Chương 75

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 75

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc này trời nắng, dù đang đúng 12 giờ trưa cũng không thể triệt tiêu không khí lạnh lẽo của mùa đông.
Trốn dưới một gốc cây, Chi Đạo ngửa đầu, duỗi bàn tay, đầu ngón tay chơi đùa với ánh sáng.
Minh Bạch sóng vai đưa cô đến chỗ học thêm ở một tiểu khu khác gần đó. Suốt dọc đường đi, Chi Đạo không ngừng nói về những tin đồn thú vị, cười đến không khép miệng được. Minh Bạch chỉ trầm mặc nghe, có khi lại dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô cười vui, có khi lại không tự chủ bị lây nhiễm sự vui vẻ của cô, khoé miệng nhẹ nhàng cong lên, bất giác nở nụ cười, lộ ra má lúm đồng tiền.
Từ lúc gặp cô, anh vẫn luôn như vậy.
Ở bên cạnh một người thú vị người là chuyện thoải mái nhất trong cuộc sống cô đơn của anh.
Từ khi ở bên cô, cuộc sống không còn nặng nề nghiêm túc, nó bắt đầu sôi trào sống động. Mỗi khi ở cạnh cô, anh sẽ cầm lòng không đậu, quên đi hiện thực, trong đầu luôn vang lên một giọng nói, nói anh “Không cần ra vẻ lạnh lùng, không cần tỏ vẻ nghiêm cẩn, không cần làm ra vẻ đứng đắn”, những suy nghĩ này thật hoang đường vô lý.
Nhưng hiển nhiên là Chi Đạo thú vị sinh động hơn anh nhiều. Lúc kể chuyện, cho dù là câu chuyện nhàm chán buồn tẻ nhất cũng được cô kể lại một cách sinh động. Về mặt tin tức, cô luôn kịp thời nắm bắt được các tin tức mới nhất. Về mặt quan hệ, cô nhất định cũng có rất nhiều bạn bè.
Quan hệ…
Minh Bạch rũ mắt, ánh mắt đột nhiên biến thành đầm lầy đen kịt, sâu không thấy đáy, không một tia sáng nào có thể lọt qua. Tay Chi Đạo đột nhiên bị niết đau.
Chi Đạo không cần nhiều mối quan hệ, cô chỉ cần anh là đủ rồi.
Tới nơi rồi.
Minh Bạch nhìn bốn phía: “Mấy giờ em tan học? Anh tới đón em.”
Trong lòng Chi Đạo lập tức vui đến nở hoa, cúi đầu nhìn mũi giày trên mặt đất: “Ôi chao, nhưng mà lúc đó đã là buổi tối…”
Minh Bạch suy nghĩ một chút: “Ừm… Vậy anh không tới nữa…”
“Không cho phép!” Chi Đạo vừa nghe vậy tức khắc trừng mắt cắt ngang lời anh. Sau đó lại giả vờ đáng thương, nhéo nhéo ngón út của anh, bày ra dáng vẻ yếu thế: “Sao anh nỡ nhẫn tâm nhìn một cô gái như hoa như ngọc, bơ vơ không nơi nương tựa đi về nhà một mình vào buổi tối cơ chứ? Lúc đó trời cực kỳ tối, người xấu lại nhiều, hơn nữa… chẳng may em bị bọn buôn người bắt mất, vậy cô bạn gái mới chỉ vừa nói chuyện được năm ngày cứ anh cũng cứ thế biến mất theo, anh cam tâm sao…”
Minh Bạch nhéo má cô, dùng vẻ mặt đứng đắn nhìn thẳng vào mắt cô, ngữ khí nghiêm túc: “Anh nói đùa thôi.”
Minh Bạch thình lình ghé sát tới. Mùi hương trên người anh vẫn là độc dược với Chi Đạo. Nó dễ dàng ăn mòn khứu giác của cô, làm tê liệt dây thần kinh trong đầu cô.
Chi Đạo lại bị dáng vẻ quyến rũ của thiếu niên làm cho choáng váng, trái tim loảng xoảng loảng xoảng nhảy loạn, cô vội vàng buông tay anh, hoảng loạn để lại một câu: “Em đi học đây”, rồi vội vàng đi vào tòa nhà mở lớp dạy thêm.
Chi Đạo không ngừng vỗ vỗ gương mặt phiếm hồng.
Thầm mắng chính mình là đồ háo sắc, quân địch vừa mới dùng sắc đẹp công kích là quân mình đã thất bại thảm hại! Hơn nữa, còn, không, hề, có, sức, lực, đấu, tranh!

Lớp học thêm quy định cứ học xong hai tiết thì học sinh sẽ có khoảng mười phút để nghỉ ngơi. Chi Đạo làm quen được với một nữ sinh tóc dài ngồi bên cửa sổ cùng lớp học thêm với cô. Lúc nghỉ ngơi, nữ sinh kia theo bản năng nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài cửa sổ, muốn thả lỏng đôi mắt một chút
Đột nhiên, cô ấy hưng phấn đứng lên, nghiêng hẳn người ra ngoài, đầu cũng sắp vươn ra ngoài cửa sổ, tay không ngừng vẫy loạn xạ với Chi Đạo phía sau.
“Chi Đạo! Mau lên! Có một anh chàng đẹp trai! Nhanh lên, lại đây xem! Nhanh lên!”
Chi Đạo theo bản năng khinh thường. Hứ, trên thế giới này còn có người đẹp trai hơn Minh Bạch nhà cô sao? Đúng là chuyện cười. Chi Đạo chẳng có chút hứng thú nào, vùi đầu làm bài tập, chỉ là suy nghĩ đã bay đến phương trời khác: Sao vẫn còn một tiết nữa vậy?
“Chi Đạo! Nhanh lên! Mẹ nó! Đây thật sự là anh chàng đẹp trai nhất mà tớ từng gặp! Cậu nhanh lên, mau lại đây xem! Tớ sợ anh ấy sắp đi mất!” Nữ sinh tóc dài vội vàng lôi kéo cánh tay Chi Đạo, kéo cô đến trước cửa sổ.
Chi Đạo bất đắc dĩ, đành phải đứng lên, chuẩn bị xem cho có lệ vài lần, lại cùng bình phẩm vài câu rồi liền ngồi xuống.
Cô đi tới trước cửa sổ, đôi tay chống trên lan can cửa sổ, cúi đầu, lông mi cũng thản nhiên rũ xuống. Muốn nhìn xem rốt cuộc là nam sinh như thế nào mà khiến cho cô bạn bên cạnh cô kinh diễm đến như vậy.
Tầm mắt nhìn xuống dưới lầu, một cái liếc mắt thoáng qua, sống lưng đột nhiên như bị điện giật, Chi Đạo tức khắc cứng đờ.
Phòng học thêm được bố trí ở tầng 5 của tiểu khu, cách mặt đất không quá xa. Khung cảnh đầu tiên đập vào mắt là cái cây khẳng khiu khô khốc, cảnh tượng quen thuộc mỗi khi vào đông, thân cây to lớn, cành khô lá úa. Cái cây từng cành lá xum xuê xanh ngát giờ đã rơi vào rụng gần hết, chỉ còn sót lại vài ba cái lá vàng kiên cường bám trên cành cây, thỉnh thoảng đong đưa theo gió. Tầm nhìn của Chi Đạo bị chắn bởi bảy tám cành cây, quang cảnh hư hư ảo ảo, mơ hồ mờ mịt.
Giữa các khe hở của cành khô, bóng dáng thiếu niên trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cảnh vật vốn đang ảm đạm chỉ vì sự xuất hiện của anh mà biến thành thế ngoại đào nguyên.
Thiếu niên ngồi trên chiếc ghế gỗ màu đỏ, đùi phải nhẹ gác lên đầu gối chân trái, một quyển sách màu trắng được đặt ở giữa bắp đùi. Anh lười biếng, chống khuỷu tay lên thành ghế, mu bàn tay lại chống lên gương mặt, hơi cúi đầu, nghiêm túc đọc sách. Cả người thiếu niên tỏa ra khí chất thanh đạm, không gần hồng trần, có lẽ đến cả bầu không khí cũng bị sự lãnh đạm thản nhiên trên người anh lây nhiễm, khiến mọi vật an tĩnh, dòng thời gian như bị ngưng đọng lại. Ánh mặt trời mùa đông dịu dàng xuyên qua các cành cây, nhảy nhót trên mặt đất, có vài tia sáng nghịch ngợm chạy lên người anh, lấp đầy các nếp gấp trên quần áo, hoặc mạ vàng cho chúng. biến anh thành tinh linh lạc xuống trần gian.
Một chiếc lá vàng bị gió thổi bay chậm rãi dừng bên chân anh, giống như vạn vật đang bày tỏ lòng thần phục với người con trai ấy.
“Đẹp trai nhở… Mấu chốt là phong cảnh này quá tuyệt, có thêm cậu ấy ngồi đó, cứ như dệt hoa trên gấm. Haizz, có vài phong cảnh, thêm người thì sẽ biến thành mớ hỗn loạn, nhưng cũng có vài phong cảnh vừa vặn thiếu bóng người điểm xuyết.”
“Ừm… Đẹp. Rất đẹp…” Chi Đạo ấp úng: “Tớ đi WC.”
Đôi mắt nhìn thẳng xuống dưới hồi lâu không chớp, Chi Đạo đột nhiên bỏ lại một câu như vậy rồi xông ra khỏi phòng học.
“Gấp như vậy?!” Nữ sinh tóc dài lớn tiếng hỏi cô. Lại thấy mới một cái quay đầu mà bóng dáng cô bạn dùng tốc độ bàn thời biến mất khỏi tầm nhìn, nữ sinh cũng không quan tâm nữa, dời tầm mắt, trở về vị trí của mình, cầm lấy bút bắt đầu làm bài luyện tập.

Chi Đạo đứng trong hàng lang, nỗ lực bình ổn hơi thở gấp gáp của mình, đến khi chắc chắn mình không có gì khác so với lúc bình thường mới chậm rãi đi ra ngoài.
Cô nhẹ chân đi đến trước người thiếu niên, thấy Minh Bạch đọc sách rất nghiêm túc, hoàn toàn không chú ý tới mình. Vì thế, Chi Đạo nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, tay phải cẩn thận tới gần tay trái đang đặt trên tay ghế của thiếu niên.
Khoảng cách giữa hai bàn tay ngắn dần, một centimet rồi lại thêm một centimet nữa, vậy mà thiếu niên vẫn không hề phát hiện. Cho đến khi lòng bàn tay cô dần dần phủ lên mu bàn tay của anh.
Minh Bạch mới nhíu mày kinh ngạc, vừa định rút tay về, lại quay đầu nhìn thấy người bên cạnh là cô. Động tác rụt tay về lập tức ngừng lại, anh cam tâm tình nguyện bị đè dưới tay cô.
“Anh đang đọc sách hả…” Chi Đạo hỏi một câu vô nghĩa.
Tay trái của Minh Bạch dời khỏi tay ghế: “Ừ.”
“Anh không về nhà sao?… Em còn tưởng là anh về rồi, sau đó đến giờ mới đến đây.”
Minh Bạch hạ nốt cái chân xuống: “Anh nghĩ là chắc cũng không phải chờ lâu nên không đi.”
Hai giờ, cũng không lâu lắm… Chi Đạo tưởng là anh đã về rồi, nếu không nhờ cô bạn tóc dài trong lớp học thêm có lẽ đến tận lúc tan học cô cũng không biết thì ra anh vẫn luôn ở dưới đợi cô. Thời tiết hôm nay còn lạnh như vậy, lúc thở ra có thể nhìn thấy sương trắng.
Cô nắm lấy tay anh: “Lạnh không?”
“Vẫn ổn.” Minh Bạch hưởng thụ ấm áp từ bàn tay nho nhỏ của cô truyền đến.
Chi Đạo chậm rãi cúi đầu, không biết tại sao ngón trỏ lại nghịch ngợm, giống như lông chim quét qua lòng bàn tay, phác họa lại hình dáng của nó.
Một chút. Lại một chút. Lại một chút nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận