Chương 99

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 99

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến tận lúc này, Minh Bạch liếc mắt nhìn thoáng qua tầng lầu vẫn chìm trong bóng tối đen nhánh. Chi Đạo vẫn chưa về nhà. Minh Bạch chậm rãi đi đến một góc âm u trước cửa tòa nhà, yên lặng chờ cô.
Toàn thân ướt đẫm, cảm giác nặng nề lạnh lẽo giống như có muôn vàn con ma nước đang đeo bám trên người, bộ đồng phục ngắn tay màu xanh biển sau khi sũng nước đã biến thành màu xanh đậm. Hai chân giống như ngâm mình trong nước sông, mỗi một bước đi đều như dẫm lên vũng nước. Minh Bạch vắt bớt nước trên quần áo đi, dùng tay cào cào, chải lại mái tóc đen hỗn độn phân tán lung tung, hàng mi dài ướt át.
Hiện tại anh cực kỳ bực bội, bức đến mức muốn giết người phóng hỏa. Anh vừa sợ Chi Đạo xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vừa sợ cô hiểu lầm muốn tuyệt giao với anh, lại vừa sợ cô một mình trốn đi, trộm khó chịu. Có những người khi trốn đi khóc thầm là hy vọng được người khác phát hiện, nhưng có những người lại là vì không muốn người khác tìm được nên mới trốn đi khóc. Anh không hy vọng Chi Đạo rơi vào loại thứ hai. Cho nên trái tim của anh cứ bị bóp nghẹt, treo lơ lửng trên cao không thể xuống dưới. Thân thể và tâm lý đều không thoải mái khiến thiếu niên chìm trong nỗi mỏi mệt bất kham, giống như đột nhiên trở nên già nua yết ớt vậy.
Minh Bạch lại gọi thêm một cuộc điện thoại. Lần này, cuối cùng Chi Đạo đã nghe máy. Tảng đá lớn trong lòng thiếu niên đã lăn xuống, áp lực tức khắc giảm bớt. Một cỗ lửa giận không tên đột nhiên nảy lên, cháy hừng hực trong lồng ngực.
Cô cứ tùy hứng như vậy, thậm chí còn không muốn trả lời tin nhắn của anh?
Minh Bạch cố gắng bình phục ngọn lửa trong lòng, ôn nhu hỏi cô: “Em đi đâu thế? Sao đến bây giờ em vẫn không trả lời tin nhắn?”
“Nghe nói trung tâm thành phố có người đốt pháo hoa, một mình em đi lên triền núi xem một lát, di động để chế độ yên lặng, cho nên mới không biết anh có gọi điện thoại cho em.”
Minh Bạch ngẩn người, cả người cứng ngắc nhìn bóng dáng hai người cách đó không xa đang từ từ đi về phía mình, bàn tay dần dần nắm chặt di động, ánh mắt âm u như đám mây đen.
Cực nóng, cũng lạnh như băng.
Thiếu niên bình thản hỏi cô: “Không có người khác sao?”
“Em đi một mình, không lừa anh đâu.”
Minh Bạch vẫn nở nụ cười nhẹ nhàng: “Trên đường trở về cũng không mở di động ra nhìn một cái sao? Em không thấy anh gọi cho em rất nhiều cuộc à?”
“Bây giờ em mới đang trên đường trở về … Em cũng vừa mới nhìn thấy.”
Lông mi của Minh Bạch từ từ rũ xuống, giọng điệu chậm rãi, nhưng lời nói lại như dao cứa vào trái tim, ngón trỏ vuốt ve ngón giữa: “Anh tin em.”
“Minh Bạch, ngoại trừ anh, em không có muốn ở bên bất kỳ người thứ hai nào.”
Đôi mắt thiếu niên giấu trong bóng tối, sắc bén như lưỡi dao ra khỏi vỏ, ngữ khí lại mềm mại như cơn mưa phùn ngày xuân.
“Chi Đạo, bây giờ anh muốn đến nhà tìm em, có được không?”
“Ừ.” Chi Đạo chần chừ trong chốc lát.
“…Nhưng mà, lớn khái còn khoảng mười phút nữa em mới về đến nhà.”
“Được.” Có lẽ đây chính là bình yên trước cơn bão: “Em về đến nhà rồi thì gọi cho anh.”
Minh Bạch cúp điện thoại, nhẹ nhàng bỏ di động vào trong túi. Khuôn mặt vô cảm, ngẩng cằm như người ngoài cuộc, đứng thưởng thức một cảnh quay tình tứ như trong phim điện ảnh, thật ghê tởm.
Trước cửa tòa nhà, Lư Tử Lượng thả Chi Đạo đang ở trên lưng xuống, cô cụp ô lại, đặt vào trong tay cậu ấy.
Cảnh tượng trước mắt sinh động đến thế, ngọt ngào đến vậy, Minh Bạch dường như nghe thấy cả những tiếng chói tai thét hào hứng kéo dài đến ba phút. Tiếng thét và cảnh tượng trước mặt cứ quay chung quanh anh, xoay tròn bên hai lỗ tai của anh. Tiếng thét biến thành cây kim thon dài nhọn hoắt sáng loáng, xỏ xuyên từ tai trái qua tai phải.
Thần kinh Minh Bạch đột nhiên đau đớn, giống như có hàng ngàn cây châm đang chọc lung tung.
Chi Đạo nói: “Cảm ơn cậu.”
“Lư Tử Lượng, cậu vẫn như vậy, tớ đã nói là để tớ xuống tớ tự đi được mà cậu cứ cố chấp muốn cõng tớ. Còn có, ai dạy cậu theo dõi tớ?”
Lư Tử Lượng cười cười, không trả lời: “Chân không sao nữa chứ?”
“Không có việc gì.” Chi Đạo cúi đầu, nâng nâng chân, đi thử vài bước, vết thương sau khi được đắp thuốc đã đỡ hơn rất nhiều: “Cậu nhìn xem, tớ có thể đi được rồi mà.”
Lư Tử Lượng gật gật đầu: “Vậy ngày mai gặp lại.”
Bởi vì Lư Tử Lượng đột nhiên xuất hiện, nên Chi Đạo mới không phải cô độc một mình trong cơn mưa to. Cho dù cậu ấy có tâm tư khác, nhưng sự thật vẫn là cậu ấy đã cứu cô, còn cõng cô đi khám bệnh, tất cả những hành động đó đều xuất phát từ ý tốt. Vì thế Chi Đạo vẫn mang lòng cảm kích cậu bạn.
Thiếu nữ nở nụ cười thật tươi: “Thật sự cảm ơn cậu.”
Lư Tử Lượng đột nhiên duỗi tay định đặt lên đỉnh đầu cô.
Chi Đạo theo bản năng né ra, lại nhìn thấy vẻ mặt hơi xấu hổ của cậu bạn. Cô mím môi nghĩ nghĩ, cuối cùng thì người ta cũng vẫn là ân nhân cứu mạng, cô không nên phản kháng, mặc cậu ấy sờ soạng một trận, sau đó mỉm cười nói hẹn gặp lại với cậu ấy.
Máy quay lia đến người vẫn luôn trốn trong bóng tối, Minh Bạch.
Cả người thiếu niên cứng đờ như người chết, ánh mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm vào hai người trước cửa.
Vài sợi tóc ướt sũng dính trên gương mặt tuấn tú của thiếu niên, sẵn tiện che khuất ánh mắt sắp có thể đông lạnh chết người kia, khí thế cả người anh sắc bén như dao. Ngũ quan tinh tế như tuyệt tác được cẩn thận chạm khắc, khi Minh Bạch ngước mắt lên, đôi mắt đen láy sâu thẳm, một vực sâu không có ánh sáng, mí mắt cong cong, hơi xếch, nhìn như đang cười. Trên đôi mắt đó, từng hạt trân châu tế trong suốt lăn dài, nếu có người nhìn thấy nhất định sẽ sinh lòng thương tiếc, lại cảm thán chửi rủa người nỡ lòng làm ảnh khóc.
Ánh mắt thiếu niên đóng chặt, dòng sông băng trong đáy mắt bị che đi, tránh cho khí lạnh lan khắp người. Minh Bạch nhẹ nhàng dựa lưng vào tường, rũ mắt, hai tay giao nhau, chậm rãi phủ lên trái tim.
Giờ phút này, dường như có vô số lưỡi dao gió cắt nát từng bộ phận trên cơ thể anh, đặc biệt là trái tim, tứ chi ngứa ngáy đau đớn cứ như bị hàng vạn con côn trùng cắn xé. Lý trí đã tan thành mây khói, thiếu niên cười tự giễu, nhưng thâm tâm lại đau đớn muốn chết.
Cả một buổi tối không liên lạc được, trong khi anh lo lắng cho cô, sợ cô mất tích, sợ cô gặp phải chuyện gì ngoài ý muốn, trong khi anh giành giật từng giây, vội vội vàng vàng chạy khắp nơi tìm cô trong hơn hai tiếng đồng hồ. Anh sợ Chi Đạo khổ sở, lần đầu tiên chủ động kết thúc nghi thức tế lễ của anh trai từ sớm. Rõ ràng bây giờ bản thân anh đã mệt như chó, lại vẫn phải căng não chống mắt lên nhìn một màn kịch khiến trái tim như bị tùng xẻo.
Thì ra là anh tự mình đa tình. Chi Đạo lại nhẫn tâm lừa anh, một lần nữa! Cho dù cô bị thương cũng tình nguyện tìm tên ghê tởm kia chứ không chịu trả lời một tin nhắn của anh? Nhìn xem, cô đang tươi cười xán lạn như thế kia, nào có nửa phần thương tâm? Nào cần anh phải giải thích? Hay là bởi vì cô mới ở cạnh đồ ghê tởm kia một buổi tối, tâm trạng không tốt đã được cậu ta chữa khỏi? Cô còn tiếp xúc thân mật với cậu ta, mặc cho cậu ta sờ đầu, còn cười với cậu ta nữa chứ. Rõ ràng anh mới là bạn trai của cô, mà bây giờ lại giống như một tên ăn trộm, đứng núp trong bóng tối nhìn hai người kia chia tay tình tứ.
Chi Đạo chính là thứ không thể xác định trong tương lai kia.
Có phải cô thật sự đang chuẩn bị vứt bỏ anh?
Khó trách…
Khi mọi người quyết định từ bỏ sửa chữa một chuyện gì đó…
Thì cũng là lúc họ nghĩ đến chuyện đổi cũ lấy mới.
Đột nhiên nhận được kết quả do lí trí phân tích ra khiến cho Minh Bạch chìm trong nỗi sợ hãi và phẫn nộ, thậm chí còn sinh ra cảm giác thống khổ. Cảm giác thống khổ này rất thật, anh cũng hưởng thụ loại cảm giác này, mặc nó tra tấn tâm trí, biến thống khổ thành dục vọng.
Thống khổ là chất dinh dưỡng của anh.
Hàng lông mi đen dài của Minh Bạch chậm rãi dương lên, lông mi cong vút xinh đẹp như các diễn viên điện ảnh.
Mỹ nhân.
Thức tỉnh.
Tới đây đi. Cứ tiếp tục thương tổn anh, làm anh khổ không nói nổi. Ra sức hành hạ anh đến chết, làm anh đau khổ chật vật bất kham. Khiến cho anh chết chìm trong sự ghen ghét, bị nỗi ghen tuông bóp chết.
Tới đây đi. Anh cầu mà không được.
Tới đây đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận