Chương 92

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 92

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một kẻ say rượu lang thang như người điên trên con đường cái không một bóng người, phát ra những tiếng la hét như rít gào tê tâm phế liệt, xen lẫn với tiếng khóc nức nở. Một tiếng hét “A” lưu loát cắt ngang qua màn đêm vắng ngắt.
Chi Đạo buông tay che miệng, trái tim trong lồng ngực kia cứ như là của người khác. Nó nhảy lên kịch liệt, nhưng lại chết lặng, yên tĩnh.
Yêu. Một chữ có thể buột miệng thốt ra như thói quen, một chữ lớn diện cho tình cảm sâu nặng mà lại có thể dễ như trở bàn tay nói ra, vậy rốt cuộc là anh đã nói bao nhiêu lần? Mỗi một lần khi cô đang ở trên chín tầng mây, Minh Bạch lại gấp không chờ nổi đẩy cô xuống vực thẳm.
Chi Đạo hỏi anh có thích cô không? Minh Bạch từng nói có.
Mạt Hà hỏi anh có yêu cô ấy không? Anh cũng nói yêu.
Tay cô chậm rãi đặt lên cánh môi của thiếu niên.
Đó là một đôi môi thật xinh đẹp, một đôi môi chuyên nói dối.
Những lời nói dối của Minh Bạch lại lần nữa ập tới khắp tâm trí cô, một cách vồ vập. Đúng là làm khó cho anh khi cực lực chu toàn giữa hai người phụ nữ, làm bộ làm tịch đem hai người phụ nữ xoay quanh, chơi đùa với tình cảm của họ. Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Đúng là chỉ có người thông minh như Minh Bạch mới có bản lĩnh này. Không chỉ xuất sắc trong việc học hành, mà trên phương diện tình cảm, anh cũng là một tay chơi xuất sắc.
Hô hấp, càng gần càng dày đặc. Chi Đạo nhắm hai mắt, cắn lên đôi môi anh.
Này Minh Bạch, sao anh lại thích hai chân đứng hai thuyền thế? Bằng vào vốn liếng nhan sắc của anh, anh đã sớm có thể xây dựng được một hậu cung của riêng mình. Có lẽ anh sợ không ứng phó nổi nhỉ? Chi Đạo dám cam đoan, sẽ không đâu. Anh thông minh lại biết diễn kịch như vậy, sao có thể không đối phó nổi với mấy người phụ nữ chứ? Anh chỉ cần cưng chiều dỗ dành một chút là có thể dễ như trở bàn tay lừa được tình cảm của họ, dù sao cũng đâu có nữ sinh nào không thích chiêu này của anh đâu? Thậm chí chỉ cần anh chớp chớp mắt với họ, hôn lên môi họ, là họ đã có thể mềm thành cục bột, mặc anh xoa bóp. Chẳng lẽ Minh Bạch lại không biết anh được rất nhiều người yêu thích sao? Thích đến mức hận không thể…
Hận không thể nhẹ nhàng bóp chết anh.
Chi Đạo đột nhiên há miệng, tàn nhẫn cắn lên môi anh một ngụm. Nhìn Minh Bạch nhẹ nhàng nhíu mày, cô lại nằm về chỗ cũ, trong ngực vừa chua xót vừa đau đớn, giống như ngâm mình trong hũ giấm.
Nhưng vì sao lại là cô? Vì sao lần nào cũng phải là cô? Một lần hai lần đều chọn cô để trêu đùa, anh quá đáng quá rồi.
Cuộc điện thoại ngoài ý muốn kia tại sao lại cố tình tới vào lúc này chứ? Không thể chờ thêm một chút sao?
Cô nên đá cho anh một phát, bắt anh tỉnh dậy, rồi chất vấn anh. Nhưng Chi Đạo lại phát hiện, giờ khắc này cô không còn tâm trí để giằng co với anh, chuyện của Từ Oánh đã đủ khiến cô tâm phiền ý loạn, hiện tại trong đầu cô rỗng tuếch, chẳng suy nghĩ được gì, cũng không thể nghĩ ra bất kỳ lí do gì để biện minh cho anh. Chi Đạo sợ anh lại giải thích, chỉ cần Minh Bạch nói hai người họ không có quan hệ gì, rồi cô sẽ lại tin anh.
Chi Đạo không muốn nhìn thấy bản thân lớn tiếng cao giọng quát to, giống như người đàn bà đanh đá, cãi nhau với anh. Lại là Mạt Hà, lại là những chuyện nho nhỏ, bức cô biến thành người đàn bà dữ tợn, như vậy rất mất mặt.
Minh Bạch chỉ biết lại lần nữa thâm tình nói: Anh chỉ thích em. Em là người yêu đầu tiên của anh. Mạt Hà chỉ là người nhà của anh.
Mẹ nó. Thật không thú vị.
Cô không để bụng.
Người đẹp đa tình vốn là chuyện bình thường, là chuyện hiển nhiên, không thể tránh được. Chi Đạo không để bụng, dù sao đây cũng chỉ là một đoạn tình cảm không dài lâu. Vốn dĩ cô cũng không thể xác định hai người sẽ bên nhau cả đời, cho nên cô không để bụng.
Ánh mắt Chi Đạo từ từ lướt từ môi anh xuống đến cái cằm thon gọn.
Thật xinh đẹp. Minh Bạch sở hữu một khuôn mặt tròn tròn như trứng ngỗng, khiến người đối diện không đành lòng chọc thủng lời nói dối của anh, không đành lòng nhìn gương mặt xinh đẹp đó lộ ra vẻ chật vật xấu hổ, xin tha. Gương mặt của Minh Bạch thật sự không thích hợp để lộ loại vẻ mất mặt đến cực điểm như vậy.
Rốt cuộc thì anh đã tốn bao nhiêu công sức để giả vờ thuần khiết, câu dẫn cô vào cuộc chơi này? Rõ ràng Minh Bạch thuần tịnh đến thế, rõ ràng anh sạch sẽ như tuyết, sao lại có thể giở trò bịp bợm xấu xí như vậy?
Chi Đạo duỗi đầu lưỡi, liếm lên mạch máu yếu ớt trên cái cổ non mịn của thiếu niên, tựa như dây leo bò ngoằn ngoèo trên cổ.
Minh Bạch, em cũng biết giả vờ.
Nếu anh muốn giả vờ thâm tình, vậy em sẽ giả bộ rộng lượng. Đoạn cảm tình này cứ như vậy đi, thế nào cũng được, hư thối cũng được.
Thật muốn nhìn thấy anh khổ sở.
Nếu như Minh Bạch để lộ ra vẻ mặt bi thương, nhất định là sẽ khiến người người động tâm, người người đau lòng.
Kết thúc cuộc trò chuyện, Minh Bạch mơ hồ đặt chiếc di động lại chỗ, hai tay tự nhiên ôm chầm lấy eo cô, kéo cô ghé sát vào người mình, vùi mặt vào cổ cô.
Chi Đạo ngửi mùi vị trên người anh, đó là mùi hương rất đặc biệt, có ba phần giống mùi trái cây, thêm bảy phần mùi xạ hương nam tính. Tất cả đổ hết vào hô hấp của cô. Lúc trước, Chi Đạo luôn cho rằng việc cả người được bao trùm trong mùi hương của anh chỉ là hy vọng xa vời, nhưng không ngờ bây giờ điều ước đó lại thành sự thật, mùi hương đó lấn át tất cả mọi thứ, kể cả không khí, khiến cô hít thở không thông. Chi Đạo muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị âm thanh lầm rầm buồn ngủ của Minh Bạch ngăn lại.
“Chi Đạo.”
Âm thanh này như một ngón tay sắc bén, xẹt qua thần kinh của cô.
Minh Bạch tiếp tục ngủ say, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Cả người Chi Đạo cứng đờ, trái tim bất chợt nhảy lên một nhịp.
Nhưng cũng chỉ có một nhịp đó thôi, rồi nó lại quay về như lúc ban đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận