Chương 86

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 86

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch vẫn còn nhớ rõ.
Thiếu niên non nớt, ngực mỏng giống như tờ giấy. Eo bị kẻ điên quẹt một dao, thiếu niên khó tin ngẩng đầu, bàn tay đầy máu tươi.
Thiếu niên nhìn Minh Nguyệt lạnh lùng đi khỏi tầm mắt mình, rời khỏi nhà, đi đến gia đình của người khác.
Thiếu niên cũng nhớ rõ, thi thể của Cố Ẩn vẫn đang trào ra nước mắt.
Minh Bạch nhìn quanh bốn phía, không có một cái gì quen thuộc, không có một ai ở bên, giống như bị lưu đày. Gia đình hoàn chỉnh của anh, gia đình vui vẻ hạnh phúc của anh đi đâu mất rồi? Những kỉ niệm trong quá khứ, cứ tưởng là dịu dàng ấm áp, không ngờ lại là một lưỡi dao, thình lình đâm một nhát vào trái tim thiếu niên. Cho dù anh đã rút dao ra ném đi thì nơi đó vẫn còn lưu lại vết sẹo. Cơn đau có thể dần dần phai nhạt, nhưng tri giác dường như cũng biến mất theo, thế giới bắt đầu không còn gì thú vị, không có màu sắc, chỉ còn lại sự tàn bạo và máu tanh.
Thiếu niên thường xuyên đứng trước làn đường đầy xe cộ qua lại, ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, nếu trời mưa, anh sẽ cầm ô, cúi đầu bước đi, cứ đi lung tung trên phố, có lẽ sẽ có người coi anh là lãng tử hoặc con người đầy nghệ thuật. Hàng xe dừng lại, từng chiếc xe xếp thành hàng, họ đều đang đợi đèn xanh, thế giới đột nhiên yên tĩnh lại. Sau một lúc, nhân gian lại trở về với sự ầm ĩ.
Cho dù thiếu niên chết đi, thế giới này cũng chẳng có gì thay đổi, mọi người vẫn sẽ vui vẻ chè chén, tụ tập đông vui náo nhiệt, vui vẻ hát ca.
Như người không còn gốc rễ, thiếu niên lại trở lại nơi đã sinh ra anh, nhưng cũng chỉ nhìn một cái liền đi. Anh muốn vứt bỏ những thứ này, bỏ đi quá khứ, gốc rễ của mình.
Thiếu niên một mình đứng đợi ở trạm chờ xe, anh đứng ở cuối bảng quảng cáo, anh thích giấu gương mặt mình dưới mũ. Nếu không có ai kêu gọi, anh có thể chờ ở đó mãi, chờ đến hôn mê.
Sự tồn tại của anh đã chẳng còn quan hệ với bất kì ai.
Giống như hạt bụi bám trên đuôi đèn chẳng ai thèm quan tâm, giống như món đồ cũ kỹ nào đó bị bỏ quên dưới căn hầm lạnh lẽo.
Không biết từ khi nào, thế giới chỉ có hai màu đen trắng của anh đã nhiều màu sắc hơn, tiếng mưa rơi ngừng nghỉ, tiếng sấm cũng trở nên ôn nhu, dòng sông băng tan ra thành biển lớn. Trong mắt thiếu niên, cả người thiếu nữ đó được bao bọc trong ánh sáng xán lạn. Sự ghen tị trỗi dậy, thiếu niên cảm thấy nghi ngờ nhưng đồng thời cũng hâm mộ, đây là lần đầu tiên anh có cảm xúc rõ nét về một người đến thế.
Thật quái dị.
Thiếu niên muốn chủ động ở bên cô, chiếm một vị trí trong trái tim cô, được ánh sáng của cô chiếu đến, giống như mặt trăng nhận ánh sáng từ mặt trời.

Chi Đạo không thể miêu tả đây là cảm giác gì.
Khi được Minh Bạch cẩn thận chăm sóc, cưng chiều.
Anh biết những món ăn vặt mà cô thích ăn, khi tan học liền lặng lẽ bỏ vào cặp sách cho cô, đợi đến khi cô về nhà mở cặp sẽ nhận được bất ngờ vui vẻ. Anh nói trà sữa không tốt, nhưng vẫn có thể đi đường vòng để mua một ly trà sữa nóng hổi đúng khẩu vị yêu nhất của cô; anh sẽ mặc kệ cái giọng khàn khàn của mình mà giảng bài cho cô, chỉ sợ cô nghe không hiểu; cho dù khó chịu cũng sẽ cùng ăn cay với cô, tình nguyện nếm thử hương vị yêu thích của cô; dịu dàng cam nguyện lắng nghe những lời vô nghĩa, những tâm tư tình cảm của cô; kiên nhẫn lí trí tôn trọng từng cảm xúc suy nghĩ của cô.
Khi Chi Đạo nói không muốn, đa phần Minh Bạch sẽ chiều theo ý cô.
Minh Bạch thích nhất là vào những ngày tuyết rơi có thể chậm rãi đi bên cạnh Chi Đạo, cô sẽ nhìn tuyết dừng trên vai anh, những lúc như vậy Chi Đạo sẽ thể hiện ra mặt ghen ghét, nói muốn thay thế bông tuyết kia. Những lúc như vậy, Minh Bạch cảm thấy như tất cả những điều ngọt ngào nhất trên thế giới đã tụ lại bên mình.
Minh Bạch thích Chi Đạo ỷ lại vào mình, thích cô nói những uất ức của mình với anh: Cô Vương đi cửa sau, sắp xếp cho con gái của cô ấy đến trường học, tham gia buổi biểu diễn cuối kỳ, thậm chí còn không thèm thông báo một tiếng đã thay thế tiết mục của cô.
“Anh đi tìm hiệu trưởng với em.” Minh Bạch nhíu mày, không hề do dự, kéo cô đi đến trước khu dạy học.
Chi Đạo lại cười, vòng tay ôm cổ anh: “Không cần đâu.”
Không cần.
Về chuyện này, Chi Đạo từng nói với cha mẹ, nói với Từ Oánh, những người có khả năng chia sẻ được cô đều đã nói hết. Tất cả mọi người đều nói với cô: Những chuyện như thế này còn ít hay sao? Thế giới này chính là âm u như vậy đấy, chuyện cạp váy đi cửa sau là chuyện hết sức bình thường, họ nói cô phải học được cách tiếp thu hiện thực, sau này ra xã hội sẽ biết, sẽ còn phải chứng kiến chịu đựng nhiều hơn. Cho nên, hiện tại điều cô có thể làm chính là…
Nhẫn nhịn đi.
Chi Đạo biết. Đương nhiên cô cũng biết những đạo lí đó.
Cô vẫn luôn biết. Nhưng mà… Nhưng mà…
Chi Đạo nhắm hai mắt lại, dán lên cổ anh: “Anh thật tốt, bọn họ đều nói đạo lý, muốn dạy em lớn lên.”
Chỉ có Minh Bạch muốn nuông chiều cô thành đứa bé.
“Em không thể cứ im lặng chịu để người khác thay thế như vậy, chịu đựng mọi sự ấm ức. Vậy chẳng phải những chuyện lúc trước em chuẩn bị đều uổng phí sao?”
“Em không thấy khổ sở.”
“Sao lại không khổ sở?” Minh Bạch tò mò hỏi.
Chi Đạo nói: Có những khi không vui, là bởi vì vui vẻ đang trên đường tới.
Ngay sau đó, Chi Đạo lại muốn hôn lên gương mặt anh, nhưng rồi lại không cam lòng mà nhịn xuống. Sau đó thầm căm giận oán niệm trong lòng một câu: Không phải là niềm vui đến rồi sao? Rất đột ngột.
Vì thế, Chi Đạo không biết gì, chìm đắm vào trong sự dịu dàng của Minh Bạch. Còn Minh Bạch thì lặng lẽ dùng sự dịu dàng và cưng chiều của mình dệt thành một cái võng, bao lấy cô trong đó.
Sau đó, Minh Bạch cẩn thận hỏi hai người có thể cùng đi học vào sáng sớm như trước không, nếu Chi Đạo từ chối, anh muốn biết lý do. Lần này Chi Đạo trả lời tin nhắn rất chậm, anh hỏi cô đi làm gì. Sau khi biết cô đang nói chuyện với người khác, anh muốn cô chụp màn hình, thiếu niên cực kỳ bình tĩnh giải thích: Anh chỉ muốn biết em đang làm gì.
Nhìn thấy cô chơi trò chơi với người khác, cho dù biết cô sẽ khó xử, nhưng Minh Bạch vẫn muốn tham gia vào đội ngũ chơi trò chơi cùng cô, quấy nhiễu đến khi cô không còn hứng thú trò chơi kia nữa. Nghe tin cuối tuần cô sẽ đi ra ngoài chơi với Từ Oánh, lúc tan học anh liền nghiêm túc nói với cô: Cuối tuần phải cùng học tập với anh, thi lớn học quan trọng hơn.
Chỉ có một lần, cuối cùng cũng không giấu được nữa. Đó là một lần Minh Bạch nhìn thấy ảnh chụp của một người đàn ông trên di động Chi Đạo. Ngón giữa lại theo thói quen ma sát với ngón trỏ, sau một lúc lâu, Minh Bạch mới hỏi cô đó ai? Một minh tinh. Anh lưu loát xóa hết mọi ảnh chụp của người đàn ông khác, chỉ để lại mỗi ảnh chụp của anh, thao tác xong mới cụp mi rũ mắt đưa cho cô, ra vẻ chính nghĩa nói: Chi Đạo, tại sao trong di động của em lại có ảnh của người đàn ông khác?
Câu nói lên án này khiến cô biến thành kẻ lả lơi ong bướm… Chi Đạo đang phạm sai lầm.
Nghe tin ba mẹ cô không có ở nhà, Minh Bạch dụ dỗ cô đến nhà anh, ngủ cùng anh.
“Bình thường, chỉ có mình anh ở nhà.” Minh Bạch nhìn thoáng qua cô, khuôn mặt thuần khiết, sạch sẽ, khí chất cao ngạo không dính chút bụi bặm, còn có vẻ lạnh lùng khó gần.
Minh Bạch ló nửa đầu ra, nói với Chi Đạo: “Kỳ thật… Anh sợ… Tối.”
Thiếu niên mang vẻ ngoài lạnh lùng như băng tuyết lại làm nũng với cô, sự tương phản mãnh liệt trực tiếp đánh sập phòng tuyến tâm lý của Chi Đạo. Bởi vì có thêm ấn tượng tốt từ trước, Chi Đạo hoàn toàn tin tưởng, vẻ mặt thẹn thùng cho rằng nếu như Minh Bạch đang tỉnh táo, anh tuyệt đối sẽ không chủ động làm ra loại chuyện này. Chi Đạo do dự một lúc rồi đồng ý. Cô không hề cảnh giác, thậm chí không hề ngờ đến chuyện mình đã bị anh để ý.
Điều đó thật ngọt ngào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận