Chương 96

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 96

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghe nói tháng 5 chưởng quản mùa xuân và sinh mệnh.
Vì thế, Chi Đạo cũng thuận nguyệt trọng sinh.
Ba ngày sau cái đêm tạm biệt Minh Bạch, cả nhà Chi Thịnh Quốc mời một người lạ là Trần tổng đến nhà ăn cơm. Lý Anh bảo cô về phòng ngủ làm bài tập, không cần ra ngoài. Chi Đạo ngồi bên bàn học, lắng nghe tiếng động bên ngoài, bố mẹ vừa nói vừa cười với người đó, không khí bên ngoài có lúc yên tĩnh cũng có lúc ồn ào, xem ra chỉ là một bữa cơm mời khách rất bình thường. Chi Đạo không quan tâm đến chuyện bên ngoài nữa, chỉ chuyên tâm làm bài tập trong sách luyện tập.
Thế cho nên ngày cả khi Trần tổng đi vào phòng ngủ của cô, đứng ngay sau lưng xem cô làm bài, Chi Đạo cũng hoàn toàn không hề cảnh giác, không phát hiện ra.
Đến tận khi có một giọng nói nam tính đột ngột vang lên: “Cô gái nhỏ thật chăm chỉ học tập.”
Chi Đạo mới quay đầu, đang định nói chuyện, ông ta lại đi mất hút.
Lời nhận xét của Trần tổng chỉ như một câu khen ngợi bình thường, Chi Đạo quay đầu lại bàn học, nghi ngờ chợt lóe qua rồi biến mất, cô cũng không để chuyện này trong lòng, nghiêm túc làm bài phân tích.
Sau này, Chi Đạo mới biết được, đây chính là kiếp nạn trong số mệnh của cô.
Ngày qua ngày, mọi chuyện vẫn bình thường chẳng có gì đặc biệt, nhưng thời gian lúc này với những học sinh lớp 12 ngày ngày vùi đầu vào việc học thì cứ như bóng câu qua khe cửa (1). Cứ thế, hôm trước vừa mới là thứ hai đầu tuần mới, không biết sao hôm nay đã đến thứ tư, một nửa tuần lại sắp trôi qua.
____________________________________
(1): Hữu kinh vô hiểm: Gặp chuyện đáng sợ nhưng không nguy hiểm.
(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~
Hôm nay Trần tổng gọi điện thoại mời Chi Đạo đi ăn cơm, cô cũng một năm một mười nói rõ ràng mọi chuyện với Minh Bạch, lần này anh chỉ gật gật đầu, không có hỏi nhiều. Nhà hàng mà Trần tổng đặt có vẻ khá cao cấp, trang hoàng ưu nhã, mọi thứ đều lộ ra sự xa hoa, Chi Đạo vừa bước vào bước đầu tiên đã cảm thấy cái nhà hàng này rất thích hợp để nói chuyện, đặc biệt là những chuyện lớn như sống chết.
Trần tổng chỉ là gọi theo chức danh, tên thật của người này là Trần Nghiêu. Trên người Trần Nghiêu mặc một bộ tây trang, rất ra dáng ông chủ tinh anh, ánh mắt sắc bén của một người thương nhân lại cố tình khiêm tốn nhìn cô, trên mặt lộ ra ý cười hiền hậu, giống như một người cha rất yêu thương con cái.
“Cháu muốn ăn món gì?” Trần Nghiêu chủ động hỏi cô.
“Chú Trần quyết định là được rồi ạ.” Chi Đạo lễ phép trả lời.
“Không cần khách khí.” Trần Nghiêu vẫn thân thiết mời chào.
“Không có, không có ạ.” Chi Đạo vẫn lễ phép từ chối.
“Vậy thì được rồi, vậy xin phép để chú thay cháu làm chủ, gọi mấy món nhé.” Trần Nghiêu quả nhiên là người lịch sự.
Trần Nghiêu gọi món xong xuôi, thuần thục giao thực đơn vào trong tay người phục vụ. Đợi người đó đi khuất, ông ta mới để lộ ra nụ cười thân thiết.
“Gần đây học tập thế nào?”
“Khá tốt ạ.”
Hai người hỏi thăm tượng trưng xong, kế tiếp cũng nên ra chiêu, vào chủ đề chính rồi.
“Chi Đạo, cháu có biết ngày hôm đó bố mẹ cháu mời chú đến nhà để đi làm gì không?”
Chi Đạo chậm rãi uống một ngụm nước: “Chú Trần, có chuyện gì chú cứ việc nói thẳng đi.”
Trần Nghiêu đột nhiên thở dài một tiếng, cứ như là bản thân cũng gặp phải bất hạnh tương tự: “Nhà cháu xảy ra chuyện lớn. Lần này tài chính của bố mẹ cháu gặp nguy hiểm quá lớn. Chủ đầu tư của công trình hiện tại trên tay bố mẹ cháu trước đó đã vay ngân hàng trước một khoản, dự định vừa xây nhà vừa rao bán phòng lấy tiền để bù vào, tiếp tục đầu tư với trả lương cho chủ thầu. Phương pháp này cũng thường thấy thôi, nhưng bố mẹ cháu gặp xui xẻo, chủ đầu tư lần này của bố mẹ cháu không bán không được phòng liền ôm tiền phủi mông để đấy. Toàn bộ gánh nặng còn lại vứt hết cho đám người phía dưới. Đám người đó đúng là không phải người. Tình hình hiện tại, ba mẹ cháu đã khất nợ mấy tháng tiền lương của công nhân, nhóm công nhân cũng không còn kiên nhẫn nữa, nháo nhào muốn đến Cục Lao Động kiện ba cháu. Hiện tại nhà cháu hẳn là thiếu nợ hơn một trăm vạn, không biết ba mẹ cháu có dại dột đi vay nặng lãi nữa hay không…”
Chi Đạo trầm mặc, đôi mắt rũ xuống, dáng vẻ cứ như chuyện này chẳng có liên quan gì đến cô.
“Cho nên, ngày đó ba cháu tìm tới chú muốn vay tiền. Nói thật, giao tình giữa chú với nhà cháu cũng không sâu, tiền của chú cũng đâu phải do gió thổi tới. Cho nên, thật có lỗi, chú chỉ đành nhẫn tâm cự tuyệt.”
Bây giờ cô có nên cười không? Giống như mấy người bán nghệ, giả bộ tươi cười nói: Cảm ơn ngài giảng giải chi tiết, chỉ là thật đáng tiếc, đương sự là cô đây hoàn toàn không có ý muốn nghe tiếp đâu.
Các món ăn được bưng lên, Trần Nghiêu gọi một bàn thức ăn chay.
Ông ta uống một ngụm nước, nói: “Cô gái nhỏ, con gái của chú cũng tâm tuổi cháu, bây giờ đang học lớp 12, chỉ là thành tích của con bé kém hơn cháu nhiều. Dáng vẻ con bé lại khá giống cháu, tính ra hai đứa cũng thật là có duyên, để hôm nào chú gọi con bé tới, cho hai đứa cùng chơi với nhau nhé. Tầm tuổi cháu, có nhiều bạn cùng lứa tuổi luôn là chuyện tốt mà.”
Tại sao người lớn nói chuyện cứ thích nói vòng vo vậy nhỉ? Vậy để cô vất vả một chút, cô sẽ giúp Trần Nghiêu vén lớp màn này lên.
“Chú Trần, chú cứ nói đi, cháu phải giúp con gái chú chuyện gì thì chú mới đồng ý cho nhà cháu vay tiền?”
Chi Đạo nói thẳng không cố kỵ như vậy khiến Trần Nghiêu cũng sửng sốt, sau đó ông ta bật cười một tiếng rồi nghiêm túc lại: “Cô gái nhỏ, đây là lựa chọn tự do của đôi bên, không phải chú đang ép cháu. Quyền lựa chọn trước sau vẫn luôn ở trong tay cháu, chú sẽ không can thiệp vào quyết định của cháu, chú chỉ đang cung cấp cho cháu một kiến nghị mà thôi.”
Thật phiền.
Không thể nói năng rõ ràng một chút sao? Cứ vòng vo mãi, bao giờ mới tới trọng điểm chứ? Có thứ gì cản trở ông ta à?
“Vâng, chú cứ nói đi ạ.”
Ngón tay Trần Nghiêu chậm rãi gõ lên bàn, từ từ kể ra: “Sau khi thi lớn học xong, cháu đưa mọi hồ sơ học lực cho chú, để con gái của chú thay cháu nhập học, con bé muốn học lớn học Nam Thần. Chú đã xem qua rồi, thành tích của cháu rất ổn định, có thể thi đỗ. Sau khi xong việc, chú sẽ chuyển tiền cho nhà cháu.”
“Nhỡ may bị điều tra ra…” Chi Đạo hỏi theo bản năng.
Trần Nghiêu lắc đầu: “Trên đời này chỉ cần có tiền, có quan hệ, thì luôn có một cái mảnh đất màu xám, không ai quản được, cũng không ai dám quản. Mảnh đất đó, mọi người đều biết nó tồn tại nhưng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở. Cô gái nhỏ, cháu chỉ cần đưa hồ sơ cho chú, kí hợp đồng bảo mặt với chú, những chuyện khác không cần cháu quan tâm.”
Chi Đạo trầm mặc. Có lẽ là cô đang khiếp sợ trước những quy tắc ngầm tà ác đẫm máu này, hoặc đang sợ hãi với những kẻ dám to gan lớn mật lừa đảo như thế, chuyện này cũng giống như việc bán thận trái phép vậy, biết rõ là giao dịch phi pháp, nhưng kẻ muốn cho, người muốn nhận, ai có thể nói gì chứ? Tư bản có tiền, có quyền, muốn làm gì thì làm đó, chúng dựa vào chuyện hút máu của dân đen mà dần lớn mạnh, còn dân chúng bình thường cho dù có tâm, cho dù không cam lòng cũng chỉ có thể tiếp tục bị hút máu, càng ngày càng gầy.
Nguy hiểm gì cũng không sánh bằng cái nghèo. Nghèo đói giống như HIV, HIV vốn không phải là bệnh, nhưng lại có thể phá hư tế bào miễn dịch trong cơ thể con người, vô hiệu hoá mọi công năng của nó, tạo thành một lỗ hổng phòng ngự thật lớn, khiến cho sức đề kháng giảm xuống, tế bào ung thư tấn công, rồi mới nhiễm bệnh mà chết.
Bây giờ cô đồng ý đưa hồ sơ học lực cho Trần Nghiêu, con gái của Trần Nghiêu sau này sẽ có tấm bằng lớn học danh giá, sẽ tìm được một công việc tốt, cuộc sống càng ngày càng tốt.
Còn cô thì sao?
Tương lai của cô thì sao?
Có lẽ Chi Đạo nên cảm tạ từ tận đáy lòng vì Trần Nghiêu đã giúp cô ngộ ra một câu: Thì ra thời gian chính là tiền bạc.
Ngữ khí của ông ta vẫn cao cao tại thượng như trước.
“Đối với chú mà nói, món nợ của ba mẹ cháu chỉ là một số tiền cho chiếc đồng hồ. Nhưng số tiền đó với nhà cháu thì sao? Cha mẹ cháu cũng đã già rồi, chắc là cháu cũng không đành lòng nhìn bọn họ đã một bó tuổi còn phải đến công trường dọn gạch bốc vác, mỗi ngày đều phải trốn chui trốn nhủi khỏi bọn đòi nợ nhỉ? Bây giờ số người tự sát vì không có tiền, không sống nổi quá nhiều. Hơn nữa bởi vì chuyện nợ tiền này, tương lai chắc cháu cũng chẳng thể học lớn học, nhưng bây giờ chú với cháu làm một giao dịch, tiền bồi thường chắc chắn nhiều hơn khoản nợ của bố mẹ cháu, cháu thấy thế nào?”
Tay Chi Đạo túm chặt quần đồng phục, nắm chặt đến mức khiến nó thay đổi hình dạng.
Chi Đạo nghe thấy bản thân nói: Để cháu suy nghĩ một chút.

Bình luận (0)

Để lại bình luận