Chương 84

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 84

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đông. Thành phố vừa mới đón một trận mưa lạnh lẽo, cửa sổ cũng bị mờ đi bởi tầng sương mù. Trong phòng âm u tối tăm, chỉ có chút ánh trăng len lỏi, vẩy vài vệt sáng lên đồ vật. Không gian dần biến đổi, một khu rừng rậm với sương mù bao phủ, dây leo bò lổm ngổm khắp nơi. Sương mù máu nhưng không hề có mùi tanh.
Mùi hương nhàn nhạt lan tỏa trong không gian, giống như mùi gỗ mộc đàn, trong đó còn lẫn chút mùi tanh của tinh dịch.
Minh Bạch ngồi trên bàn học, cánh tay gác trên bàn. Gương mặt lạnh tanh như nước, nhìn chằm chằm đôi bàn tay ướt át đang nắm lấy vật giữa hai chân mình, đôi mắt khép hờ. Hô hấp bình tĩnh, vui buồn không loạn, cho dù đang lâm lớn địch vẫn bình tĩnh tự nhiên.
Chỉ có hai lỗ tai ửng hồng, gân xanh nổi lên trên bàn tay và thân dương vật chứng minh cho trận chiến cực cam go lúc trước. Thiếu niên cúi đầu, thở dốc dồn dập, trên làn da ửng hồng là chất lỏng trắng đục trải theo một đường dài thẳng tắp.
‘Cậu đã từng vuốt ve nó chưa?’ Lời nói thì thầm sát bên vành tai, đầu lưỡi liếm cắn sắc tình.
Có những lời nói giống như rượu. Càng trầm. Càng thơm. Càng quyến rũ.
‘Không có.’ Minh Bạch không muốn chạm vào dục vọng tanh tưởi: Chỗ giao hợp lại bị góc nhìn của thượng đế cố ý phóng lớn. Bộ phận xấu xí tỉnh dậy, uốn éo đứng thẳng, phô bày ra màu sắc và kích thước đáng sợ. Cầm lấy nó, vuốt ve nó, thị giác bị kích thích, dơ bẩn đến buồn nôn.
Tinh dịch là ô trọc, dương vật là dơ bẩn. Đến tận lúc này Minh Bạch vẫn giữ cái suy nghĩ này. Nhưng anh lại bắn đầy tay Chi Đạo, anh phạm phải tội ác chồng chất, tội tiết dục. Sau đó, anh vô cùng thẹn, không dám nhìn cô. Bắn ra trên tay cô là tội ác không thể dung thứ, anh cũng tự khinh thường chính mình. Bước vào vũng bùn dục vọng, càng lún sâu càng bị tra tấn, tâm trí thiếu niên mơ màng hồ đồ.
Minh Bạch không lấy đi lần đầu tiên của Chi Đạo. Bởi vì anh vốn có ác cảm với chuyện này, bởi vì anh vốn chẳng có bao nhiêu dục vọng, bởi vì cô sợ đau. Minh Bạch lừa Chi Đạo là vì muốn dụ dỗ cô đồng ý với yêu cầu của anh.
Thiếu niên nắm lấy dương vật ngạo nghễ, chậm rãi nhắm mắt lại, thở dốc.
Dơ muốn chết, lại ngứa đến muốn mệnh.
Chi Đạo trở thành ngoại lệ của Minh Bạch.
Anh khát vọng làm bẩn cô.

Hiện tại Minh Bạch đã biết, cái gì là dục vọng.
Là Chi Đạo dạy anh.
Cô dạy anh dùng đầu lưỡi quấn lấy đầu lưỡi. Dạy anh khát vọng đụng chạm da thịt, dạy anh nụ hôn nồng cháy. Chi Đạo dạy anh chìm nổi trong biển dục niệm. Khiến anh thay đổi cái nhìn về dương vật ghê tởm kia. Cô dạy anh say mê những xúc giác mẫn cảm khi hai người tinh tế giao hợp.
Chi Đạo còn dạy anh dùng tình dục để trói chặt người mình yêu, khiến cho tình cảm của hai người vừa tanh nồng vừa khiến người trầm mê. Như bông hoa khô phóng đãng rơi trên mặt nước, vừa hờ hững vừa nồng nhiệt.
Minh Bạch luôn luôn là học sinh chăm chỉ nổi bật nhất, luôn ham học hỏi và có thói quen luyện tập thật nhiều cho đến khi thuần thục mới thôi. Cho nên dục vọng đã không thỏa mãn với những đợt vuốt ve thô ráp này nữa.
Nó khát, nó đói đến choáng váng đầu óc.
Minh Bạch nhắm mắt lại, bàn tay vẫn cầm bộ phận kiêu ngạo. Anh tưởng tượng đó là bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Chi Đạo. Móng tay cô vô tình quẹt qua da thịt anh, vừa đau vừa sướng.
Hô hấp dồn dập.
Vân tay là đôi môi của Chi Đạo, mỗi động tác vuốt ve trên dưới, đôi môi cô lại lướt qua làn da của anh, hôn lên da thịt anh, nuốt tinh dịch của anh.
Tiếng thở dốc càng lúc càng nặng nề hơn.
Đầu ngón tay là đầu lưỡi của Chi Đạo, liếm láp mã mắt đang chảy của anh. Mỗi một lần đầu lưỡi lướt qua đều châm ngòi cho dục vọng của anh, khiến anh phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Đầu lưỡi của Chi Đạo vói vào trong mã mắt của anh, quấy đảo mọi thứ.
Cô nói: Minh Bạch, hãy làm em đau khổ, hãy làm em đau, hãy làm em khóc đi.
Trong nháy mắt, một dòng chất lỏng bắn ra.
Mùi tinh dịch vừa nồng vừa tanh.
Minh Bạch nhìn bàn tay cong lại của mình. Miệng vết thương trên ngón giữa đã đóng vảy.
Chi Đạo…
Cánh mũi thiếu niên khẽ động, ngửi ngửi xung quanh, nơi này chẳng có mùi hương của cô.
Làn da thiếu niên trắng nõn, đôi mắt sáng lấp lánh như cất chứa ánh sao, mỗi khi anh cười lên là má lúm đồng tiền lại hiện ra, thân thiết và nồng hậu như bình rượu được ủ lâu, lại nhẹ nhàng như lông vũ. Lông mi thật dài bỗng rũ xuống, một bóng đen mờ cũng phủ dưới mí mắt. Đen tối xấu xí, âm u yên lặng.
Minh Bạch ngửi mùi tanh nhàn nhạt trên ngón tay anh.
Nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Còn muốn nhiều hơn nữa…
Muốn hủy đi da thịt, nuốt cô vào bụng. Khiến Chi Đạo trải qua thống khổ cực hạn lại nhờ thế mà được hưởng thụ khoái cảm giao hòa. Bắt Chi Đạo ngửi mùi máu và tinh dịch trên tay anh. Bắt cô nuốt hết không thừa một giọt số lượng tinh dịch mà anh đã bắn ra. Cô cũng phải thở dốc giống anh, hô hấp của cô phải bị anh kiểm soát, giống như bị tơ tằm trói kín người.
Minh Bạch thống khổ mà thở dài, bình tĩnh dùng khăn giấy lau bàn tay, cũng lau đi dục vọng chiếm hữu đáng sợ suýt nữa đã thoát ra ngoài.
Tại sao lại thích Chi Đạo? Rõ ràng anh là người quyến rũ cô trước, nhưng lại khiến bản thân rơi vào lưới tình đầu tiên! Bản tính tối tăm bị anh áp chế mấy năm nay vốn đã chuẩn bị biến mất vĩnh viễn. Chi Đạo lại vô tri, lần lượt đâm đầu vào, khiêu khích con ác thú đó. Đúng là biết cách tự tìm đường chết!
Minh Bạch cũng chẳng phải con ngoan trò giỏi gì, lại còn thích tự làm hại bản thân, thích tự ngược, yêu cái cảm giác tuyệt vọng đau khổ đến gần chết, yêu cô đối xử thô bạo với anh.
Càng yêu.
Hủy diệt người khiến anh đau khổ.
Cho nên, anh yêu Chi Đạo bị anh chiều hư.
Đó là một loại tương phản mỹ lệ đến hít thở không thông. Thiếu niên còn muốn nhiều hơn, cho nên đã hạ cái tôi xuống thật thấp, rất thấp, thấp đến đê tiện. Anh muốn nâng Chi Đạo lên cao, để cô cao cao tại thương đứng đó, còn anh khom lưng cúi đầu trước cô. Sau đó, anh sẽ tàn nhẫn phá hủy lòng kiêu ngạo của cô, phá hủy tốt đẹp của cô. Anh sẽ đứng từ trên cao nhìn xuống, nghe cô khóc thút thít xin tha.
Minh Bạch hỏi Chi Đạo: Nếu… Anh làm những chuyện còn đáng sợ hơn với em thì sao?
Lúc trước, Minh Bạch vẫn còn mông lung không rõ. Anh không biết sau chuyện hủy diệt cô thì nên làm gì? Tiềm thức mách bảo anh, nhất định còn một thứ nữa, “đáng sợ” hơn chuyện hủy diệt lòng tự trọng.
Sau đó, Chi Đạo vô tình nhắc nhở anh.
Yêu đương là xen lẫn giữa tình dục và tình yêu, là hô hấp quấn quýt hô hấp, là liều chết chiếm hữu, là thời khắc phản bội khắc cốt ghi tâm, là tra tấn khắc sâu trong đáy lòng.
Hiện tại Minh Bạch chỉ là tên tham sống sợ chết, hèn mọn che giấu căn bệnh điên cuồng của mình. Anh không thể để lộ ra tính cách chân thật của mình, đây là bí mật.
Bởi vì nếu như Chi Đạo biết sự thật, cô nhất định sẽ chạy trốn, đến lúc đó anh lại phải tốn sức đuổi theo, bắt cô lại.
Cho nên, Minh Bạch chỉ có thể nhịn. Cực lực khắc chế ý niệm ngược đãi tàn ác, chỉ cần cô không quyến rũ anh, chọc giận anh. Anh sẽ vẫn là Minh Bạch ấm áp, con quái thú vẫn sẽ ngủ đông.
Minh Bạch chẳng muốn xem thêm gì nữa, anh lạnh nhạt vất chiếc USB vào thùng rác.
Dục niệm chỉ biểu hiện trên người đang có ham muốn, hoặc là không tồn tại. Chỉ nhìn một cái, hoặc là xuất hiện, hoặc là không có.
Vì sao lại khiến anh tiếp xúc với nó, khiến nó sinh sôi nảy nở, lại ép nó vĩnh viễn giấu mình trong biển sâu, không được phép hưởng thụ ánh sáng mặt trời?
Minh Bạch sợ.
Sợ chính bản thân mình.
Sợ Chi Đạo sẽ chạy trốn, sợ anh sẽ bắt được cô, sợ anh sẽ huỷ hoại cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận