực để vùng xuống, Lư Tử Lượng cũng không định buông tay. Cậu ấy trực tiếp làm lơ ánh mắt của mọi người, cõng cô đi men theo hành lang của sân thể dục.
“Lư Tử Lượng…” Chi Đạo nghi hoặc.
“Chi Đạo.” Lư Tử Lượng ngừng lại một chút, rồi chậm rãi đi.
Cậu ấy nói: “Làm bạn gái của tớ đi.”
Cơ thể Chi Đạo cứng đờ. Lư Tử Lượng tiếp tục nói.
“Từ lần phân lớp đầu tiên năm lớp 10 tớ đã thích cậu. Tớ vẫn luôn nhớ rõ, đoạn thời gian đó, tinh thần của tớ cực kỳ sa sút. Lúc đó tớ gửi tin nhắn cho cậu, chính là sticker đóa hoa cảm ơn, tớ nói tớ không cố gắng được nữa. Nhưng cậu lại gửi lại cho tớ những giọt nước mưa và một bó hoa đứng thẳng. Cậu nói, còn có thể tiếp tục cố gắng! Lúc đó, tớ đã nghĩ, sao trên đời này vẫn còn một cô gái đáng yêu đến như vậy. Cậu luôn tìm được những điều thú vị và hạnh phúc trong cuộc sống bình phàm này. Vì thế tớ rất muốn gia nhập vào cuộc sống của cậu, cùng cậu vượt qua những ngày tháng lạc quan vui vẻ.”
“Tớ biết cậu thích trò chơi, cho nên mới cố ý download trò chơi, sau đó chăm chỉ luyện thứ hạng cao, kỹ thuật tốt rồi mới tìm cậu chơi cùng. Xin lỗi, hình như cũng bởi vì cái này… nên thành tích của hai người chúng ta mới không được như mong muốn. Ha ha. Chẳng qua không biết vì sao lên lớp 11, cậu lại cư xử xa cách với tớ, là bởi vì… Minh Bạch sao? Nhưng cũng thật may mắn, đến lớp 12 chúng ta lại có duyên, rốt cuộc cũng trở thành bạn cùng bàn của nhau. Ba tháng, Chi Đạo, tớ… tớ thật sự, hôm nay tớ đã dùng hết dũng khí tích góp suốt thời gian qua của mình để nói những lời này. Có lẽ sau này… sau này sẽ không bao giờ còn dám xúc động làm càn như này nữa.”
“Tớ không muốn cậu trò chuyện liên hệ với nam sinh khác. Từ lần cậu mang theo Minh Bạch cùng chơi…”
Lư Tử Lượng im lặng một lúc, nghiêng mặt nhìn vẻ mặt của cô: “Chi Đạo… Tớ sẽ đối xử tốt với cậu.”
Thì ra là Lư Tử Lượng hại cô trầm mê vào trò chơi, còn mỹ hoá chuyện này là vì thích cô? Không đúng, hiện tại không phải lúc rối rắm cái này.
“Xin lỗi. Cái đó… Tớ không định yêu đương khi đang học cấp ba.”
Lư Tử Lượng mỉm cười yếu ớt: “Cứ thử xem sao… cậu để tớ khảo nghiệm ba ngày, tớ nhất định sẽ trở thành người bạn trai tốt nhất của cậu. Đến lúc đó, cậu lại suy xét xem có muốn chuyển tớ lên chính thức hay không, thế nào?”
“Cậu thả tớ xuống dưới đã.” Chi Đạo đầu đau quá.
Lư Tử Lượng quay mặt lại, tiếp tục đi, ánh mắt của cậu ấy thật sự rất u ám. Cánh tay vây quanh đùi cô càng dùng sức hơn.
“Chi Đạo, cậu đồng ý đi rồi tớ sẽ thả cậu xuống.”
Chỉ là muốn chơi một trò chơi, sao cô lại chọc phải cái phiền toái lớn thế này chứ? Chi Đạo hoa mắt đầu choáng váng, vốn dĩ đã mệt mỏi từ trước, giờ thì căng đau đầu hơn, xem ra cô già thật rồi. Tình cảnh bây giờ thật giống những lời này: Tôi xem cậu là anh em, cậu lại muốn leo lên đầu tôi.
“Lư Tử Lượng, tớ thật sự…”
“Chi Đạo, xin cậu cẩn thận suy ngẫm lại đi…” Lư Tử Lượng đánh gãy lời cô, bước chân cũng dừng hẳn lại.
Chi Đạo nhắm mắt, sau đó lại mở ra. Mắt thấy những người cô quen biết sắp đi đến đây quan tâm hỏi han tình trạng của cô. Nếu không, cứ áp dụng chiến thuật chuồn là thượng sách, cứ đồng ý cho cậu ấy thử nghiệm ba ngày đã, ba ngày sau lập tức từ chối. Đầu tiên cứ phải đứng được xuống dưới đã rồi nói, bị người khác nhìn thấy cô thân mật với Lư Tử Lượng như vậy, chẳng phải là minh chứng rõ ràng nhất cho lời đồn lúc trước sao? Thậm chí bây giờ Chi Đạo còn hoài nghi, không biết cái lời đồn đó có phải do Lư Tử Lượng loan ra hay không…
“Được rồi, Lư Tử Lượng, chúng ta…”
Lời còn chưa nói xong, Chi Đạo đột nhiên bị một người bế lên từ phía sau, dùng sức đè trong lòng ngực. Bởi vì đột nhiên bị bế lên, cánh tay anh ngẫu nhiên khoác ngang qua bầu ngực của cô. Bầu ngực truyền đến cảm giác đau đớn, Chi Đạo cúi đầu nhìn lại, trên cổ tay của cái tay trước ngực có một nốt ruồi đen đến chói mắt, gương mặt tức khắc biến thành màu nắng chiều.
Trong mắt Minh Bạch toàn sương mù âm u. Khi cánh tay đụng tới khối thịt mềm mụp, anh theo bản năng đè ép xuống. Đến khi nhìn thấy sắc mặt của Chi Đạo không đúng lắm, Minh Bạch mới di chuyển cánh tay xuống, ôm ngang phần eo của cô.
Đây là cái tư thế quái dị gì thế! Hạ thân của Chi Đạo vẫn ở chỗ Lư Tử Lượng, cẳng chân kẹp vẫn còn kẹp bên hông cậu ấy, trong khi người trên lại ở chỗ Minh Bạch, bị anh ôm trước ngực. Lúc này, Chi Đạo xấu hổ đến mức chỉ muốn che mặt lại.
Lư Tử Lượng phát hiện không đúng, theo bản năng buông tay, Minh Bạch liền xoay cả người cô lại, mặt đối mặt, hai tay xuyên qua phần dưới cánh tay Chi Đạo, ôm sát eo cô, tay kia kéo hai chân cô, để cô kẹp bên hông mình.
“Ôm cho chắc.” Minh Bạch nhìn hai tay treo trên không của Chi Đạo, ghé sát vào tai cô nói chuyện.
Minh Bạch rất cao. Chi Đạo treo trên người anh cứ như con thú bông.
Cô cúi đầu, không dám đối diện với ánh mắt thiếu niên, lại chậm rãi vòng tay ôm cổ anh.
“Minh Bạch.” Lư Tử Lượng nhíu mày.
“Cậu ấy không muốn. Chính mình không muốn thì đừng có đẩy cho người khác, cái này không ai dạy cậu sao?” Sắc mặt anh càng trầm.
Hai bên đối chọi gay gắt. Chi Đạo vội nghiêng đầu, hòa hoãn không khí: “Lư Tử Lượng, thân thể tớ còn có chút không thoải mái, cứ để Minh Bạch đưa tớ về phòng học trước. Không phải cậu còn phải thi đấu sao? Lát nữa, các thầy cô nhất định sẽ đi tìm cậu đấy. Cậu cố lên nha.”
Lư Tử Lượng nhìn Chi Đạo đã hoàn toàn quay đầu lại, không nhìn mình nữa, lại nhìn ánh mắt u ám thúc giục của Minh Bạch. Nắm tay cậu ấy nắm chặt thành quyền.
“Được. Lát nữa gặp lại.”

Chi Đạo rất nhẹ, Minh Bạch bế cô mà cứ như ôm không khí, không có trọng lượng. Chi Đạo bị thiếu niên ôm chặt, giữa hai người không hề có khoảng cách, mặt đối mặt ôm nhau. Khuôn ngực rộng lớn cứng ngắc đè ép lên cơ thể mềm mại của cô, đặc biệt là hai vú nhô cao. Bên hông Chi Đạo là đôi bàn tay lạnh băng của thiếu niên. Chi Đạo càng thấy thẹn, nhịp tim cũng dần tăng lên, cô không dám nhìn lên, dành lặng lẽ cúi xuống xem hoa văn loang lổ trên mặt đất.
Minh Bạch không hề đi về hướng phòng học. Chi Đạo thấy anh đi vào một con đường nhỏ không người. Trường trung học của bọn họ được xây dựng trên phần đất rộng lớn, trường học tự khai phá núi rừng, tuân thủ theo chỉ tiêu thành phố, xây dựng một khu rừng bảo hộ, trồng rất nhiều cây xanh. Mà nơi này, cũng là thánh địa yêu đương hẹn hò của các cặp đôi.
Khu rừng được trường học chăm sóc kĩ càng, cây bào cây này cao lớn xanh tốt. Một màu xanh mướt trải khắp mười dặm, mỗi khi gió nổi là cành lá lại được dịp hoà ca. Cho dù mặt trời có gay gắt đến mấy thì đứng trong khu rừng cũng chỉ có thể cảm nhận được tia nắng dịu nhẹ.
Chi Đạo thấy mình càng ngày càng rời xa đám đông.
“Minh Bạch…” Cô bất an, rụt rụt tay lại
Thiếu niên không phản ứng lại, vẫn tiếp tục đi. Hai người đi sâu vào rừng cây, tới một chỗ khá bí mật. Cách đó không xa là bồn rửa tay đã được xây dựng từ lâu, chỉ tiếc là giờ đã bị bỏ hoang, nơi vốn là sân bóng rổ hiện tại đã bị từng tầng tầng cây cối cao ngất chiếm chỗ. Vòi nước đã rỉ sắt, mặt bàn phủ đầy bụi, bẩn thỉu đến khó coi. Chung quanh u ám đáng sợ.
Chi Đạo càng nhìn càng thấy nơi này không thích hợp.
“Cậu buông tôi ra.” Chi Đạo vặn vẹo cơ thể.
Minh Bạch dùng sức đè sống lưng cô lại, ép cô dán sát vào người mình, khiến cô an phận lại. Anh trực tiếp bước về phía bồn rửa tay, dùng sức đặt cô lên trên bồn rửa tay. Hai tay thân mật không thể rời đi mà vây quanh cô, ngực hai người vẫn dán chặt với nhau.
Chi Đạo co quắp, không ngừng lùi ra phía sau. Diện tích bồn rửa tay khá nhỏ, độ rộng vừa vặn chỉ tới đầu gối cô, cô đã thối lui đến tận cùng, không còn chỗ để lùi.
Vì thế, Chi Đạo thử đẩy cánh tay Minh Bạch ra, thiếu niên lại như không chút sứt mẻ.
Ánh mắt anh nhìn từ trên xuống, sắc bén giống như lưỡi dao. Con dao từng tấc từng tấc một rà soát khắp người cô, ép cô bình tĩnh.
Minh Bạch rũ mắt, ánh mắt tản mạn đến đùi Chi Đạo. Bàn tay anh chạm lên phần da thịt trên đùi mà lúc Lư Tử Lượng cõng cô đã đụng vào, tay phải ưu nhã lướt nhẹ qua đó. Sau đó, năm ngón tay túm chặt lại, niết lấy da thịt trên đùi.
Cùng là bàn tay giống nhau sao lại khiến mình khó chịu thế? Nơi mà đến anh còn chưa chạm qua đã cho người khác chạm vào.
Chi Đạo thấy động tác quỷ dị của Minh Bạch, trên đùi vừa đau vừa ngứa, hai chân không tự chủ được căng chặt lại, đẩy tay anh ra.
“Này…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận