Chương 73

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 73

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô là hoa.
Càng ngắm càng muốn hái xuống, kẹp vào trong sách.
Bỏ vào trong túi.
Hoặc nghiền hoa thành nước, hòa thành một thể với xương tủy.
——————————————
Hai năm trước
Sáng sớm, bầu trời hơi trắng bệch, học kỳ 1 của lớp 12 kết thúc, học sinh cùng nghênh đón kỳ nghỉ đông.
Lúc này, cách sự kiện “Tình một đêm” của hai người lần trước đã qua hai ngày.
Chi Đạo chết trân nhìn chằm chằm di động trong tay. Người liên lạc đầu tiên được gim trên top hoàn toàn không có tin tức, ngược lại mấy người phía dưới thì cứ thỉnh thoảng lại nhảy ra vài điểm đỏ. Từ Oánh hỏi cô có muốn ra ngoài chơi không, Lư Tử Lượng hỏi cô đề toán học giải như thế nào, Trương Đạt Phúc xin cô đưa cho cậu ta một tấm thẻ yêu nước…
Hoàn toàn không có gì…
Đồ khốn khiếp! Chi Đạo tức giận đến hai hàng lông mày cau thành một hàng.
Đã hai ngày rồi, một cái tin nhắn trả lời cũng không có, cho dù anh có mất tích thì tốt xấu cũng phải rên một tiếng chứ.
Tay cầm di động càng ngày càng dùng nhiều sức hơn, Chi Đạo mím môi bất mãn, chọc chọc màn hình, một khả năng bỗng nhiên bật ra trong đầu.
Từ từ… Chẳng có lẽ Minh Bạch lại đang đùa bỡn thân thể và tình cảm của cô hả?! Chi Đạo nhớ lại ngày hôm đó, khi bọn họ tách ra cũng chỉ cầm tay, sau đó khi anh đưa cô về nhà cũng chỉ nói câu hẹn gặp lại rồi liền đi luôn.
Bọn họ đã là người yêu… Ít nhất… Cũng phải ôm một cái chứ…
Không phải cô muốn làm mấy hành động thân mật với anh đâu! Đồ khốn kiếp! Sớm biết vậy thì đã không uống rượu, còn đánh cược tín nhiệm, đồng ý yêu đương với tên khốn đó! Cô đúng là đồ ngốc! Hiện tại thì hay rồi, bị lừa rồi!
Chi Đạo tức giận đến nằm vật trên giường, hai chân duỗi thẳng, không ngừng đá đạp không khí.
Hơn nữa! Ngày hôm sau cô còn ngây ngốc, cắn môi do dự thật lâu mới hỏi anh có muốn đi ra ngoài chơi không… Sau đó thì sao, đến cái rắm cũng không có.
Chi Đạo! Mày đúng là vứt hết mặt mũi sang nhà bà ngoại rồi!
Sao một cô gái có thể không quan tâm đến chuyện người yêu không thèm trả lời tin nhắn của mình? Chi Đạo buồn bực, lấy chăn trùm kín đầu, hai chân kẹp chặt cái ôm gối, lòng thầm hận cái mình đang kẹp sao lại không phải là đầu của anh.
Sắp đến Tết. Chi Đạo nhớ ra chuyện này, yên lặng mở ví tiền nhỏ của mình ra, lại lăn qua lộn lại, trầm mặc nửa phút xong mới ảo não xoa đầu. Sao ngày thường cô không biết tiết kiệm một chút, thời điểm mấu chốt cần đến tiền lại chỉ có thể gãi đầu?
Hình như mấy đứa con trai đều thích giày …
Chi Đạo cũng không nhìn ra nhãn hiệu của giày mà Minh Bạch hay đeo, nhưng cô có thể tưởng tượng ra được, dù sao cả căn nhà trống vắng kia chỉ có mình anh ở, ba anh lại hung dữ như vậy, còn mẹ anh, hình như cũng không quản anh… Sao nghĩ vậy cô lại thấy chua xót thay anh nhỉ, có khả năng… Anh còn phải tiết kiệm hơn cô. Tủ giày chỉ có ba đôi giày, hình thức đơn giản. Đâu giống mấy nam sinh trong lớp, mỗi ngày một đôi, còn kiêu ngạo khoe khoang đôi giày trên chân mình đắt như thế nào, đẹp như thế, nhãn hiệu nổi tiếng ra sao, liên doanh với ai. Hừ, toàn lũ hoa hòe lòe loẹt.
Chi Đạo vẫn còn nhớ rõ, hồi năm lớp 10 cô vẫn chơi thân với đám con trai, có nam sinh ghen ghét Minh Bạch, suốt ngày cứ ngồi bới móc nói xấu anh. Tên đó suốt ngày châm chọc bề ngoài của anh quá nữ tính, là tên ngốc chỉ được cái to con, lại còn nói anh nghèo kiết hủ lậu, hoàn toàn để lộ nhân tính xấu xí của mình. Nói đến mức cô còn không nhịn được, đáp lại mấy câu.
“Cậu nói vẻ ngoài cậu ấy có nữ tính chút thì đã làm sao? Chẳng phải nữ sinh mà cậu thích suốt ngày đuổi theo sau mông người ta à?”
Bây giờ không giống lúc trước nữa rồi, Minh Bạch chính là bạn trai của cô, bạn trai… Chính là người một nhà. Không phải dạo gần đây mấy nam sinh trong lớp đều rất thích cái cặp giày mới ra mắt kia sao? Đúng là có hơi đắt chút… Nhưng vẫn đáng tiền mà.
Chi Đạo lại nhìn ví tiền nhíu mày.
Được rồi.
Tuy rằng giá cả khá chát chúa, nhưng mà…
Những nam sinh khác có, thì thiếu niên của cô dựa vào cái gì mà không có?!
Chi Đạo hạ quyết tâm, dùng sức đóng ví tiền lại, nằm lại lên giường, ngây người một phút, đột nhiên dùng sức vùi mặt vào gối đầu.
Ôi trời. Sao Minh Bạch lại biến thành chàng thiếu niên của cô rồi?
Mà hình như, anh chỉ có thể là của mình cô, cô muốn độc chiếm anh.
Gương mặt thiếu nữ còn nóng đỏ hơn ngọn lửa trong bếp lò.

Bình luận (0)

Để lại bình luận