Chương 67

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 67

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Minh Bạch.”
Mạt Hà quỳ gối trước tấm bia mộ, nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc trắng trong tay xuống mặt đất, rũ mắt nhìn chúng một lát mới chậm rãi quay đầu nhìn anh.
Mạt Hà hỏi anh: “Em thích dạng con gái như thế nào?”
“Không biết.” Minh Bạch đứng thẳng, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Mạt Hà.
“Em hoàn toàn khác với anh trai mình.” Cô ấy cười một cái: “Cho nên, chị cũng rất khó tưởng tượng ra cô gái mà em thích sẽ là người như thế nào.”
Minh Bạch nhìn chằm chằm tấm ảnh đen trắng trên bia mộ, lông mi dần dần rũ xuống.
“Tóm lại sẽ không phải kiểu con gái ngớ ngẩn.”
“Đúng vậy.” Mạt Hà chậm rãi đứng lên, vỗ vỗ tro bụi đính trên quần áo, cô ấy cũng nhìn sang tầm ảnh đen trắng: “Anh ấy đúng là quá ngốc.” Lại nhìn về phía anh, tay phải nhẹ nhàng vén tóc mái.
“Em đừng học anh ấy.”
Hoàng hôn dần buông xuống, thiếu niên chậm rãi nghiêng mặt nhìn ra phương xa.
Người con gái mà anh thích?
Khu nghĩa trang đâu đâu cũng là những tấm bia mộ lạnh băng, xếp hàng chỉnh tề như các quý tộc chuẩn bị ngồi vào bữa thịnh yến. Phóng tầm mắt ra xa hơn, núi non trùng điệp nối tiếp nhau, sắc trời ảm đạm như tròng trắng trong mắt người, đồng tử màu đỏ rực treo giữa không trung. Phía Tây Nam, cỏ dại chẳng ai cắt tỉa, quạ đen đậu thành đàn, ánh chiều tà dải xuống mặt cỏ tạo thành một con đường nhỏ rực rỡ, chào mời người tới đi lên.
Minh Bạch nâng tay trái lên, lòng bàn tay mở ra, vết sẹo trên ngón giữa vẫn còn thịt hồng chưa hết.
Người con gái anh thích.
Đại khái sẽ là.
Nếu cô dám rời đi, anh sẽ trói tay chân cô vào bốn chân giường.
Anh sẽ khóa cửa phòng, rưới xăng lên, bật lửa… để ngọn lửa từ từ liếm lên khăn trải giường.
Thứ tình cảm này.. rất bệnh hoạn cần phải cực lực khắc chế.

Chi Đạo ngây người sững sờ trên giường đã hơn mười phút. Ánh mắt cô như cá chết nhìn chằm chằm thiếu niên lộ ra thân trên loã lồ bên cạnh.
Minh Bạch gối lên cánh tay, thân thể hơi cuộn tròn.
Chi Đạo thấy đầu rất đau, cả người như bị ô tô nghiền qua một trận, giống như cô vác cái thân xác ốm yếu này đi đánh nhau với một người đàn ông lực lưỡng. Dãy dụa một lúc mới nhíu mày, mở mắt, đến khi đầu óc tỉnh táo, lý trí trở về, nhìn thấy căn phòng xa lạ, cảm nhận được bản thân đang trần truồng, trái tim cô lập tức lạnh hơn một nửa.
Chi Đạo run rẩy xốc cái chăn lên, tầm mắt mới vừa lướt đến dấu tay trên bầu ngực thê thảm không nỡ nhìn, dây thần kinh đột nhiên căng chặt, thiếu chút nữa ngất đi. Thiếu nữ mang theo đôi mắt hồng rực, lập tức tìm kiếm đầu sỏ gây tội, thấy anh vậy mà vẫn có thể thản nhiên ngủ ngay bên cạnh mình, cô tức muốn khóc.
Đồ khốn kiếp! Không ngờ anh! Không ngờ anh thật sự dám!
Từ từ.
Hạ thể truyền đến cảm giác đau râm ran và nóng bỏng, khiến ký ức tối hôm qua bắt đầu lúc ẩn lúc hiện. Hình như… Cô hô “Đau” rất nhiều lần. Không thể nào… Nỗi bất an len lỏi từng ngóc ngách trong tâm trí, dây thần kinh trong đầu Chi Đạo càng căng chặt hơn.
Cô đá văng phần chăn còn thừa ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy vệt máu khô loang lổ trên khăn trải giường và trên đùi, rõ ràng đến chói mắt. Chi Đạo hít sâu một hơi, nhắm chặt hai mắt lại, cả người giống như bị trúng đạn, ngã vật ra giường.
Xong rồi xong rồi. Hai người họ thật sự làm rồi.
Cô không còn trong trắng nữa rồi.
Bản thân cô vẫn còn là một nữ sinh cấp ba, còn chưa gặp được chồng tương lai, hơn nữa Minh Bạch còn giấu rất nhiều bí mật, nhân tố không xác định xung quanh anh thật sự quá nhiều, cô còn chưa hoàn toàn tín nhiệm anh. Cái quan trọng nhất là, lần đầu tiên của cô lại cố tình cho cái tên lừa đảo khốn kiếp này!
Chi Đạo vẫn luôn cho rằng Minh Bạch không có hứng thú với chuyện tình dục, thậm chí trong tiềm thức cô còn cho rằng anh tuyệt sẽ không “Xuống tay” với cô. Rõ ràng chính anh đã từng nói: “Những bộ phận đó thật xấu xí”, còn hỏi cô “Không cảm thấy ghê tởm” sao? Hơn nữa nhìn bề ngoài lạnh lùng cấm dục của anh cũng không giống như người sẽ làm loại chuyện này. Nhưng kết quả thì sao?!
Kẻ lừa đảo! Kẻ lừa đảo!
Càng nghĩ càng thấy bi thương, đôi mắt Chi Đạo hồng hồng, trừng mắt nhìn thiếu niên vẫn đang ngủ say. Trong nội tâm như có ngọn lửa đang cháy hừng hực, thật muốn bóp chết tên lừa đảo này, sau đó vứt xác thủ tiêu!
Dáng vẻ ngủ say của Minh Bạch rất có tính lừa gạt, ngọt ngào đáng yêu như trẻ con, khiến cho người đang chìm trong ngọn lửa giận như Chi Đạo cũng sững lại. Làn da trắng nõn, thân trên loã lồ đón ánh nắng khiến cả người thiếu niên như thiên sứ chìm trong ánh sáng, áo sơ mi nửa khép nửa mở, đường nét cơ bắp trên eo và bụng rõ ràng xinh đẹp, cơ bụng mạnh mẽ thon gầy thích hợp.
Mới sáng sớm đã được chứng kiến một thân thể nam tính đẹp như bức tranh nghệ thuật treo trong buổi triển lãm. Trong đầu Chi Đạo đột nhiên nhảy ra vài đoạn ký ức khó tả: là hình ảnh cô vuốt ve cơ bụng Minh Bạch.
“Cởi quần áo.”
“Cởi ra, được không.”
Cô cô cô cô cô làm cái gì thế! Uất ức nửa ngày trời hoá ra là do cô chủ động?! Mẹ nó!
Gương mặt Chi Đạo thoắt cái nhuộm thành màu đỏ ửng.
Ánh mắt tự nhiên đi xuống phần hông của thiếu niên, xương hông nhô ra, hố lõm gợi cảm chứa đựng cả không gian mơ màng. Xuống chút nữa, quần dài màu xám rộng thùng thình không che được đôi chân dài miên man, cũng che không được…
Chi Đạo híp mắt, nhìn kỹ khối vải dệt nhô lên giữa đùi thiếu niên.
“chào cờ”.
Đồ khốn nạn! Không ngờ anh còn dám “chào cờ” trước mắt cô?!
Chi Đạo tức giận cầm lấy cái gối đầu, quăng về phía ”vận mệnh” của Minh Bạch, lục phủ ngũ tạng đều đang bị ngọn lửa giận thiêu đốt.
“Hừm…”
Minh Bạch kêu lên một tiếng, dụi dụi mắt, đôi mắt mơ màng ngập nước nhập nhèm, khóe miệng khẽ nhếch nhìn về phía cô. Dáng vẻ lúc mới tỉnh của thiếu niên cứ ngốc ngốc, giống như chú chó nhỏ đáng thương vô cùng, nhìn chằm chằm cô.
Tuyệt đối không thể mềm lòng. Chi Đạo rũ mắt, nghiêng mặt sang một bên, kéo cái chăn lên che trên người, cúi đầu.
“Minh Bạch.” Giọng điệu của cô cực kỳ nghiêm túc: “Chúng ta hãy coi như chuyện này chưa từng phát sinh, sau này mỗi người đều cách đối phương xa một chút, biết không?”
Minh Bạch qua một lát mới hoàn hồn, ngồi dậy ung dung dựa vào ven tường: “Không thèm để ý?”
Chi Đạo ngẩng đầu nhìn vào mắt anh, lại tùy tiện nhìn sang một chỗ khác.
Thôi. Dù sao chuyện gì không nên làm hai người họ cũng đã làm hết rồi, còn có thể như thế nào? Một khóc hai nháo ba thắt cổ? Khổ sở cũng không thể giải quyết được vấn đề, khi gặp chuyện không tốt thì cứ bỏ qua, trên đời này chuyện vui vẻ nhiều như vậy, vì sao phải lãng phí tâm trạng lên những chuyện không vui? Đổi một góc độ khác để suy nghĩ, coi như… Chi Đạo cô tìm được một nam kỹ đầu bảng (1), người chiếm tiện nghi người được sung sướng chính là cô. Phải lạc quan mới thấy vui vẻ, mới tự tại hưởng thụ muôn vàn sắc màu của cuộc sống được.
Phóng tầm mắt ra xa, vạn sự không còn bi thương. (2)
(1): Nam kỹ đầu bảng: giống như kỹ nữ đầu bảng nhưng là nam 🙂 bạn Chi Đạo ví vốn hay quá.
(2): Vạn sự không còn bi thương: sau khi chúng ta trưởng thành, những chuyện tưởng chừng như to lớn rợp trời lúc nhỏ cũng chẳng là gì. Ý của Chi Đạo là phải nhìn ra xa, hướng về tương lai.
“Cứ coi như tình một đêm đi. Việc gì tôi phải để ý?”
Minh Bạch hơi nhướng lông mày, lông mi rũ xuống: “Đúng không…” Đến khi nhướng mắt lên, má lúm đồng tiền đã ẩn hiện, thiếu niên nở nụ cười nhạt: “Vậy… nếu như để mẹ em biết thì làm sao bây giờ?”
“Chỉ cần cậu không nói, tôi không nói, ai có thể biết được?”
Bầu không khí đột nhiên chìm vào yên lặng. Minh Bạch không hề đáp lời, Chi Đạo nhìn nụ mỉm cười đầy tính trẻ con trên gương mặt tinh xảo của thiếu niên, còn có đôi mắt tự nhiên vô tội kia nữa.
Lúc này, cô chậm rãi ý thức được có gì đó không đúng, sau lưng đột nhiên cảm thấy sởn tóc gáy.
Giọng thiếu nữ khẽ run rẩy: “Cậu… sẽ không nói cho mẹ tôi biết chứ?”
Bây giờ cô còn chưa yêu đương Lý Anh đã nghiêm khắc cảnh cáo như vậy. Nếu để bà biết cô uống rượu làm loạn với nam sinh trong lớp, mẹ cô chắc chắn sẽ cầm dao chém cô!
Minh Bạch nhún nhún vai: “Không biết chừng.”
“Cậu nói thế là có ý gì? Cậu đang uy hiếp tôi?!”
Chi Đạo dùng ánh mắt khó tin nhìn vẻ mặt hiện giờ của Minh Bạch.
Minh Bạch cũng nhìn cô thật lâu. Chi Đạo trợn tròn mắt nhìn anh nhẹ nhàng gật đầu.
“Ừ.”
Khốn kiếp! Đồ khốn kiếp này! Cứ để cô bóp chết anh đi! Đã phá tấm thân xử nữ của cô mà bây giờ lại còn có lá gan uy hiếp cô! Rõ ràng tướng mạo của anh là kiểu lạnh lùng cấm dục như vậy, nhưng sao hành động của anh lại luôn có thể làm điên đảo ấn tượng của cô.
Chi Đạo siết chặt nắm tay: “Cậu muốn như thế nào?”
Uy hiếp cô? Bắt cô làm trâu làm ngựa cho anh? Bưng trà rót nước? Thành thành thật thật hầu hạ anh? Hay là… Lại như lần trước “Chuyện gì cũng nghe theo anh”?
Minh Bạch tới gần cô, đôi mắt thâm tình nhìn cô giống như ngày đó anh nhìn Mạt Hà.
“Em biết mà.”
Cô biết mà? Cô biết cái gì…
Chi Đạo giương mắt nhìn thẳng vào anh.
Hô hấp của Minh Bạch nhẹ nhàng phả lên sườn mặt cô. Hai người đang ngồi trên giường Minh Bạch, cho nên mùi vị trên người anh càng nồng hơn, giống như không khí, vô thanh vô thức bao vây vạn vật.
Trong nháy mắt, Chi Đạo thấy như mình đã trở lại ngày đó.
“Không đồng ý, anh làm em tại đây.”
“Cậu nghiêm túc?” Cô rũ mắt.
Ngữ khí Minh Bạch cũng nghiêm túc: “Anh chưa từng nói đùa.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận