Chương 72

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 72

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch đột nhiên ôm lấy eo cô, dùng sức xoay người đè nặng trên người cô, mười ngón tay len lỏi tiến vào khe hở ngón tay cô, gắt gao chế trụ, kéo đôi tay cô qua đỉnh đầu. Cảm xúc trong lòng anh đang cuộn trào, gào thét, đôi mắt phiếm hồng, con ngươi đen tối, nào còn ánh mặt trời.
Minh Bạch nghiến răng nghiến lợi, nỗ lực kìm giọng xuống thật trầm thật thấp, kiềm chế không để tiếng thét chói tai kia thoát ra khỏi cổ họng, cảm xúc càng ngày càng tệ.
“Chi Đạo, sao em lại có thể có người khác? Dựa vào cái gì? Anh tìm em hai năm, cũng đợi em hai năm! Hiện tại, em con mẹ nó tùy tùy tiện tiện nói có bạn trai liền có bạn trai?! Vậy anh đây tính là cái gì? Trước khi bước ra khỏi cửa em luôn miệng nói yêu anh, kết quả đóng cửa lại một cái liền biến mất hai năm?! Em lại đang lừa anh có đúng không? Anh nói cho em biết, anh tuyệt đối không đồng ý chia tay. Hai năm trước đã không đồng ý, 2 năm sau anh cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý.”
“Em chỉ đang muốn nhìn anh khó chịu thôi đúng không?! Rốt cuộc là em muốn anh như thế nào? Anh càng đau khổ thì em mới càng vui vẻ, đúng không?! Bây giờ em lập tức xóa hết thông tin liên lạc của người kia! Sau này đừng có bất luận liên hệ gì với anh ta nữa! Lập tức! Ngay lập tức!”
Minh Bạch gầm thét phát tiết, nói xong những lời này thì nhìn chằm chằm cô thật lâu. Chi Đạo bình tĩnh như nước nhìn lại anh.
Đôi mắt Minh Bạch hồng hồng, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, anh đột nhiên dúi đầu vào cổ cô, phát ra một tiếng như than khóc.
Rên rỉ yếu ớt, cả người run rẩy. Mỗi một âm thanh phát ra đều như đang than khóc, rồi lại vô cùng trêu chọc trái tim người con gái bên dưới.
“Đừng tra tấn anh…”
“Cầu xin em.”
Cả người Chi Đạo cứng đờ, năm ngón tay chậm rãi mở ra, đặt lên đầu tóc mềm xốp của anh, tiến vào vuốt ve đầu anh.
Minh Bạch giống như một đứa bé đang chịu ấm ức.
“Đừng giận anh, được không? Anh thật sự đã thay đổi rất nhiều. Anh vì tìm em… Anh…”
Anh muốn gặp cô. Cho dù là trên trời hay dưới địa ngục, dù là trời nam đất bắc cũng phải tìm được cô.
Minh Bạch nhìn cô: “Chi Đạo, trước kia em thích anh như vậy…”
“Thực xin lỗi.” Thiếu niên cúi đầu: “Anh sợ em lại trốn anh cho nên mới không dám ép em. Anh cũng biết bây giờ em rất sợ anh chạm vào người em.”
Ngón tay thon dài của thiếu niên chậm rãi khép chặt lại, giam giữ mười ngón tay của cô, giống như đang túm chặt lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất trên mặt biển mênh mông.
“Chi Đạo, nhưng mà anh rất muốn cầm tay em…”
Minh Bạch….
Chi Đạo nhắm lại mắt.
Biết cô sợ chó, thiếu niên luôn đi trước mặt cô. Thấy cô không đọc được chữ trong vở mình, thiếu niên sẽ lặng lẽ luyện thư pháp, để viết cho cô hiểu. Minh Bạch còn cố tình để áo khoác ra chỗ cô, để cô không bị lạnh bị bệnh. Biết cô thích anh gọi là chị, nên thỉnh thoảng anh cũng chiều lòng cô.
Một khi thiếu niên tuấn tú đó mở miệng xin tha. Trái tim cô cứ như bị ngâm trong một thùng chất lòng chua chát, không đành lòng nhìn, nhưng trái tim vẫn đau đớn, run lên từng đợt.
Thiếu niên chủ động khoác áo khoác cho cô, lúc đi qua đường cái nhất định sẽ cầm tay cô, bản thân mình lại đi ra phía bên ngoài. Khi hai người đi ăn cùng nhau, anh luôn tri kỷ gắp thịt vào trong chén cho cô. Thiếu niên còn giúp cô học bổ túc, cho dù đang bị bệnh, giọng nói khàn khàn cũng sẽ cố gắng chống đỡ, giảng đến khi cô hiểu thì thôi. Khi đi ngủ, thiếu niên còn chủ động giúp cô rửa mặt rửa chân, khi rời giường lại chu đáo giúp cô chuẩn bị bữa sáng.
Chi Đạo đột nhiên muốn hút thuốc. Cô tránh tay anh, định lần tìm hộp thuốc lá và bật lửa trên bàn trà. Minh Bạch lại nắm lấy tay cô, đặt lên mặt anh.
“Chi Đạo, đừng hút thuốc.” Thiếu niên dùng ánh mắt an ủi vỗ về cô: “Hút thuốc không tốt cho sức khỏe.”
Yết hầu Chi Đạo nghẹn lại, hơi lên men. Ngón tay chậm rãi vuốt ve gương mặt anh, làn da trắng nõn, non mịn, giống như tơ lụa hảo hạng.
Trong lòng vẫn mềm đến rối tinh rối mù.
Chi Đạo cho rằng cô sẽ không còn được gặp lại anh nữa, cả người cực kì khó chịu. Nhưng lúc gặp lại, thì cô lại cảm thấy vô cùng sợ hãi.
“Ngày đó, lúc chúng ta gặp lại, anh quá kích động, cũng quá thô lỗ. Anh sẽ không như vậy nữa. Những điểm mà em không thích, anh đều sẽ sửa lại. Em xem, anh đã nỗ lực chủ động tích cực nói chuyện, kết bạn với những người khác, không bao giờ bộc lộ thái độ cực đoan nữa.”
“Chi Đạo, giờ anh cũng có thể ăn cay với em.”
Đôi mắt Minh Bạch giống như nước nóng, rót vào trái tim lạnh băng của cô.
“Đừng bài xích anh, có được không?”
Anh muốn hôn cô, cúi đầu, hai đôi môi cách nhau một centimet thì dừng lại. Minh Bạch vươn hai tay, ôm lấy khuôn mặt cô, vẻ mặt nhu tình.
“Chi Đạo, đừng sợ anh… Anh sẽ không làm ra loại chuyện kia với em nữa đâu.”
Minh Bạch, anh có thể đừng ép dạ cầu toàn như vậy nữa được không? Mỗi một lần thấy anh như vậy. trái tim cô đều đau thắt lại.
Chi Đạo nhẹ nhàng gỡ hai tay anh ra, ánh mắt bình thản: “Tôi đã có bạn trai.”
Mười ngón tay của thiếu niên đột nhiên căng thẳng cuộn lại, một lát sau lại chậm rãi buông ra. Ánh mắt sắc bén nhẹ nhàng như nước hóa thành băng, lại càng giống như máu đỏ chói mắt.
“Chị ơi.” Minh Bạch đột nhiên hạ giọng, mềm mại gọi cô.
Thiếu niên cố ý lợi dụng gương mặt tỉnh xảo, xinh đẹp, hạ giọng thật thấp, trong đôi mắt là ánh nước long lanh, ánh mắt cầu xin thương hại đầy đáng yêu. Anh cố ý dùng những lợi thế này để ăn mòn trái tim lạnh lùng của người con gái dưới thân.
Minh Bạch lại sử dụng mánh khóe với cô. Trái tim Chi Đạo vẫn không nhịn được mà đau xót, tảng băng trong cô dễ dàng bị giọng nói trầm thấp đáng thương của anh bắt được, hóa thành bùn thành nước.
Chi Đạo nghiêng mặt, không dám đối diện với anh.
Minh Bạch lại nắm lấy tay cô: “Vì sao để người khác mạo danh em đi học? Rõ ràng em thích Bắc Kinh như vậy…”
Chi Đạo thật sự muốn hút một điếu thuốc. Cô muốn dùng khói thuốc thiêu chết trái tim chỉ biết trốn tránh của mình, dùng sương mù rót đầy thần kinh suy nhược yếu ớt. Cứ như vậy, thiêu chết quá khứ của cô.
Cô nói: “Trời không còn sớm, trở về đi.”
Cả người Minh Bạch lập tức cứng đờ, chậm rãi bò xuống khỏi người cô, há miệng thở dốc, cuối cùng anh không nói một câu nào nữa.
Trước khi đi, thiếu niên đứng trước cửa, xoay người, trong ánh mắt vẫn lập lòe một chút ánh sáng của tia hi vọng cuối cùng.
“Anh ta thật sự là bạn trai của em sao?”
Vương Hiểu Vĩ chỉ là đối tượng xem mắt mà Lý Anh giới thiệu cho cô một tuần trước. Chi Đạo trầm mặc một lát, lại muốn hút thuốc. Cô gật gật đầu.
“Ừ.”
Tia sáng cuối cùng, tắt.

“Chị ấy là chị gái của cậu sao?”
Trong trường học, Minh Bạch vô tình đụng mặt Hứa Nghiên trên con đường nhỏ. Cô ta liền sóng vai đi cùng anh một đoạn.
Vẻ mặt Minh Bạch đầy hoảng hốt, tình thần có chút không phấn chấn, giống như ngâm mình trong biển tuyệt vọng.
“Không phải.”
“Tớ còn tưởng chị ấy là chị gái cậu cơ. Nhìn dáng vẻ rất già dặn trưởng thành… Cảm giác đôi mắt của chị ấy cũng không có thần. Cậu với chị ấy…”
Minh Bạch dừng bước, đột nhiên cao giọng: “Chuyện này không liên quan đến cậu.”
Hứa Nghiên khó tin nhìn thiếu niên trước mặt đột nhiên lớn tiếng với mình, cô ta tức giận, cũng lớn giọng mắng lại: “Minh Bạch. Cậu… Cậu quát cái gì mà quát!”
Minh Bạch hít sâu một hơi: “Xin lỗi. Hiện tại tâm tình của tôi không tốt.” Nói xong, anh tăng tốc, nhanh chóng ném cô ta lại phía sau.
Không thoải mái. Khó chịu. Phẫn nộ. Trong lòng ngũ vị trần tạp. Nỗi thống khổ đang giày xéo trái tim anh. Minh Bạch đi đến chỗ rừng cây âm u, chậm rãi ôm ngực ngồi xổm xuống.
Một năm trước cô đã ở bên người khác. Một năm trước, anh vẫn còn đứng ở trong cái đình nhỏ của tiểu khu, mỏi mệt hy vọng chờ cô trở lại, vậy mà cô ở phương xa, lại cùng với người đàn ông khác, nắm tay hôn môi.
Anh đã cầu xin cô đến như vậy. Nhưng cô vẫn giống như hai năm trước, trái tim lạnh băng, cứng rắn như đá.
Mặc kệ anh thay đổi thành dạng gì, cô vẫn lừa dối anh. Lừa anh nói yêu anh, cuối cùng lại bỏ đi. Chi Đạo thật sự không hề thích anh.
Minh Bạch chậm rãi đứng lên, bước chân trầm trọng đi về ký túc xá.
Cho dù anh là Minh Bạch hay là Cố Ẩn, anh đều không có tư cách được yêu thương. Mỗi người anh ký thác hy vọng đều có thể khiến anh đau đến chết đi sống lại.
Đã vô số lần bị thương, vô số lần đợi vết thương khép miệng, anh vốn tưởng, chỉ cần vết thương khép lại thì có thể lành lặn như cũ. Kết quả chỉ là sẹo chồng sẹo, vết cắt ngày càng dày, càng nặng, đè lên trái tim của anh. Cho dù là cây trúc khi không chịu đựng nổi áp lực cũng sẽ bị bẻ gãy, huống chi là con người, vì thế, Minh Bạch hoàn toàn điên rồi.
Minh Bạch nghĩ: Anh xong đời rồi, trái tim của anh đã nhận định không phải Chi Đạo thì không thể, anh đã hoàn toàn treo cổ trên tay cô. Cho nên bây giờ anh càng hối hận vì đã cầm tù Chi Đạo, khiến cô sợ anh như vậy.
Bầu trời đột nhiên đổ mưa, một giọt một giọt, rơi xuống chàng thiếu niên phía dưới.
Mọi sung sướng, tranh chấp, thương tổn trước kia đều hiện lên một cách rõ ràng sống động trước mắt.
Chi Đạo mắng anh là con chó, anh nói cô ghê tởm.
Thậm chí, lần tàn nhẫn nhất, anh còn kề dao bên khe hở dưới hạ thể của cô. Ngẩng đầu, dùng ánh mắt âm u như quỷ nhìn cô, còn cười hỏi cô: Biết bông hoa của sa mạc là gì không?
Một người đàn ông yếu đuối nhu nhược giấu mình sau tấm vải. Anh khát cầu cô, dục vọng bùng lên mạnh mẽ như ngọn lửa, đốt cháy mọi lý trí.
Cô là người khiến anh phải nhìn lên. Cô làm anh ghen ghét.

Bình luận (0)

Để lại bình luận