Chương 80

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 80

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lúc “đồ chơi” còn mềm thì Chi Đạo hoàn toàn không có cảm giác cái gì, hiện tại cô dần dần không nắm nổi nữa.
Lừa người à… Thứ này làm sao có thể bỏ vào nơi đó của cô? Nếu cứ cố nhét vào, không phải chỗ đó sẽ bị xé rách sao? Phải chảy rất nhiều máu…
Chi Đạo không khỏi nuốt nước miếng, cũng cố áp chế nỗi sợ hãi xuống.
Chắc chắn lúc đó sẽ rất đau rất khủng bố. May mắn đêm đó cô uống say, ngủ như chết, không nhớ được gì, đau đớn khi tỉnh dậy cũng không rõ ràng. Nếu hai người “làm” vào lúc cô tỉnh táo, với cái kích cỡ này, vậy chẳng phải không chỉ thân thể mà đến cả linh hồn nhỏ bé của cô cũng bị xé nát sao? Không được không được. Không được làm, không được làm, tuyệt đối không được làm. Ngàn vạn lần đừng… Bằng không cô sẽ đau chết, rồi Minh Bạch định nhặt xác giúp cô hả?
Tưởng tượng lung tung xong, Chi Đạo liền túng quẫn, tình cảnh lúc này… cô đã cưỡi lên lưng cọp, khó leo xuống a. Nếu cô tiếp tục, sợ là đang tìm đường chết. Nếu cô không tiếp tục, thì lại có vẻ… Không tốt lắm.
Chỉ là… Chi Đạo nhìn lỗ tai của Minh Bạch đã đỏ lên như sung huyết .
Thật đáng yêu, như hoa như ngọc. Trái tim thiếu nữ của Chi Đạo tức khắc bị lung lay.
Cô nhẹ nhàng tiến đến bên tai anh, hơi thở ấm áp phả lên lỗ tai đỏ như máu của thiếu niên, không tiếng động khinh bạc anh.
“Anh từng vuốt ve nó chưa?” Lời nói giống như yêu tinh đang dụ dỗ muốn hút lấy linh hồn của các trinh nam ngây thơ.
Minh Bạch vẫn kiên trì không nói lời nào.
Chi Đạo liếm vành tai anh: “Hửm?”
Cuối cùng Minh Bạch cũng không chịu nổi nữa, mặt úp vào gối, cổ họng nghẹn ra một câu kêu rên: “… Không có.”
Minh Bạch chẳng bao giờ tò mò về sự khác nhau giữa hai giới tính, cũng chẳng quan tâm đến tình dục, thứ được coi là thiên đường nhân gian cho nên anh chưa bao giờ tự an ủi. Nên bây giờ khi bị cô đột ngột đụng vào mới có phản ứng mãnh liệt như thế. Mọi cảm giác trên cơ thể bây giờ đều rất xa lạ với thiếu niên, cả người thì nóng như lửa đốt, tốc độ lưu chuyển của máu nhanh đến không tưởng, chỗ da thịt tiếp xúc lại cảm thấy mát lạnh, nóng lạnh đan xen khiến thần kinh của anh cực kỳ căng thẳng. Dục vọng trỗi dậy khiến thiếu niên chìm trong ngọn lửa, khó mà dập tắt.
Chi Đạo chậm rãi vói tay phải vào quần Minh Bạch, trực diện nắm lấy thứ đó trong tay. Tay trái nhẹ nhàng cởi ba nút áo sơ mi đầu tiên của anh, lại lần nữa chui vào, đặt lên ngực trái, lòng bàn tay ma sát, vỗ vỗ lên hạt đậu đỏ.
“Gọi chị gái rồi em giúp anh.” Cô nhẹ nhàng hôn lên cổ thiếu niên, đôi môi cảm nhận được vị mặn từ những mồ hôi.
Minh Bạch bị cô đè nặng, không thể lật người, chỉ có thể bị động thừa nhận sự trêu chọc của cô ở cả trên và dưới, vật nam tính bị cô bao lấy cọ xát. Thái dương đổ đầy mồ hôi, thiếu niên không ngừng thở dốc, cắn môi nhẫn nhịn hồi lâu, chỉ khi ngẫu nhiên khó kìm lòng nổi mới phát ra một vài tiếng kêu dễ nghe. Lý trí của Minh Bạch đang dần tan rã, thậm chí đã suy yếu tới cùng kiệt, thân thể bị cô chạm vào như vậy, mọi rụt rè và bình tĩnh đều bị đánh vỡ.
“Anh đã cứng lên rồi.” Đầu ngón tay của Chi Đạo xẹt qua mã mắt ướt át trên đỉnh dương vật của thiếu niên: “Minh Bạch, gọi chị đi.”
Hai chân Minh Bạch tức khắc căng thẳng, ngón tay nắm chặt khăn trải giường, cổ họng không kìm được phát ra tiếng thở dốc.
“Ừm…”
Chi Đạo ngừng động tác, mặc thiếu niên như chết đi sống lại trong tình triều xa lạ, cả người giống như bị hàng ngàn con kiến gặm cắn. Hạ thân của Minh Bạch không tự giác mà cọ lên người cô, nhưng chút động tác nhỏ đó lại chẳng thể giúp anh hạ hỏa. Ngọn lửa nóng rực mãnh liệt như dây đằng, bò khắp cơ thể anh, thần kinh dần suy nhược, thân thể ngứa ngáy khó chịu.
Lâu dài không được thỏa mãn, cảm giác hư không suýt nữa ép thiếu niên phát điên. Cuối cùng, Minh Bạch không nhịn nổi nữa, từ bỏ mặt mũi, khóe miệng khẽ nhếch lên, toàn thân căng cứng, không cam lòng, tiếng gọi nghẹn ngào phát ra từ trong miệng.
Giọng nói còn tinh tế, mềm mại hơn sợi tóc, lại hàm hồ, không rõ.
“Chị ơi…”
Nguyện vọng của Chi Đạo được thỏa mãi, lập tức an ủi nắm lấy người anh em của thiếu niên. Kết hợp giữa cảm giác và kinh nghiệm tổng kết được khi xem những bộ phim hạn chế lứa tuổi, thực hành toàn bộ hết lên người anh, không ngừng nắm chặt, vuốt ve lên xuống.
Cô đã nói mà, sẽ có một ngày cô muốn cưỡng ép anh, ép anh mềm mại gọi cô một tiếng chị.
Đây còn không phải là tâm tưởng sự thành (1) sao?
________________________________
(1): Tâm tưởng sự thành trích trong “Tâm sinh vạn pháp, tâm tưởng sự thành” của đạo Phật. Ý là sức mạnh của ý niệm vô cùng to lớn, có thể chấn động hư không, thiên biến pháp giới… Cho nên chỉ cần mong cầu đủ mãnh liệt thì có thể đạt được nguyện vọng.
Bản thân tui cho rằng, không phải cứ cầu xin thành tâm thì sẽ được, chúng ta vẫn cần có năng lực của chính mình nữa chứ. Ví dụ như không thể nào có chuyện vô lý như một người luôn xếp thứ nhất từ dưới đếm ngược lên thì đỗ trường lớn học top đầu được. Thành tâm cầu nguyện chỉ giúp chúng ta có được cơ hội, còn nắm bắt được hay không thì hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân chúng ta.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Khoái cảm đột ngột ập đến khiến Minh Bạch hít thở không thông, đôi mắt anh nhắm chặt, thở dốc không ngừng. Thiếu niên nắm cánh tay cô, giống như ngăn cản lại càng giống như dung túng cho cô. Thiếu niên cao 1 mét 8 lại bị thiếu nữ nhỏ xinh kéo vào biển tình dục xa lạ, khiến cả người mềm nhũn, liên tục rên rỉ.
“Ừm…”
Thời gian lâu dài khiến tay Chi Đạo vừa mệt vừa đau, ý muốn từ bỏ đã manh nha trong đầu, nhưng Minh Bạch vẫn chưa chịu xuất ra.
Chi Đạo nhìn anh chôn đầu trong gối, lá gan chậm rãi phình to trở lại. Cô khụ khụ hai tiếng, thẹn thùng nhỏ giọng hỏi anh.
“Cái kia… Xong chưa vậy?”
“Đợi lát nữa.” Càng gần tới thời điểm cao trào, giọng của Minh Bạch lại càng thanh lãnh, bình tĩnh như dung nham nóng bỏng chảy trên mặt đất.
Minh Bạch chủ động vươn tay, nắm lấy tay cô, tăng tốc độ vuốt ve, cổ tay Chi Đạo càng mỏi hơn.
Năm phút sau, Minh Bạch kêu lên một tiếng.
Ngay sau đó, tay phải của Chi Đạo ướt sũng, lòng bàn tay của cô toàn là chất nhầy do anh vừa phóng ra.
Bây giờ, lỗ tai của Minh Bạch đã đỏ như máu, đầu vẫn nhất quyết chôn chặt trên gối. Chi Đạo tự đi rửa sạch tay, sau đó bất kể cô nói chuyện với anh, hay vỗ nhẹ lên vai anh, Minh Bạch đều không thèm phản ứng cô. Cơ thể Chi Đạo cũng nóng lên.
Cách một hồi lâu, Minh Bạch mới nâng đầu. Vài sợi tóc ướt sũng dính trên thái dương, sắc mặt vẫn hồng rực, thở hồng hộc, trong mắt tràn ngập hơi nước mông lung, cánh môi bị cắn đến hồng rực, dáng vẻ đáng thương như vừa trải qua một cuộc tra tấn.
“Chi Đạo…” Minh Bạch gọi tên cô.
Mỗi một âm tiết đều gợi cảm đến chết người, trêu chọc trái tim cô. Lông mi của anh rũ xuống, giọng nói mỏng manh, âm cuối hơi kéo dài như làm nũng.
“Sao em lại đột nhiên…” Làm như vậy với anh.
Chi Đạo nhìn chằm chằm thiếu niên, quên luôn cả việc chớp mắt.
Cô nhớ tới nữ sinh kia, trong lòng đột nhiên sinh ra một ý nghĩ không thể nói với người khác.
Minh Bạch…
Thiếu niên mà người khác khát vọng có được, vừa rồi còn bày ra dáng vẻ thanh lãnh cấm dục, một câu cũng không thèm nói, cần cổ vĩnh viễn ngẩng cao như thiên nga, ngay cả đến từng sợi lông mi cũng toát ra khí thể cao ngạo. Chàng thiếu niên đó, hiện tại còn không phải ngoan ngoãn bị cô đè dưới thân, anh còn không hề phản kháng, lỗ tai hồng rục, thẹn thùng giấu mặt vào gối, kiềm chế tiếng rên rỉ gợi cảm lại thẹn thùng, hơi thở gấp gáp phả bên tai cô, cả người anh sẽ căng cứng vì cô, năm ngón tay nắm chặt lấy cánh tay của cô, tinh dịch bắn lên tay cô, bắn thẳng vào tim cô.
Những phản ứng đó lại cố tình xuất hiện trên người Minh Bạch. Sự tương phản to lớn khiến Chi Đạo không thể nhịn được mà muốn phạm tội, lại sung sướng thỏa mãn với từng phản ứng nhỏ của anh.
Sau đó, Chi Đạo đột nhiên nhớ ra: Không phải Minh Bạch không thoải mái với mấy chuyện này sao? Vì sao lại đồng ý dung túng cho cô say rượu làm loạn? Hiện tại cũng không đẩy cô ra?
Vì cô là ngoại lệ của anh?
Hay là… Anh đang lừa cô.
“Anh có cảm thấy… Ghê tởm không?” Chi Đạo hỏi anh. Cô nhớ rõ anh từng nói những chuyện đó thật ghê tởm.
Minh Bạch không nói chuyện, đột nhiên bế cô lên, hai chân Chi Đạo tách ra, ngồi trên người anh, thiếu niên ngửa đầu, trực tiếp hôn lên môi cô.
Chi Đạo đành phải cúi đầu, hai tay chậm rãi ôm lấy cổ anh.

Chi Đạo không thể ngờ rằng Minh Bạch lại có một mặt đáng yêu và thuần khiết như vậy. Trước khi yêu đương là một dạng, sau khi yêu đương lại có một dạng khác.
Thiếu niên có bề ngoài cao lãnh thành thục, trong nội tâm lại ẩn chưa một đứa trẻ chưa lớn. Dịu dàng lại đi song hành với mạnh mẽ, thẹn thùng lại đi cùng với lạnh nhạt. Cho dù có đối lập đến thế nào thì khi đặt trên người Minh Bạch đều có thể lý giải, bởi vì đây là bí mật của anh. Giống như người khác cũng không tin Chi Đạo lại có thể to gan đến như vậy, dùng tay giúp anh thủ dâm.
Khi gặp những chuyện bất ngờ, luôn có những người không biết cách xử lý hoặc kiềm chế cảm xúc. Có người lựa chọn chủ động khiêu chiến, có người chọn bị động tiếp nhận.
Thậm chí còn có người sẽ nổi điên.
Chi Đạo nghĩ: trong chuyện học tập và sinh hoạt thường ngày hẳn là Minh Bạch rất mạnh mẽ, bình tĩnh. Nhưng không ngờ trên phương diện tình dục, anh lại còn thẹn thùng hơn cả cô, luôn chịu đựng, bị cô cưỡng ép. Chi Đạo càng khó có thể tưởng tượng, đêm đó anh chủ động như thế nào.
Quả nhiên là cồn khiến gan của con người phình to ra mà.
Sao càng ngày Chi Đạo càng cảm thấy cô mới là người tâm tư đen tối, trong đầu chỉ toàn phế liệu màu vàng, còn Minh Bạch lại thuần khiết ngây thơ như tờ giấy trắng?
Không được! Muốn đen tối thì cả hai phải cùng đen tối! Muốn sắc thì cùng nhau sắc! Đều là người yêu của nhau, dựa vào cái gì mà anh lại có thể đơn thuần!
Xem dáng vẻ của Minh Bạch hiện tại như vậy, có lẽ cũng không quá phản cảm với chuyện này đi…

“Cậu xác định chỉ cần năm đồng là có thể lấy được tài liệu 10 G??”
“Tuyệt đối không lừa già dối trẻ, giá cả vừa phải, đảm bảo chất lượng. Bên trong chứa đầy đủ các loại cốt truyện, các loại đề tài đều có. Bất luận là Âu Mỹ, trong nước hay Nhật Bản, cần cái gì, có cái đó.”
“Được.”
Tin nhắn gửi đi. Hoàn tất quá trình chuyển khoản. Chi Đạo lại mở giao diện nói chuyện phiếm ra.
【 Minh Bạch, ở chỗ của em có một phần tư liệu học tập. Đợi lát nữa anh đến lấy USB nhé. 】
【 Tư liệu gì? 】
【 Tri thức vật lý, về cọ xát với động lực… Ôi chao, anh cứ đến lấy đi là được. 】

Minh Bạch lấy ra chiếc laptop chưa bao giờ đụng đến mà Minh Nguyệt đưa cho anh, chậm rãi cắm USB vào, click mở, anh nhìn nhìn folder có cái tên 【 vắt sạch đến giọt cuối cùng 】.
Lông mày hơi nhíu lại.
Con chuột dừng lại một chút, tên folder được phân loại theo quốc gia và các thể loại cốt truyện, từng mục rõ ràng.
Minh Bạch khẽ kéo con chuột xuống. Tệp thư mục cuối cùng đã thành công thu hút sự chú ý của Minh Bạch, lông mi anh nhẹ nhàng rũ xuống, ngón tay khẽ nhấn đúp, click mở thư mục đó.
【 Giam cầm 】

Bình luận (0)

Để lại bình luận