Chương 98

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 98

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngày 24 tháng 5. Ngày giỗ của Cố Ẩn.
Vẫn như thường lệ, trong lúc còn ở trên trường, Minh Bạch và Mạt Hà đã hẹn nhau xong xuôi, sau khi kết thúc tiết tự học buổi tối sẽ cùng đi đến trước phần mộ để tế bái. Vì thế, Minh Bạch từ chối yêu cầu của Chi Đạo.
Cô hỏi anh vì sao?
Thiếu niên cẩn thận ngẫm nghĩ, tiềm thức ra hiệu cho anh phải giấu giếm chuyện trong nhà. Minh Bạch nhìn cô, Chi Đạo là dương, anh là âm. Gia đình không yên ấm, lại xảy ra nhiều chuyện xấu hổ, cùng với bí mật của bản thân khiến thiếu niên đang trong thời kỳ mẫn cảm khó có thể mở miệng với người mình yêu, khiến anh càng tự ti. Vì muốn xứng đôi với Chi Đạo, Minh Bạch vẫn luôn ngụy trang, giả vờ giống như bản thân có có một gia đình hoàn chỉnh.
Minh Bạch sợ bí mật này bại lộ:
Trong đoạn tình cảm này, anh chỉ là một con ma nước đang tuyệt vọng ý đồ muốn kéo cô chết đuối cùng mình.
Thấy Chi Đạo không hề tức giận cũng không cố chấp đuổi theo anh hỏi lí do, trái tim Minh Bạch cũng thả lỏng hơn một nửa, nhưng được một lát sau, nó lại căng thẳng lo âu, lòng thầm nghĩ: Vậy là cô cũng hoàn toàn không thèm để ý chuyện anh có ở bên cô hay không, vậy là thật ra cô cũng chẳng quan tâm đến anh nhiều lắm. Những suy nghĩ đó cứ như sợi tơ tằm, vây quanh trái tim thiếu niên, trái tim bị bóp chặt, không thoải mái. Chi Đạo đi rất nhanh, Minh Bạch đuổi theo cô, cô lại chủ động nói sang chuyện khác, những chuyện thú vị, hay ai đó làm trò cười trong lớp, anh nghe rồi cũng phụ họa theo. Dường như hai người vẫn giống như lúc bình thường, cùng nhau trò chuyện vui vẻ, vì thế sự bất an của Minh Bạch vừa mới nhen nhóm cũng dần bị giấu đi.
Đến giờ tan học, Minh Bạch định tiễn Chi Đạo một đoạn trước rồi mới rời đi, thuận tiện đưa cô đi mua trà sữa. Anh thích ngắm Chi Đạo lúc cô uống trà sữa, khi đó cả người Chi Đạo như chìm trong sự thỏa mãn, đôi mắt to tròn híp lại vui vẻ, cứ như cầu vồng sau cơn mưa vậy. Nhưng vừa đến giờ tan học, Minh Bạch đã chẳng thể nhìn thấy bóng dáng của Chi Đạo đâu, anh đứng bên cạnh chỗ ngồi của cô, lật xem sách giáo khoa của cô, mơn trớn từng nét chữ trên từng tờ giấy.
Lúc này Minh Bạch mới cảm thấy tình hình có gì đó không đúng, sâu thẳm trong trái tim bắt đầu thấy bất an, đập bình bịch cảnh báo, nhưng Minh Bạch vẫn chưa nhận thức được ý nghĩa của chuyện này: Khi nữ sinh cường điệu nói mình rất thoải mái thì kỳ thật là cô ấy đang bực bội.
Mạt Hà đã chờ anh ngoài cổng trường hơn mười phút, cô ấy cau mày nghe Minh Bạch nói: Có khả năng hôm nay em không đi được.
“Cậu không nghĩ đến anh trai cậu sao? Bây giờ anh ấy chỉ còn mỗi cậu với chị. Mỗi năm cũng chỉ có một ngày hôm nay.” Ngữ khí của Mạt Hà đầy sự nghiêm khắc và bất mãn: “Minh Bạch, cậu quên anh trai của mình nhanh như vậy sao? Cậu đừng quên, rốt cuộc là anh ấy chết như thế nào.”
“Chị biết cậu đang yêu đương với cô bé đó. Nhưng không phải chuyện gì cũng phải băn khoăn, nghe theo cô bé. Rốt cuộc thì trong lòng cậu, anh trai cậu quan trọng hay cô bé kia quan trọng hơn? Cả đời này, cậu cũng chỉ có một người anh trai mà thôi, còn cô bé đó thì sao? Cô bé đó có dám bảo đảm sẽ bên cậu cả đời này không?”
Mạt Hà thâm sâu nhìn anh một cái: “Tương lai không thể xác định.” Những thứ không thể xác định thì đều không nên toàn tâm toàn ý trả giá hay nghe theo.
Minh Bạch nghe ra ý tứ trong lời nói của Mạt Hà, bản thân anh không tán đồng với quan điểm này, nhưng anh cũng chỉ trầm mặc một lát, rồi nhẹ giọng nói: “Đi thôi.”
Hai người tới trước phần mộ kia, thiếu niên thuần thục đặt bó hoa xuống, trò chuyện với anh trai một lúc. Mạt Hà đứng bên cạnh, móc di động ra, lướt lướt, lơ đãng nói với anh.
“Cái kia…” Cô ấy ngẩng đầu, liếc anh một cái: “Xin lỗi. Chị đột nhiên nhớ ra, chị lại phát bệnh.”
Lông mày Minh Bạch nhíu lại, lộ ra vẻ mặt căng thẳng, theo bản năng mở giao diện nhật ký cuộc gọi trên điện thoại di động ra. Lúc này anh mới nhìn thấy cuộc gọi vào lúc 1 giờ sáng từ mấy ngày trước, cuộc trò chuyện không kéo dài đến năm phút. Thiếu niên nhìn chằm chằm con số kia, suy nghĩ dần phiêu tán lung tung, bay đến sự kiện mơ hồ đêm đó, anh chỉ còn lại chút kí ức mờ nhạt.
Minh Bạch theo thói quen đáp lời một người phụ nữ bị bệnh, mà lúc đó Chi Đạo đang ngủ ngay bên cạnh anh, chắc chắn cô có thể nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại giữa anh với Mạt Hà. Và chắc chắn cô cũng nghe chữ cuối cùng của cuộc điện thoại đó, anh sẽ nói: Yêu.
Cho nên, sự thay đổi của cô trong ngày gần đây, dáng vẻ tâm sự nặng nề đó đều là bởi vì… Khó trách cô lại hỏi Mạt Hà thế nào, khó trách cô lại không muốn anh chạm vào, khó trách cô không chịu nói cho anh nghe.
Bởi vì Chi Đạo đã nhận định anh có tội. Vì thế, cô đang giả bộ như bản thân không sao cả, hoặc là cô ôm tâm thái trốn tránh muốn trả thù anh, muốn đâm anh một nhát. Tình cảm khi đã xuất hiện sự hiểu lầm, nếu không thể sửa chữa kịp thời, thất vọng tích góp càng ngày càng lớn mạnh, rồi sẽ phá hủy hết thảy. Anh cũng là một đứa ngu ngốc, không nhận thấy tiếng lòng khác thường của cô.
Trên đời có hai loại người: Người luôn u buồn và người luôn vui vẻ, hai loại người này cũng lớn diện cho sự mẫn cảm của những người khác nhau với các sự kiện giống nhau. Bởi vậy mới có câu nói, vì sao những chuyện có thể khiến một người bi thương rơi lệ lại là một câu chuyện buồn cười với người khác; vì sao khi cùng đối mặt với tuyệt cảnh, có người sẽ chịu trận, coi đó là bi kịch không thể xoay chuyển, mà lại có những người cảm thấy đó chỉ là một vấn đề thú vị cần phải giải quyết; vì sao có những người đã thành công đến chín lần, chỉ vì một lần thất bại mà tức giận, mà lại có những người trong mười lần thất bại chỉ có một lần thành công cũng cảm thấy vui vẻ.
Chi Đạo là kiểu người luôn lạc quan không sai, nhưng chuyện này không lớn biểu rằng cô vẫn sẽ luôn lạc quan. Khi một người đã chịu đủ thất vọng và bi thương, các cảm xúc tiêu cực sẽ lây lan một cách nhanh chóng và cuối cùng là bùng nổ. Cảm xúc tiêu cực sẽ phóng lớn sự thất vọng, vận rủi này nối tiếp vận rủi khác, nỗi đau đớn khổ sở nhân lên gấp đôi, lo lắng sốt ruột sẽ khiến tâm trạng con người không ngừng tụt xuống, rồi sau đó chỉ muốn cuộn tròn bản thân lại, trốn tránh mọi vấn đề.
Rồi dần dần đến gần sự cô độc và bi quan.
Vốn Minh Bạch có thể đồng cảm với nỗi đau đó như bản thân mình cũng bị.
Vậy mà hôm nay, anh lại từ chối cô. Không biết bây giờ trong lòng Chi Đạo đã khổ sở đến mức nào?
Chi Đạo vốn nên là vầng thái dương của anh, cả người từ trên xuống dưới đều chỉ nên tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Hoặc là mềm mại tươi mát như gió xuân, khiến mọi người híp mắt hưởng thụ.
Minh Bạch vội vã xoay người rời đi: “Em đi trước.”
“Minh Bạch.” Mạt Hà gấp gáp gọi anh lại.
Nhưng thiếu niên đi rất nhanh, anh đang sợ bản thân không đuổi kịp.

Chi Đạo không trả lời tin nhắn của anh, cũng không nhận bất kỳ một cuộc điện thoại nào. Khi Minh Bạch gọi xe trở về tiểu khu, anh đã nghĩ xong một cái cớ hoàn hảo, anh sẽ lấy lý do mượn sách bài tập để gõ cửa nhà cô, nhưng anh gõ hơn nửa giờ cũng không thấy ai ra mở cửa. Minh Bạch đứng dưới lầu, ngẩng đầu nhìn lên vị trí nhà cô, một mảnh đen nhánh. Ánh mắt thiếu niên bắt đầu căng thẳng, anh đứng dựa vào bức tường, trầm mặc một lúc rồi chợt nghĩ ra một cách khác. Vì thế, anh gọi cho Minh Nguyệt một cuộc, rồi lại gọi điện thoại cho Lý Anh.
“Cháu chào dì Lý, mẹ cháu muốn hỏi về chai dầu đậu phộng lần trước nhờ dì mua, không biết bây giờ dì có nhà không ạ, cháu có thể qua lấy không? “
Lý Anh nói: “Đêm nay cả chú và dì đều không có ở nhà. Cháu gọi cho Chi Đạo hỏi xem nhé.”
“Vâng, làm phiền dì rồi ạ”
Minh Bạch chậm rãi cúp điện thoại, ngửa đầu, nhìn tòa nhà vẫn im lìm chìm trong bóng tối.
Chi Đạo vẫn chưa về nhà.
Lòng Minh Bạch dần hốt hoảng, cảm giác bực bội chạy khắp cơ thể. Anh gọi xe quay trở lại trường học, tiết tự học buổi tối 8 giờ kết thúc, lúc này đã hơn 9 giờ, anh đoán có lẽ Chi Đạo đang chơi ở các cửa hàng trước cổng trường, nhưng chỗ đó cũng không có bóng cô. Minh Bạch lại tìm đến nhà ăn, lúc đến sân thể dục để tìm kiếm, bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sấm sét ầm ầm, ngay sau đó là cơn mưa to tầm tã đổ xuống. Người người sôi nổi tránh né, Minh Bạch bị mưa xối, ướt đẫm như chuột lột.
Minh Bạch đi mua ô, dù có ô thì cũng chẳng có ích gì, sợi tóc ướt đẫm dính bên thái dương, cả nửa người sũng nước, giày đã bị nước vào, vừa chạy một bước là như đạp vào vũng nước, tiếng bì bõm báo hiệu đôi giày đã chẳng còn khô ráo thoải mái. Minh Bạch dùng đèn pin trên di động, đánh giá rừng cây, rồi lại chạy đến triền núi, Chi Đạo cũng không có ở đây. Thiếu niên hít sâu một hơi, sợi tóc ướt đẫm, nhỏ xuống từng giọt nước mưa, hoà cùng với mồ hôi chảy ra khi liên tục vận động cường độ cao, gương mặt tinh xảo toàn là nước, Minh Bạch nâng tay áo lên, lau qua loa một cái, không quan tâm mà lại quay về tiếp tục tìm.
Có người thấy anh chật vật bất kham, tốt bụng cho anh mượn một chiếc khăn lông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận