Chương 66

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 66

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngón tay của thiếu niên nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt trắng như sứ của Chi Đạo, cằm, cổ đến xương quai xanh, thật kì lạ là động tác của anh vậy mà không hề có chút vẻ sắc tình nào.
Cho đến khi… đầu ngón tay đụng tới phần chăn nhô lên trước ngực thiếu nữ.
Chi Đạo bắt lấy tay anh.
Đột nhiên cô rất muốn phóng túng, rất muốn điên cuồng. Cảm xúc chìm trong lốc xoáy hỗn hợp, lý trí không rõ.
Giống như đang đứng trên bến tàu nhìn sóng vỗ, lại đột nhiên muốn chạy thật nhanh, sau đó nhảy xuống, nhảy xuống mặt biển, chạm vào ánh trăng lớn bàng bạc trên mặt biển xanh thẳm.
“Gọi chị đi.”
Má lúm đồng tiền thoắt ẩn thoát hiện trên gương mặt Minh Bạch: “Cái gì?”
“Gọi em là chị.” Chi Đạo cầm lấy tay anh, qua một lớp chăn, đặt lên bầu ngực bên phải của mình, ngữ khí như đang làm nũng: “Em sẽ cho anh chạm vào nơi này.”
Minh Bạch nhìn chằm chằm đôi môi đang mấp máy của thiếu nữ thật lâu, thời gian chầm chậm trôi, một lúc sau say, anh mới nói: “Em say rồi.”
“Lần trước anh đã gọi rồi mà, còn gọi đến mất hồn như vậy.” Chi Đạo bất mãn.
Minh Bạch trầm mặc.
“Lần nào?”
“Lúc ở bên hồ.”
Lần này, Minh Bạch nhìn bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt tay anh một lúc lâu. Đùi phải chậm rãi lên giường, đầu gối chen vào giữa hai chân của cô, tách chúng ra, chân trái đứng thẳng, lấy đó làm cột chống đỡ đè thấp nửa người trên về phía cô, mặt đối mặt, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng gần.
Hơi thở trí mạng của anh cũng càng lúc càng tới gần cô.
“Thật vậy chăng?”
“Thật mà.” Chi Đạo híp mắt gật đầu. Cô hoàn toàn quên mình vừa nói gì trước đó. Nhưng bây giờ chỉ cần khẳng định tất cả là được rồi, nhỡ mà có không khớp thì sau đó cứ lừa gạt qua loa là được.
“Thật vậy chăng?” Hô hấp của thiếu niên đã không còn bình tĩnh như trước.
Không phải cô đã trả lời anh rồi sao: “Thật đấy!”
Minh Bạch chậm rãi ghé sát lại nách tai thiếu nữ, dùng giọng điệu mê hoặc trêu chọc, hô hấp mỏng manh giống như con rắn đang len lỏi.
“Chị ơi.”
Trái tim Chi Đạo bị giọng nói suy yếu ớt từ tính của thiếu niên khiêu khích, cả người đều tê dại. Trong lồng ngực như có tiếng thét chói tai.
Thần kinh run rẩy cao trào còn chưa kịp bình ổn lại, cái chăn che trên người Chi Đạo đột nhiên bị kéo xuống, bầu ngực bị tác động theo, không chịu khống chế mà nhảy lên.
Đầu vú lập tức giương cao, đóa hoa anh đào đỏ hồng trên nền tuyết trắng lập tức bị ánh mắt sắc bén của người nào đó quét qua, da thịt bị xâm phạm từng tấc một. Tay phải thiếu niên bao trọn một bên, to nhỏ vừa vặn, đôi tay bắt đầu dùng lực, thô bạo tựa như lăng nhục.
“Nhẹ chút..” Chi Đạo bị xoa đau, đôi mắt đỏ lên: “Em còn đang phát dục mà.”
“Ừm.”
Giọng nói của Minh Bạch đã mất đi vẻ bình tĩnh vốn có, hô hấp nặng nề, mỗi hơi thở phun ra là một mảnh nóng rực.
Anh nhìn chằm chằm vào thứ mềm mại trong tay. Nhìn thịt mềm tràn ra từ các khe hở của ngón tay. Mạch máu màu xanh lơ trên làn da trắng nõn cũng bị màu hồng phấn vừa mới nổi lên làm cho biến mất. Chi Đạo để Minh Bạch tùy ý nắn bóp.
Bầu ngực bên trái khiếp đảm bất an nhìn đồng bào bên phải của mình chịu lăng nhục tàn bạo. Nó cô độc, bị năm ngón tay dâm loạn, đáng thương khóc lóc thảm thiết, tuyệt vọng, toàn bộ bầu ngực đỏ bừng sung huyết.
“Đau.” Chi Đạo nhíu mày, chụp anh tay.
Minh Bạch dừng lại, buông ra, tay đặt xuống khăn trải giường: “Xin lỗi.”
Nhắm mắt lại, rồi chậm rãi mở ra.
“Mau ngủ đi. Anh ngủ trên sô pha.”
“Minh Bạch.” Chi Đạo cười nhìn anh.
“Sờ lên, xúc cảm thế nào?”
“Mềm không?”
Nếu hiện tại có điếu thuốc, hẳn là anh đã sớm hút hết. Ánh mắt Minh Bạch nhìn thiếu nữ đã vẩn đục, giọng điệu khàn khàn sàn sạt như cát bụi.
“Em có biết em đang hỏi cái gì không?”
Chi Đạo cúi đầu, tay cô chậm rãi sờ lên vị trí trái tim của anh. Điểm đỏ trước ngực thiếu niên bị bao trùm trong bàn tay mềm mại, lòng bàn tay có hơi ngứa.
“Em chỉ biết.”
Chi Đạo chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của Minh Bạch, mỉm cười, cố ý hít thở nhẹ nhàng.
“Trái tim của anh… Đập thật là nhanh.”
Thiếu niên đột nhiên nâng chân, áp sát cơ thể Chi Đạo, đùi phải nâng lên dồn dập đè cô dưới người, dùng tư thế giam cầm, hai tay ấn chặt hai tay của cô xuống bên sườn mặt. Cơ ngực lõa lồ cọ qua đầu vú cứng ngắc của thiếu nữ.
Minh Bạch giống như báo đen săn mồi đang yên lặng trốn trong bụi cỏ, móng vuốt sắc bén, hít thở thô nặng, ánh mắt như hổ rình mồi. Mười ngón tay nắm chặt, khớp xương trắng bệch hiện ra.
“Anh. Anh muốn làm gì…” Ánh mắt Minh Bạch quá mức nguy hiểm, giống như muốn lột da rút xương. Chi Đạo thấy vậy, trong lòng càng bất an.
Hôn.
Ngay sau đó, khi vẻ kinh ngạc trên mặt Chi Đạo còn chưa kịp biến mất. Minh Bạch đã dùng tốc độ như sấm chớp mưa bão chà đạp thiếu nữ yếu ớt, khiến cô khóc nức nở. Năm ngón tay đan vào kẽ hở các ngón tay của cô, dùng sức ấn chặt nó trên giường, giống như mười cái đinh thép. Hô hấp của thiếu niên lộn xộn, vẻ bình tĩnh kiềm chế đã bị dục vọng thiêu chết, con quỷ trong lòng như ngựa hoang thoát cương. Môi lưỡi giao triền, cứng cỏi giống như muốn bẻ gãy cô, treo cổ cô, tra tấn như nô lệ.
“Trốn cái gì?” Minh Bạch cắn môi dưới của cô, ánh mắt sắc bén như lưỡi cưa.
“Anh…” Chi Đạo bị động tác của anh dọa sợ, bả vai run rẩy, lùi bước về phía sau.
Minh Bạch đè cô lại, trán dán lên trán, nở nụ cười tươi khiến má lúm đồng tiền hiện ra. Rõ ràng là nụ cười đó rất dịu dàng, nhưng ánh mắt của thiếu niên nhìn chằm chằm cô như đang nhìn con mồi: “Chị ơi.”
“Tỉnh rượu rồi?”
Minh Bạch chưa bao giờ để lộ ánh mắt tà ác dữ dằn khiến người khác sợ hãi như vậy.
Mặt nước bình tĩnh bị bão táp hung ác đấm đánh, mặt hồ chật vật nổi lên từng đợt bọt nước, đáy hồ cũng chẳng yên ổn, sóng ngầm cuộn trào.
Dường như Chi Đạo đã ngửi thấy mùi tanh hôi của nước bùn.
Cồn lại lần nữa phát tác, làm tê liệt các dây thần kinh, Chi Đạo không muốn suy nghĩ sâu xa, càng không muốn tỉnh táo, vì thế, thiếu nữ vô lực nhắm chặt hai mắt, mặc anh làm xằng làm bậy.
Minh Bạch như si như nghiện, nụ hôn này là cô dạy anh, cho anh nếm thử cảm giác hơi thở giao hòa. Không đủ. Còn chưa đủ. Tay trái của thiếu niên vươn ra, tà ác bắt lấy bầu ngực bên trái bị bỏ qua từ nãy đến giờ, thô bạo xoa bóp. Anh cắn lên khóe miệng cô.
Sao Chi Đạo cứ liên tục trêu chọc anh, lặp lại nhiều lần? Muốn dẫn lửa thiêu thân, khiến anh nhận định cô sao?
Xem ra cũng lớn gan nhỉ? Thật sự không biết là do cô vốn không sợ hay là vô tri đến mức không biết sợ?
Chi Đạo không hề biết, dưới cái túi da hoàn mỹ bình tĩnh này giấu một tên điên cuồng bệnh hoạn. Anh đã nỗ lực biểu hiện như một “Người bình thường”, tận lực che giấu tinh thần cuồng loạn của mình, không muốn bại lộ. Anh phải khắc chế, muốn giống như người bình thường.
Chỉ là, ngẫu nhiên…
Ngẫu nhiên cũng sẽ… Cầm lòng không đậu.
“Chi Đạo.” Hô hấp ẩm ướt của Minh Bạch dồn dập phả lên sườn mặt cô, kèm theo đôi môi mềm mại và các nụ hôn hỗn độn.
Giọng nói thì thào nhỏ nhỏ, lại ẩn chứa sức mạnh áp bách cường thế.
“Anh vĩnh viễn là của em.”
Há miệng ngậm lấy bầu ngực mềm mại trắng nõn, nuốt nhai hút cắn, thiếu niên dùng sức như muốn mút ra sữa tươi.
“Đau…” Chi Đạo giãy giụa, yếu ớt đẩy đầu của anh ra.
Minh Bạch nhìn anh đào đỏ nở rộ trong miệng mình. Thân thể của cô chỉ được phép cho một mình anh chiếm lĩnh xâm lược.
Anh nhẹ nhàng sờ lên vành tai cô, nhìn chằm chằm cô, ánh mắt khó dò sâu thẳm như đáy biển. Anh cắn lên đầu vú của cô.
Minh Bạch nói, em nhất định cũng phải như vậy.

Tâm trí Chi Đạo cứ lơ mơ, thần kinh mơ hồ chẳng thể tỉnh táo, đến chỉ có những cơn khó chịu ngẫu nhiên mới có thể kéo cô trở về thế giới hiện thực trong giây lát, nhưng sau đó cô lại bất tỉnh nhân sự, chìm vào giấc ngủ.
Minh Bạch xốc chăn lên. Ánh mắt tự nhiên phác họa lại thân thể của thiếu nữ. Đầu tiên là phần đầu và lòng bàn chân, sau đó dần dần tụ tập lại trên phần cơ thể ở giữa. Từ bộ ngực, cẳng chân đến rốn, đùi.
Cuối cùng,… ánh mắt anh ngừng lại trên hạ thể trơn bóng.
Không có lông tóc. Trắng nõn, thuần khiết, mềm mại.
Thứ này mẹ nó đã hoàn toàn thoả mãn cái tính thích sạch sẽ của thiếu niên. Minh Bạch không nhịn được nữa, há to miệng, nghe được tiếng nuốt nước bọt mất tự nhiên của mình truyền đến từ yết hầu.
Khát vọng. Điên cuồng.
Cúi đầu, nhìn người anh em đã ngẩng cao đầu, vạt quần chỗ đó cũng đã ướt đẫm. Chiếc quần dài bên ngoài không thể giấu được người anh em cương cứng đang muốn ngo ngoe rục rịch.
Minh Bạch ngồi bên mép giường. Nhìn bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ.
Trời đêm không trăng không sao, chỉ có hai ba ánh đèn lẻ loi. Anh nhắm mắt lại.
Mạnh mẽ tách hai chân cô ra, lần đầu tiên nhìn thấy khe hở huyền bí kia. Nó chỉ nhỏ có chút xíu như vậy, hai cánh môi nhẹ nhàng mấp máy, hé mở mời chào, màu sắc hồng nhạt dụ dỗ người nhìn phạm tội.
Minh Bạch nhìn gương mặt bình thản đang chìm sâu vào giấc ngủ của Chi Đạo. Cúi đầu, ngón tay như đầu bút, chậm rãi nhẹ nhàng ép cánh hoa đang khép mở ra. Đầu ngón tay ngừng ngay ngoài cửa, che hết cả cửa động.
Quần đã cởi một nửa. Minh Bạch nắm lấy dục vọng đã sưng to đặt lên miệng hang, so sánh kích thước. Đầu dương vật còn to hơn hai cánh thịt của cô, kích cỡ khiến cho người nhìn sợ hãi. Minh Bạch hơi dịch người, ghé sát lại, đầu nấm nhẹ nhàng tách hai mảnh cánh hoa. Hai cánh hoa bặc một tiếng, mở ra, lặng yên không một tiếng động lộ ra khe hở đến thiên đường.
Quá nhỏ, nhìn kích cỡ này chắc là không nhét vào nổi mất. Minh Bạch hít một hơi, một lát sau lại lùi lại.
Thiếu niên cúi đầu, niết gương mặt bầu bĩnh của Chi Đạo, nhéo ba cái mới đã nghiền. Minh Bạch nhìn cô thật lâu, ánh mắt lại dần dần biến thành màu đen kịt. Sau đó, anh lại lấp đầy hô hấp của cô một lần nữa, điều chỉnh góc độ của đầu nấm, dùng góc độ xảo diệu khiến đầu nấm chui một nửa vào cửa động.
Có thể đi vào!!!
Minh Bạch nín thở, bàn tay đang nắm dương vật cũng căng thẳng, thong thả tiến vào một nửa nữa. Đầu nấm đụng vào vách tường thịt non mềm. Thật sự có thể đi vào! Minh Bạch ngạc nhiên nhìn huyệt nhỏ thần kỳ.
Lại chen vào thêm một centimet thì bị mắc kẹt, không thể đẩy nổi nữa. Thịt chung quanh cửa động căng ra hết cỡ, trong suốt giống như sắp bị xé rách. Thật chặt! Thịt non hồng nhạt bị tra tấn biến thành màu đỏ sung huyết thê thảm. Còn có…
“Đau!” Chi Đạo khóc thành tiếng. Bị cơn đau đớn dưới hạ thể đánh thức.
Minh Bạch vội vàng rời khỏi, ghé đầu lên cổ Chi Đạo, thở dốc, giống như phạm nhân chạy trốn.
“Đau… Đau quá.” Nước mắt Chi Đạo không chịu khống chế mà chảy xuống. Cô muốn biết nguồn cơn của cơn đau đớn này, sờ tới sờ lui lại không biết ở đâu, cảm giác đau đớn trên sinh lý dần dần biến mất.
“Đau. Vì sao lại đau như vậy?”
Nhưng dư âm của cơn đau vẫn tồn tại trong tinh thần, Chi Đạo híp mắt, hai mắt đẫm lệ nhìn Minh Bạch: “Có phải anh lại cầm đao cắt em không?”
Sợ đau như vậy? Minh Bạch suy nghĩ một giây, vỗ vỗ gương mặt cô: “Chi Đạo.”
“Nếu mẹ em biết em ở trong nhà của anh qua đêm thì sẽ như thế nào?”
Chi Đạo nhớ lại lời Lý Anh từng nói, lẩm bẩm.
“Mẹ nhất định sẽ mắng em.”
Minh Bạch nghịch tóc cô: “Vậy nếu bà ấy biết em làm với nam sinh thì sao?”
“Làm cái gì?” Chi Đạo mơ hồ nhìn anh.
Minh Bạch suy nghĩ một lát.
Thong thả bình tĩnh: “Làm tình.”
Nghĩ cũng không cần nghĩ, Chi Đạo nhanh chóng trả lời anh: “Em sẽ bị đánh chết.”
Minh Bạch ung dung nhìn gương mặt hoảng hốt của thiếu nữ, ngón tay vuốt ve từ trán của cô đến cằm, ngữ khí hư hỏng quyến rũ, giống như ác ma đang dụ dỗ cô gái ngây thơ.
“Vậy em không thể nói cho bà ấy biết.”
Cánh tay cường tráng của thiếu niên chậm rãi chống hai bên gối đầu, phóng thích toàn bộ sức mạnh hoang dã bị kiềm chế từ nãy đến giờ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận