Chương 70

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 70

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Anh lại hỏi: “Bài tập hôm nay đã làm xong chưa? Ngày mai giáo viên sẽ kiểm tra học thuộc lòng đấy.”
“…Đã xong hết rồi.”
“Mấy phần kiến thức mà giáo viên nhắc đến em đã học thuộc hết chưa? Anh đã hệ thống lại một phần, chờ đến khi về nhà sẽ đưa cho em, còn có bài thi của em anh xem qua rồi, còn có chỗ nào em không hiểu không …”
Chi Đạo nhìn thẳng vào mắt Minh Bạch: “Em nói chúng ta chia…”
“Em mẹ nó câm miệng.” Minh Bạch đột nhiên quay đầu, ác liệt nhìn chằm chằm cô, nhanh chóng cắt ngang những lời cô định nói.
Đây là lần đầu tiên, Minh Bạch nói với cô những lời thô bạo như vậy.
Chi Đạo trầm mặc, cúi đầu.
Gió vẫn tiếp tục lướt qua nơi này. Qua một lát, Minh Bạch nhẹ nhàng vươn tay phải tới gần tay trái của cô, chậm rãi phủ lên, đến khi thiếu niên ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên, ánh mắt đã đong đầy sự dịu dàng như ánh trăng.
“Đêm nay chúng ta trở về trễ một chút nhé.”
Nói xong, thiếu niên bỗng nhiên đè cô xuống dưới người, trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt, từ môi cắn xuống cổ, hô hấp thô loạn. Ngón tay giống như sói đói hổ vồ, mạnh bạo xoa ngực cô, bộ phận sinh dục bên dưới cứng rắn nóng rực, liên tục va vào người cô, động tác cọ xát trên dưới giống như đang làm tình.
Chi Đạo nhìn thẳng vào mắt Minh Bạch, ánh mắt thiếu niên vẩn đục như nước bùn, trong đó còn chứa một cỗ sát khí giống như muốn hủy diệt cô, chơi hỏng cô.
Chi Đạo chậm rãi nhắm mắt lại, cùng anh điên cuồng.
Minh Bạch cười, má lúm đồng tiền lộ rõ vẻ hồn nhiên: “Chi Đạo, em… Thay đổi rất nhiều.”
Cô sợ nhìn thấy anh.
“Còn nhớ rõ không? Trước kia em rất thích nói chuyện, tính tình lại còn bướng bỉnh, lúc mới bắt đầu quen biết, cái tính này của em khiến anh rất đau đầu. Em còn thích chơi trò chơi, rõ ràng trình độ cũng chẳng tốt lắm, mà lại luôn bày ra vẻ kiêu ngạo, anh cũng chỉ có thể download…”
Càng sợ phiên bản Chi Đạo trong miệng anh.
“Anh cũng thay đổi.” Chi Đạo mỉm cười nhìn bàn tay thiếu niên, cô cũng bình tĩnh đặt tay lên bàn: “Minh Bạch, tôi vẫn còn nhớ rõ cảnh tượng khi anh nói với tôi về bông hoa sa mạc…”
Cả người Minh Bạch bỗng cứng lại, ánh mắt co rút, trái tim căng chặt: “Chi Đạo. Thực xin lỗi… Khi đó anh…”
Chi Đạo cắt ngang lời anh: “Không có việc gì, tôi biết lúc đó anh chỉ định dọa tôi thôi.”
Chi Đạo nhìn thấy Minh Bạch định sờ tay mình. Khi đầu ngón tay anh suýt chạm vào, cô lại lùi về. Không còn tâm trạng bình thản, hai người họ có lẽ có “hảo tụ”, nhưng không có “hảo tán”. (3)
(3): Hảo tụ hảo tán (好聚好散): dễ tụ dễ tan. Câu thành ngữ này thường được dùng trong trường hợp khi muốn kết thúc một mối quan hệ thật chóng vánh và gọn gàng, ý chỉ chúng ta đã đến với nhau dễ dàng thì hãy cùng kết thúc nó dễ dàng như lúc đã bắt đầu, đã chia tay thì đừng dây dưa níu kéo.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
“Ngày mai còn phải đi học. Để thứ bảy tuần sau anh lại đến tìm em. Lưu số điện thoại, được không?” Minh Bạch nâng mắt, khẩn cầu nhìn cô.
“Không cần.” Chi Đạo đứng lên: “Chúng ta không cần phải tiếp tục liên hệ.”
Minh Bạch trầm mặc một lát, cười: “… Ừm.”

Thứ hai, doanh thu của siêu thị tăng 463 tệ, ông chủ vui mừng tặng cô một phần cơm hộp.
Thứ ba, trời mưa, Chi Đạo không cẩn thận đánh rơi bao thuốc lá vào vũng nước, cô hút một cây thuốc lá ướt. Khó ngửi.
Thứ tư, Chi Đạo phát hiện một quyển notebook màu đen trên giá sách, cô nhìn chằm chằm mặt bìa của quyển vở đó thật lâu. Ngay cả khi Lý Anh gọi cô, cô cũng quên không đáp.
Thứ năm, hộp phấn nước mà cô đặt lúc trước đã được giao tới. Chi Đạo mở ra hộp hàng chuyển phát nhanh, cẩn thận gỡ đóng gói bên ngoài, vặn nắp ra, ngón tay nhẹ nhàng luồn qua bông mút, dùng lực ấn xuống lấy phấn, sau đó phủ lên mặt, giống như làm vậy có thể che giấu hết mọi mệt mỏi chật vật.
Thứ sáu, Chi Đạo xin nghỉ một ngày, ngồi lên một chuyến xe lửa, đi đến trường lớn học.
Cô ngẩng đầu nhìn bốn chữ Đại học Bắc Kinh treo trên cổng trường rộng lớn, đi vào cửa chính. Lúc cô đến là vừa đúng giờ tan học, tiếng người cười nói ồn ào đan xen với tiếng thảo luận cùng bạn cùng phòng, có cặp tình nhân đi lướt ngang qua cô. Chi Đạo quẹo phải, một đường đi qua các toà nhà dùng để dạy học, tòa nhà của các ban điều hành trường, tòa nhà thí nghiệm.
Cuối cùng, cách một cái lưới sắt màu xanh lá cây, Chi Đạo nhìn thấy Minh Bạch trên sân thể dục cách đó không xa.
Có một đám người vây chung quanh anh, thiếu niên thần thái sáng sủa ấm áp luôn là tâm điểm trong đám đông, được mọi người nhìn chằm chằm. Minh Bạch đang mỉm cười nói chuyện với bọn họ
“Ừ. Đợi lát nữa tớ sẽ gửi đáp án cho cậu.”
“Ngày mai có một buổi tụ họp, cậu có tới không? Là liên hoan với các thành viên của câu lạc bộ, có rất nhiều đàn em mới siêu đáng yêu, không đi thì rất đáng tiếc.” Nam sinh bên cạnh nhíu mày dụ dỗ.
“Không được.” Minh Bạch lắc đầu: “Ngày mai tớ còn có việc.”
“Thôi vậy. Cậu không tới cũng tốt. Cậu mà tới nhất định sẽ chiếm spotlight, các em gái sẽ chỉ nhìn cậu thôi, đến lúc đó tớ lại cô đơn lẻ bóng.”
“Chỉ biết tán tỉnh đàn em.” Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa trừng mắt liếc cậu nam sinh kia một cái.
“Nếu tớ có cái túi da như của Minh Bạch thì còn cần tán tỉnh đàn em nữa chắc?”
Trong cơ thể như có một sợi dây leo, dây leo xỏ xuyên qua lòng bàn chân của cô, xuyên qua hạ thể, xuyên qua tử cung, bụng, lồng ngực, cuối cùng chui ra khỏi cổ họng. Chi Đạo đột nhiên không thể phát ra tiếng.
Thật tốt. Bây giờ Minh Bạch có rất nhiều bạn bè, tính tình cũng cởi mở hơn. Bây giờ anh đã có được cuộc sống như trước kia cô tưởng tượng. Anh sống rất tốt. Tuy rằng đã thay đổi, nhưng cũng là thay đổi tốt.
Thời khắc này, Chi Đạo giống như những con rận chỉ sống chui lủi trong bóng tối. Đèn vừa bật sáng, cô liền hoảng loạn muốn trốn.
Đại khái là, ánh sáng tỏa ra trên người Minh Bạch quá mãnh liệt, quá thiêu đốt mà cô chỉ là một đóa hoa lan mềm mại thích môi trường ẩm ướt âm u.
Giống như những hôm thứ hai, mọi người phải tập trung dưới sân trường chào cờ. Minh Bạch một mình đứng trên khán đài, ánh mắt đạm mạc, lộ ra khí chất như thần thánh không thể xâm phạm. Đến cả gió cũng thần phục dưới tà áo đồng phục màu trắng của anh. Còn Chi Đạo cô chỉ là một học sinh vô cùng bình thường như vô số các học sinh khác, cũng đang đứng dưới đài nhìn lên, cô đứng ở cuối cùng, nơi cách xa anh nhất.
Tất cả mọi người đều có thể thay thế cô ở bên anh. Bây giờ cô không vui, thế giới phải không vui cùng cô, cho nên cô không thể ở bên anh.
Anh không phải Cố Ẩn. Anh là Minh Bạch. Là Minh Bạch cô vĩnh viễn không thể hiểu thấu.
Minh Bạch nghiêng đầu, ánh sáng hắt lên sườn mặt trắng nõn. Chi Đạo vội vàng buông ngón tay đang nắm chặt rào chắn, lập tức xoay người.
Nhưng Minh Bạch còn nhanh hơn một bước, anh đã chạy đến đối diện cô, cách lớp rào chắn, giữ chặt tay áo cô. Trên gương mặt là ý cười vui vẻ.
“Chi Đạo, em tới tìm anh?” Minh Bạch nắm chặt quần áo của cô, rất chặt, cô không dứt ra được: “Vậy đợi lát nữa chúng ta cùng đi ăn cơm? Ăn xong anh dẫn em đi tham quan trường học.”
“Không cần.”
Không cần. Chi Đạo cô là bị ma quỷ ám ảnh, mới vì một cái notebook mà ngàn dặm xa xôi chạy tới nhìn anh vui vẻ cười đùa với người khác. Thật kỳ cục. Cô phải đi về, về siêu thị dọn dẹp kệ để hàng, còn phải quét tước vệ sinh, cẩn trọng tồn tại. Thượng đế lựa chọn một cuộc đời đầy trắc trở cho cô, cô không chỉ không vượt qua được những bất hạnh đó, mà còn mất đi tin tưởng với chính bản thân mình.
“Chi Đạo… Anh không tin em tới này chỉ để tùy tiện nhìn một lát.” Minh Bạch nắm chặt lấy bàn tay lạnh băng run rẩy của cô, dùng sức bao vây đôi bàn tay nhỏ bé, cho cô ấm áp.
“Ngoan, chờ anh đi ra.”
Giọng nói của Minh Bạch như có ma lực, cơ thể của Chi Đạo cũng không còn căng chặt, dần dần mềm lại, thả lỏng.
Chi Đạo chậm rãi nghiêng đầu nhìn về phía anh, vừa ngước mắt lên, cả người lại đột nhiên cương cứng, hơi lạnh lan tỏa khắp cơ thể.
“Minh Bạch, không phải cậu đã đồng ý lát nữa sẽ cùng tớ đi hiệu sách sao?” Là giọng của nữ sinh kia.
Minh Bạch nhìn vào mắt cô, gương mặt không rõ biểu cảm.
“Em chờ anh một chút.”
Minh Bạch buông tay cô ra, sự ấm áp vừa nhận được lại nhanh chóng mất đi. Anh đi về phía cô. Mặt đối mặt, nói chuyện với cô. Thiếu niên cao lớn tình nguyện cong eo xuống, thâm tình đối diện với ánh mắt cô.
“Không phải ai anh cũng nhìn kiểu thâm tình. Là bởi vì mắt anh bị cận thị, lúc nhìn người khác có thói quen nhìn chăm chú.” Anh sờ đầu cô.
“Chi Đạo, đừng ăn dấm bậy bạ.”
Nữ sinh kia để mái tóc ngắn, cắt đến ngang tai, vén lên gọn gàng. Đôi mắt lập lòe giống như chú mèo sữa, toàn thân phát ra sức sống vô hạn của tuổi trẻ, vẻ mặt của cô ấy rất sinh động phong phú, giống như động vật nhỏ vui vẻ dưới ánh mặt trời.
“Nè, rõ ràng cậu đã đồng ý với tớ. Không tuân thủ hứa hẹn… Vậy lúc cậu trở về nhớ mang cho tớ một ly trà sữa nhé, nhất định phải mua ở cái tiệm lần trước chúng ta uống đó, chắc là cậu cũng để ý lần trước tớ chọn khẩu vị gì, đúng không…”
“Lần trước là tớ mời cậu, lần này cậu phải mời lại tớ đấy.”
Ai rồi cũng sẽ thay đổi. Trước kia Chi Đạo cho rằng cả đời chính là cả đời, cho rằng chỉ cần nắm tay nhau thì có thể đi đến đầu bạc răng long.
Nhưng hoàn cảnh sẽ thay đổi, tính cách cũng sẽ thay đổi, tài phú sẽ thay đổi, quan niệm sẽ thay đổi, bề ngoài cũng sẽ thay đổi.
Tình yêu biến mất, thay vào đó là tình bạn. Bọn họ hiện tại chỉ tính là bạn bè, những hồi ức tốt đẹp kia cũng chỉ xứng làm đồ nhắm rượu, để bọn họ ăn sạch sẽ tình bạn mong manh này.
Không phải Chi Đạo chưa từng nghĩ muốn sống một cuộc sống vui vẻ thú vị…
Cô không nên ở lại nơi này.

Cô đi đến bên một cái bờ hồ nào đó trong thành phố xa lạ này để hút thuốc.
Chi Đạo của bây giờ thích sự yên tĩnh. Thích nghe những bản nhạc buồn bi thương, mỗi ngày đều phải hút một điếu thuốc, buổi chiều uống một ly trà hoa cúc rẻ tiền. Đã quen đi trên con đường tối om không có ánh đèn đường, chỉ có ánh trăng làm bạn. Chi Đạo của bây giờ thích nhìn bầu trời âm u xanh xám ngoài cửa sổ, càng âm u càng tốt, tốt nhất là có thể giấu cô vào trong đó.
Mấy năm nay, cô hiểu sâu sắc nhất một câu nói: Khi con người trở nên lý trí sẽ mất đi khả năng cảm nhận tình cảm, khi một đứa trẻ bị ép trưởng thành cũng là lúc nó biết cách tích tụ hậm hực vào trong cơ thể.
Chi Đạo nhắm mắt, mặc cho ngọn gió thổi lên từ mặt hồ giống như bàn tay vuốt qua trên mặt.
Lôi quyển notebook màu đen từ trong túi xách ra, đặt ở trong tay, Chi Đạo cúi đầu, ngón tay vuốt ve từng chữ một, từng chữ trong câu văn mà cô đã viết rất lâu về trước.
Chi Đạo thì thầm thành tiếng.
Em yêu anh.
Tựa như ngồi trên một chiếc xe máy.
Em biết một ngày nào đó mình sẽ phải dẫm phanh, dừng lại.
Tay phải vung lên, Chi Đạo ném quyển notebook vào trong hồ nước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận