Chương 97

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 97

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự lựa chọn trong mỗi thời khắc đều là sự tranh đấu giữa lý trí và trái tim.
Trong cuộc đấu giữa tình yêu với tình bạn lần trước, Chi Đạo – thiếu nữ đang chìm trong tình yêu cuồng nhiệt – cuối cùng đã lựa chọn tình yêu. Cô tự phân tích cho bản thân: Từ bỏ tình yêu vì một người bạn chỉ có hai bàn tay trắng lại muốn yêu cầu cô từ bỏ hạnh phúc thì không đáng giá.
Lúc này, trong cuộc chiến giữa tình yêu và gia đình. Chi Đạo cũng đã có sự lựa chọn của mình.
Nhưng cho dù cô có lý trí đến mức nào, có tự thuyết phục bản thân ra sao, thì thương tâm vẫn sẽ là thương tâm.
Trước khi bắt đầu tiết tự học buổi tối, Chi Đạo kéo Minh Bạch ra một góc của tòa nhà dạy học. Góc nhỏ tối tăm, ánh đèn không thể chiếu tới gương mặt cô, cũng chẳng thể khiến cảm xúc của cô tốt lên.
Chi Đạo nói: “Minh Bạch, đêm nay chúng ta về nhà trễ một chút nhé.”
Cái hồ cảm xúc trong lòng Chi Đạo đang dậy sóng, ồn ào náo động u sầu nóng bỏng… tất cả hoà chung một chỗ. Liên tiếp gặp những chuyện không vui, nhìn thấy những cảnh tượng ghê tởm khiến cô vô cùng buồn bực, toàn thân vô lực. Chi Đạo như vừa trải qua một hồi lột da rút xương, đến cả bàn tay đang nắm lấy ống tay áo cũ Minh Bạch cũng tái nhợt, không có sức sống.
Chi Đạo thật sự sắp không trụ nổi nữa, ngay bây giờ tất cả mọi khổ đau ưu sầu đều đang nhảy vào trong cái hồ cảm xúc đó, mực nước dập dờn mấp mé, có xu hướng tràn ra.
Cô muốn tìm một người để tâm sự, đến một nơi thích hợp, thổ lộ hết tất cả những phiền não âu lo.
Chi Đạo muốn hỏi Minh Bạch vì sao anh lại để ảnh avatar đôi với Mạt Hà, hỏi anh vì sao trong khi nói yêu cô, lại nói thích con gái tóc dài, hỏi anh có phải từ đầu tới giờ anh chỉ đang trêu đùa cô?
Chi Đạo định nói: Minh Bạch, dường như em không thể cùng anh đến lớn học Bắc Kinh được nữa, phải làm sao bây giờ?
Minh Bạch, Từ Oánh đã không còn là bạn bè của em nữa. Em hẳn nên vì vứt bỏ được một người không đáng mà cảm thấy vui vẻ, nhưng mà vì sao hiện tại em lại khổ sở như vậy?
Minh Bạch, nếu như nhà em có thật nhiều, thật nhiều tiền thì tốt rồi.
Đồ khốn kiếp Minh Bạch.
Chút nữa em có thể nằm trong lòng ngực của anh được không? Anh có thể dịu dàng dỗ dành em được không?
“Chi Đạo…” Minh Bạch do dự: “Buổi tối hôm nay anh có chút việc. Ngày mai… được chứ?”
Cô hỏi anh vì sao?
Minh Bạch nắm lấy tay cô: “Thực xin lỗi, anh thật sự không thể ở bên em. Tha thứ cho anh, có được không? Ngày mai anh sẽ mang trà sữa cho em.”
Thiếu niên trước mặt từ đầu tới giờ vẫn luôn giống như lớp sương mù, dùng ngôn ngữ dựng thành một hàng rào phòng ngự không có kẽ hở. Chỉ cần cô tung ra vấn đề, anh liền đá trở về, âm thầm ám chỉ, nói với cô: Chi Đạo, đừng hỏi nữa.
Chi Đạo như chiếc thuyền lẻ loi cô độc trên mặt biển yên tĩnh, cô cúi đầu, nhìn chằm chằm khớp xương trên bàn tay xinh đẹp của anh.
Dường như Minh Bạch đang cố lấy lòng cô, hạ giọng ghé sát bên tai cô: “Chị ơi.”
Nhưng vì sao cô lại không cảm nhận được cảm giác thần kinh tê dại như trước? Tại sao trái tim không còn đập rộn ràng như trước?
Thiếu niên nghiêng mặt tới gần cô, Chi Đạo đột nhiên quay đầu, môi Minh Bạch cọ qua mũi cô, hai hơi thở trầm tĩnh giao triền.
Chi Đạo che miệng lại, mỉm cười chớp mắt với anh: “Môi em khô quá, nếu hôn thì sẽ chảy máu mất, như vậy sẽ đau chết.”
“Vậy em đi trước nhé.”
Chi Đạo thấy Minh Bạch thất thần, vỗ vỗ lên đầu anh, nhẹ nhàng dịu giọng dỗ dành rồi lướt qua.
“Minh Bạch, anh không cần nghĩ nhiều, em không có giận anh. Buổi tối nhớ phải gọi video cho em nhé, nghe được không?”
Bóng dáng Chi Đạo cách anh càng ngày càng xa. Chi Đạo hơi ngẩng đầu, không biết ánh nắng chiếu chói loà kia đã rải bao nhiêu muối lên mắt cô, mà khiến nó cứ cay cay, nước mắt đảo quanh.
Cũng không có gì ngoài dự đoán, chuyện xưa lại tái diễn. Dưới ánh đèn, tro bụi không thể nhìn thấy bằng mắt thường đang thỏa thích lượn lờ trước mặt, Chi Đạo trốn trong vị trí quen thuộc, dùng góc độ quen thuộc nhìn Minh Bạch sóng vai đi bên cạnh Mạt Hà. Chi Đạo bỗng nhiên dừng bước, nghiêm túc nhìn bóng hai người bọn họ biến mất trong tầm mắt.
Minh Bạch nhất định là hóa thân của một cơn gió nhỉ?
Cuốn cô bay xa ngàn dặm trong mây lạnh sương mù, lại quăng cô từ độ cao vạn mét xuống mặt đất, khiến cô tan xương nát thịt.

Chi Đạo một mình đi lên triền núi. Cô tắt máy di động, đặt cái sản phẩm tiên tiến của khoa học kỹ thuật trong tầm tay, ngửa đầu nhìn bầu trời đêm và các vì sao lấp lánh.
Chi Đạo vừa vặn nhìn thấy một màn bắn pháo hoa ở phía Nam thành phố.
Thật đẹp. Mỗi một đợt pháo hoa được bắn lên đều biến ảo đa đoan, tia sáng tỏa ra bốn phía, soi rõ sự náo nhiệt và phồn hoa ở chốn nhân gian.
Chi Đạo chìm trong tâm trạng bi ai nhưng vẫn phải giả vờ vui cười, khoé môi rõ ràng đang nở nụ cười sung sướng nhưng đôi mắt lại ảm đạm rơi lệ.
Kỳ thật, cô độc và cô đơn khác nhau ở một chỗ: Cô độc là khi người trên cả thế giới đang đốt pháo hoa, sau một hồi ngẫm nghĩ bạn lại lựa chọn thưởng thức một mình; còn cô đơn là khi người trên cả thế giới đang đốt pháo hoa, bạn lại phát hiện không có người muốn xem cùng bạn, cho nên chỉ có thể thưởng thức một mình.
Con người khi cô đơn thì tâm trạng sẽ hốt hoảng, còn khi cô độc thì vẫn yên ổn bình tĩnh.
Vì thế, Chi Đạo đột nhiên nghĩ tới một câu trong cuốn sách《 nếu sinh mạng là một đường thẳng 》: Con người khi đến với cuộc sống này chỉ có một mình, khi ra đi cũng chú định chỉ có một mình. Chúng ta sống thành một tập thể, bên cạnh có vô số người, nhưng lại không thể hoàn toàn hoà hợp với những người đó. Đây chính là ý nghĩa của sự cô độc.
Tức là không ai có thể đồng cảm như bản thân mình cũng bị, không ai có thể thấu hiểu những thống khổ đau đớn của bạn. Mọi chuyện đều chỉ có thể dựa vào chính mình, tự mình trải qua, tự mình tiêu hóa.
Cho dù có thể dựa vào người khác thì như thế nào? Chúng ta vĩnh viễn sống với cô độc, đã quen thói tự oán tự giải. Chi Đạo vĩnh viễn sẽ không biết tất cả mọi chuyện của Minh Bạch, cũng như Minh Bạch sẽ không biết mọi chuyện về Chi Đạo.
Chi Đạo đột nhiên đứng lên, hướng về phía sườn núi, hô to:
Đồ khốn kiếp!
Vì sao vào thời điểm em khổ sở nhất anh lại không ở bên em!
Vì sao?! Vì sao anh lại đang ở bên người khác?!
Nhân gian đèn đuốc sáng trưng, vui sướng là của bọn họ.
Nhân gian…. Cô cũng ở nhân gian. Nhưng nhân gian thì có quan hệ gì với cô chứ?
Chi Đạo cũng không biết bản thân đã ngây người bao lâu, đến lúc cô chuẩn bị xuống núi mới mở di động ra. Thông báo tràn ngập màn hình, điểm đỏ lập lòe đập thẳng vào mắt cô. Mấy trăm cái tin nhắn, mấy trăm cuộc gọi, mấy trăm thông báo từ các phần mềm trò chuyện, còn có mấy trăm cuộc điện thoại bị nhỡ.
Đều là của Minh Bạch.
Đã về nhà chưa? Em đã đi đâu? Rốt cuộc là em đang ở đâu? Đã khuya lắm rồi.
Coi như cô luôn để di động trong túi nên không nhìn thấy đi. Chi Đạo cũng không muốn trả lời tin nhắn cuộc gọi của anh, cái gì cũng không muốn nghĩ.
Cô bật đèn pin trên di động, thật cẩn thận đi xuống triền núi, khu vực này buổi chiều vừa mới đổ cơn mưa, con đường bị ướt khá trơn trượt, độ dốc của sườn núi cũng khá lớn, chỉ hơi vô ý một chút là dễ dàng bị trượt chân. Chi Đạo cẩn thận túm lấy một ít đồ vật để giữ thăng bằng, chậm rãi xuống núi.
Đột nhiên, một tiếng sấm vang lên, Chi Đạo sợ tới mức trượt chân, cô bị ngã xuống mặt đất, lại còn xui xẻo lăn theo sườn núi một đoạn dài, đến tận khi va vào lan can, phát ra một tiếng vang lớn thì mới ngừng lại.
Sau khi tiếng sấm vang lên, trời lại bắt đầu mưa.
Chi Đạo cau mày, sờ lên mắt cá chân đau nhức, kiểm tra kĩ cơ thể. Vẫn còn may, ngoại trừ phần mắt cá chân bị thương có hơi nặng, thì những chỗ khác của cô chỉ bị chút vết thương trầy da nho nhỏ. Thật may mắn, chuyến này xem như hữu kinh vô hiểm (1).
(1) gặp chuyện kinh sợ nhưng không có hiểm nguy
Một chùm ánh sáng mạnh chiếu đến, lung lay trước mắt cô. Chi Đạo theo bản năng dùng bàn tay ngăn trở ánh sáng mạnh, nghiêng đầu híp mắt nhẹ nhàng đánh giá người đang đứng trước mặt mình, cô muốn xem người đó là ai.
Vì sao lại vươn tay về phía cô?

Bình luận (0)

Để lại bình luận